Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

"Cô đi trước đi đừng đi theo tôi, cái cửa bên trái trên tầng hai mở từ bên trong đấy." Lâm Thanh Hòa không quay đầu lại, chỉ hét lên với Hướng Gia: "Mau đi đi!"

Nước trong quán bar đã nhanh chóng dâng đến bắp chân, mực nước tăng lên rất nhanh.

Hướng Gia lao lên tầng hai, trên đó chỉ có một căn phòng là nơi Lâm Thanh Hòa vừa đi ra, cửa đang mở rộng, chỉ có chút ánh sáng hắt ra một khoảng nhỏ ngay cửa.

Có một chiếc giường, sâu bên trong tối đen như mực.

Cô tìm thấy cánh cửa mà Lâm Thanh Hòa nói, tháo ổ khóa treo bên trên xuống, kéo cửa ra liền nhìn thấy một lối đi thông sang dãy nhà thứ hai.

Tầng một quán bar vang lên giọng nói của Lâm Thanh Hòa, có lẽ anh đang nói chuyện với bà cụ: "Bà đừng sợ, cháu đưa bà đi."

Hướng Gia quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Thanh Hòa cõng bà cụ và mang theo con mèo đen lớn đi vào quán bar tầng một. Quần áo trên người anh ướt sũng, dính chặt vào da. Tóc cũng ướt nhẹp, cả người ướt lướt thướt làm lộ rõ những đường nét cơ bắp, trông đầy sức mạnh và cũng rất đáng tin cậy.

"Bà ơi, đi lối này." Lâm Thanh Hòa đặt bà cụ lên cầu thang, nói: "Mau đi thôi, nước ngập lên rồi, bà buông tay ra đi, cháu đưa bà đi tìm A Ô."

Bà cụ bám chặt lấy lan can, Lâm Thanh Hòa không dám dùng sức gỡ tay bà ra, sợ làm bà bị thương.

Bà ấy tỏ ra lo lắng rất rõ ràng.

Bà mắc chứng bệnh này càng lo lắng lại càng hồ đồ, lúc thì bà gọi A Ô, lúc lại gọi tên con gái. Bà sợ hãi dòng nước ngập trời, bà từng có người thân mất mạng trong nước.

"Mẹ ơi."

Hướng Gia cố gắng nhớ lại phương ngữ nơi đây, khoảnh khắc mở miệng, tim cô nhói đau một cái. Cô mím môi, dưới ánh mắt của Lâm Thanh Hòa, cô đưa tay ra trước mặt bà cụ, dùng tiếng địa phương nói: "Con sợ nước, chúng ta lên chỗ cao đi."

"Cô là ai thế?" Ánh mắt bà cụ có chút mơ màng nhìn về phía Hướng Gia.

Hướng Gia ra hiệu bằng mắt cho Lâm Thanh Hòa. Thấy tay bà cụ đã hơi lỏng ra, Lâm Thanh Hòa bèn nhấc bổng bà lên bậc thang. Anh thả con mèo đen xuống sàn, con mèo đen rất lanh lợi lập tức chạy lên chỗ cao.

Anh nhìn Hướng Gia một cái, hỏi: "Sao cô biết tiếng địa phương?"

Hướng Gia không trả lời anh, cô nắm tay bà cụ rảo bước đi theo lối ra, tìm một con đường để đi lên chỗ cao trước, cây dù nghiêng hẳn sang che chắn trên đầu bà cụ.

"Lâm Thanh Hòa, chúng ta đi đâu đây?"

"Cứ men theo ngõ hẻm đi lên càng cao càng tốt, ngõ hẻm ở đây lối nào cũng thông nhau cả, lên đến chỗ cao thì tìm nơi trú mưa." Lâm Thanh Hòa liếc nhìn Hướng Gia, dáng người cô mảnh khảnh nhưng sống lưng lại thẳng tắp, chẳng hề yếu đuối, "Tôi không thể đi cùng hai người được, bên bờ sông vẫn còn mấy hộ người già con cái không có nhà..."

Đột nhiên vai Hướng Gia bị một lực mạnh ôm lấy, cả cô và bà cụ đâm sầm vào lồng ngực Lâm Thanh Hòa.

Chiếc ô trong tay rơi xuống.

Trước mặt, một khúc gỗ gãy cực lớn cuốn theo cát đá ầm ầm lăn tới, cuốn phăng chiếc ô của cô trôi xuống dưới. Một con đập chắn nước nhỏ đã bị vỡ, dòng lũ bùn đất tràn vào khu dân cư.

Lâm Thanh Hòa kéo Hướng Gia lùi nhanh về phía sau, đưa cô đến vùng an toàn, chỉ vào một con đường nhỏ rồi vội vàng nói: "Đi ngược lên từ lối này, nhìn đường cho kỹ, nhất định phải đi đường nhỏ. Đi đường vòng, đi nhanh lên."

Cả người Hướng Gia vẫn còn ngẩn ngơ, vừa rồi cô đã ở rất gần cái chết.

Hơi ấm khi Lâm Thanh Hòa ôm lấy cô dường như vẫn còn đó, anh rất cao, cánh tay rất dài, gần như che chở trọn vẹn lấy cô trong lòng.

Khoảnh khắc ấy, Hướng Gia cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, sinh mệnh thật mong manh. Không còn sự che chắn của anh, nước mưa lạnh buốt hòa cùng gió tạt ướt đẫm người Hướng Gia.

Cổ họng cô nghẹn lại, nắm chặt tay bà cụ đi vào con hẻm hẹp.

Nơi này tập trung khá nhiều người già đi lại khó khăn. Ban đầu là lũ quét cuốn trôi những hộ dân sống trước núi, người trong thị trấn đều đổ xô đi giúp di dời những hộ đó, không ngờ phía bờ sông cũng bị ngập.

A Ô sắp xếp ổn thỏa cho họ rồi vội vã chạy ra ngoài.

Thanh niên trai tráng trong thị trấn không nhiều, ai làm được việc đều đang ra sức làm. A Ô được tính là thuộc nhóm "trẻ khỏe", cô ấy phải đi vác bao cát đắp đê ngăn lũ.

Thị trấn vẫn chưa bị phá hủy hoàn toàn thì vẫn còn hy vọng.

Hướng Gia đã sống trong những tòa nhà cao tầng quá lâu, suýt chút nữa đã quên mất dáng vẻ nguyên sơ nhất của con người.

Không có nhiều mưu mô đấu đá, mỗi người đều dốc hết toàn lực để được sống.

Lũ quét ập đến hung hãn, mang theo tư thế nuốt chửng đất trời, muốn thôn tính thị trấn nhỏ này. Nhưng con người nơi đây không cam chịu, dù cho họ chẳng có bao nhiêu sức lao động.

Nhưng ai nấy đều làm tròn chức trách của mình, người già còn chút khả năng vận động thì chăm sóc những người già không đi lại được. Người yếu sức thì ở tuyến sau xúc cát vào bao, người khỏe mạnh thì vác bao cát ra tuyến đầu đắp đê ngăn nước, chắn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Có lẽ trong lòng ai cũng sợ hãi, nhưng chẳng một người nào lùi bước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc