Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tàu hỏa đang di chuyển trong đường hầm, ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt.
Tiếng gió rít gào cuốn theo hơi lạnh len lỏi qua khe hở chỗ nối giữa các toa tàu tràn vào bên trong, thổi tan bầu không khí vẩn đục, ngột ngạt đặc trưng của những chuyến đi dài.
Hành trình toàn tuyến kéo dài hai mươi ba tiếng đồng hồ, tàu mới chạy được một phần mười quãng đường, không gian trong toa ảm đạm như chết.
Ở khu vực hút thuốc phía chéo đối diện, một gã thanh niên đang ngả người nhả khói, tay lướt đi lướt lại cùng một đoạn video ngắn.
Điện thoại mất sóng, đoạn video cuối cùng của cậu ta bị kẹt lại ngay bản tin bát quái về một hot girl mạng.
"Hot girl đình đám Gia Ngư sụp đổ hình tượng, điểm mặt mười tội lỗi lớn..."
Hướng Gia bước lại gần cửa lên xuống, gió lạnh xuyên qua lớp khẩu trang phả vào da thịt.
Gã thanh niên tắt video, kẹp điếu thuốc rít hơi cuối cùng rồi vứt đi.
Gã ngẩng đầu nhìn về phía trước, động tác bỗng khựng lại.
Tiếng gió rít gào cùng tiếng bánh xe va chạm với đường ray đột ngột dội thẳng vào màng nhĩ, khung cảnh ngoài cửa sổ bừng sáng, đoàn tàu đã ra khỏi đường hầm.
Hướng Gia ngẩng đầu, đôi mắt hạnh xinh đẹp tắm mình dưới ánh sáng vàng xám nhạt, hàng mi dài và dày được nhuộm một màu vàng óng, đồng tử trong veo không vương chút bụi trần.
Gã thanh niên hoàn hồn, vội vàng ném mẩu thuốc lá vào chiếc gạt tàn bằng sắt. Đây là một mỹ nữ, dù chỉ lộ ra đôi mắt, còn lại đều bị mũ và khẩu trang che kín.
"Sắp đến ga huyện Lật, hành khách xuống xe vui lòng mang theo hành lý tư trang đầy đủ." Nữ nhân viên tàu hỏa cầm chùm chìa khóa đi dọc theo toa xe bước tới, cô ấy nhìn Hướng Gia một cái: "Cô xuống huyện Lật à?"
Hướng Gia gật đầu, kéo vali lùi về phía toa xe, điện thoại trong túi bắt đầu vang lên tiếng chuông thông báo tin nhắn đinh đoong dồn dập.
Có sóng rồi.
"Em là sinh viên à? Trông em trẻ quá." Gã thanh niên đối diện bước tới bắt chuyện: "Em đi huyện Lật du lịch sao? Đi một mình à? Sao không đến trấn cổ Đại Doanh? huyện Lật thì có gì vui chứ? Cái chốn khỉ ho cò gáy ấy."
Hướng Gia khẽ "vâng" một tiếng rồi đáp: "Có ạ, cảm ơn chị."
"Chú ý an toàn nhé, có chuyện gì thì cứ gọi bọn tôi, tôi sẽ dặn đồng nghiệp để mắt tới khu vực này." Nữ nhân viên chuẩn bị mở cửa, nói thêm: "Cô có thể đứng sang bên này được rồi."
Tàu vào ga, kéo một hồi còi dài chói tai, vang vọng suốt nửa phút mới dứt.
Điện thoại trong túi xách của Hướng Gia đổ chuông, cô lấy ra nhìn màn hình một lúc rồi mới bấm nghe.
"Cô đang ở cái xó nào vậy hả? Tại sao tiệc rượu tối nay lại không đến? Cô có biết tôi đã phải nói khó bao nhiêu lời, nhờ vả bao nhiêu người mới cầu được cơ hội này không? Thế mà cô dám cho tôi leo cây à? Giờ cô đủ lông đủ cánh rồi phải không? Cô còn muốn lăn lộn trong cái giới này nữa không hả?"
Hướng Gia đã ngồi trên chuyến tàu này suốt mười bốn tiếng đồng hồ, việc không mở miệng nói chuyện trong thời gian dài khiến giọng cô hơi khàn đi: "Tôi không ở Thượng Hải, Tổng giám đốc Từ."
Ở đầu dây bên kia, Từ Ninh nổi trận lôi đình: "Giờ này mà cô còn tâm trạng chạy đi chơi được à? Cô điên thật rồi! Lập tức quay về cho tôi! Tôi cảnh cáo cô, đây là cơ hội cuối cùng đấy. Tần thiếu đã nói rồi, tối nay mà không thấy mặt cô thì cô cứ liệu hồn mà biến khỏi cái giới này đi!"
“Tàu đã vào bến, thời gian dừng tại trạm huyện Lật là hai phút, xin mời hành khách xuống tàu mang theo hành lý cá nhân, khẩn trương xuống tàu!”
Theo tiếng hô của nhân viên tàu, cửa tàu mở ra cái “rầm”, gió lạnh ùa vào toa xe.
Nhân viên tàu xách bậc thang sắt gấp gọn móc lên tàu, nối liền với sân ga, gọi lớn: “Cô gái, đến huyện Lật rồi, để tôi xách hành lý giúp cho.”
“Huyện Lật cái gì? Cô chạy đến cái nơi quỷ quái nào rồi? Mười hai giờ có kịp đến Thượng Hải không?”
Bậc thang sắt của tàu hỏa vừa hẹp vừa cao, đường ray dưới chân là một mảng tối đen.
Hướng Gia nhìn dãy núi thâm u phía xa, đường sống núi nối liền với bầu trời, kéo dài về phía tận cùng của bóng tối.
Cô từ chối sự giúp đỡ của nhân viên tàu, bước lên bậc thang dốc hẹp, dùng sức kéo vali từ trên tàu xuống.
Chiếc vali đập mạnh xuống đất, cô nói: “Không kịp.”
Cúp máy rồi tắt nguồn, Hướng Gia kéo vali đi về phía cửa ra.
Phố núi vùng Tây Nam, đêm khuya tĩnh mịch.
Núi non cao chọc trời, ánh đèn đường lác đác sáng lên ở trong đó nhưng chẳng thể chiếu xuyên qua màn sương mù vừa dâng, bầu trời đang chực chờ một trận mưa lớn.
Chiếc xe Wuling màu xám cũ nát chạy xuyên qua đường đèo quanh co, người lái xe là một cô gái dân tộc Miêu tên là A Ô, tết hai bím tóc đen nhánh, đeo khuyên tai bạc chạm khắc hình bướm.
“Cô tên là gì? Xưng hô thế nào đây?” A Ô hỏi.
“Hướng trong hướng thượng, Gia trong Gia Khánh.” Hướng Gia nhìn thân xe sát sạt vách núi bay nhanh qua bên ngoài cửa sổ, bèn nâng kính xe lên: “Hướng Gia.”
Xe chạy trên đường đèo hai mươi phút thì đến huyện Lật, thị trấn nhà cao tầng san sát, phồn hoa đến mức hoàn toàn thay đổi.
Xe chạy vào con đường rộng lớn mà yên tĩnh, Hướng Gia mới nhìn rõ những tòa nhà dở dang sau biển đèn phồn hoa kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










