Hướng Gia kéo khẩu trang lên sát dưới mắt, nếu có thể đeo mặt nạ che kín mặt thì càng tốt, thế này gọi là thanh niên thị trấn cũng điên cuồng sao?
Cô đi đến trước quầy bar ngồi lên ghế cao, nói: “Cho tôi một chai nước.”
“Đừng tì đè lên bàn, lật đấy, đây chỉ là một tấm ván gỗ thôi.”
Cậu thanh niên đứng sau quầy bar nhắc nhở.
Họ nghèo một cách thản nhiên, mà tồi tàn cũng rất đường hoàng.
“Nước khoáng.” Hướng Gia ghé sát lại gần hơn, cao giọng nói: “Tôi đợi ông chủ các cậu, tìm anh ấy có việc.”
“Đến chỗ chúng tôi để uống nước lọc á? Uống nước lọc thì không tán được ông chủ chúng tôi đâu, uống lạnh hay thường?” Cậu thanh niên quay đầu về phía sân khấu vẫy vẫy tay, hét lớn: “Anh Lâm, fan hâm mộ nhỏ của anh tới này!”
Tiếng hét vang vọng khắp cả quán bar.
...
“Biết rồi.” Giọng của Lâm Thanh Hòa vang lên qua micro, âm trầm, lạnh nhạt, cuối câu hơi khàn: “Buổi biểu diễn hôm nay kết thúc tại đây, uống xong mọi người về nhà sớm nhé. Đừng ra bờ sông, chú ý an toàn.”
Anh cúi đầu nói vào micro.
Có vẻ chân đế micro cũng bị đập hỏng rồi, dù đã quấn băng dính mấy vòng nhưng vẫn cứ trượt xuống dưới. Góc độ này khiến hàng mi anh đổ một bóng râm đậm nét xuống bọng mắt.
“Ông chủ, kết bạn WeChat được không?” Một cô gái đã ngà ngà say giơ điện thoại lên, lảo đảo đi về phía sân khấu: “Lần sau em gọi bạn bè qua ủng hộ anh.”
“Kết bạn với anh Sơn bartender của quán ấy, tôi không dùng.” Lâm Thanh Hòa cuối cùng cũng hết kiên nhẫn với cái chân đế micro cứ gục lên gục xuống như đang dập đầu lạy kia. Anh đứng dậy tháo đàn guitar, cầm lấy micro rồi nói: “Điện thoại của tôi rơi xuống sông rồi.”
Kèm theo tiếng rít chói tai do micro bị hú, anh tắt cả micro lẫn dàn âm thanh.
“Anh thà từ chối thẳng còn hơn.” Cô gái ngẩn ra một lúc mới cất điện thoại đi, lầm bầm chê bai: “Ai mà lại làm rơi điện thoại xuống sông chứ? Cái cớ gì mà dở hơi thế không biết.”
Hướng Gia lặng lẽ quay đầu đi, điện thoại của cô đúng là đã rơi xuống sông thật. Bắt gặp khuôn mặt đang cười hô hố của bartender, cô lấy ra hai trăm tệ tiền mặt đặt lên bàn.
“Nước khoáng năm tệ một chai, không cần đưa hai tờ đâu.” Bartender nín cười, lấy một chai nước khoáng không lạnh đặt trước mặt Hướng Gia, nói: “Không dùng WeChat hay Alipay được à? Trả lại tiền thừa phiền phức lắm.”
“Điện thoại của cô ấy rơi xuống sông rồi, trả lại cô ấy sáu mươi chín tệ.” Lâm Thanh Hòa sải bước đi tới, kéo tấm chắn bước vào quầy bar, cúi người lấy căn cước công dân của Hướng Gia từ chiếc hộp bên dưới.
Ngón tay thon dài đeo chiếc nhẫn kiểu cách của anh che đi những thông tin quan trọng bên trên rồi đưa cho Hướng Gia. Giọng anh vẫn còn vương chút khàn khàn sau khi hát: “Lý do này đúng là dở thật.”
Hướng Gia nhận lấy căn cước, cất vào túi áo khoác.
“Có biến à? Sao lại thu một trăm ba mươi mốt tệ?” Trần Tiểu Sơn cất hai trăm tệ của Hướng Gia đi, lôi hộp tiền lẻ ra đếm tiền trả lại, ánh mắt dò xét Hướng Gia và Lâm Thanh Hòa: “Dữ kiện đã biết: điện thoại của hai người đều rơi xuống sông. Giả thuyết: Hai người cùng nhau rơi xuống sông.”
Lâm Thanh Hòa từ từ quay đầu nhìn sang Trần Tiểu Sơn.
Trần Tiểu Sơn ho mạnh một tiếng đánh trống lảng, lục trong hộp tiền lẻ ra ba tờ mười tệ, chỗ còn lại toàn là tiền xu.
“Người đẹp, hay là uống ly rượu đi? Tôi giảm giá cho.” Trần Tiểu Sơn đặt hộp tiền lẻ lên bàn, dùng sức ấn mạnh xuống mặt bàn một cái: “Đống xu này tôi đếm đến phát ngán rồi...”
Do cú ấn mạnh của Trần Tiểu Sơn, mặt bàn bằng gỗ bất ngờ nghiêng hẳn, lật úp về phía trong.
Hướng Gia ngồi quá gần, tránh không kịp nữa nên đành phải dùng hai tay giữ chặt mép bàn ấn ngược trở lại để tránh bị mặt bàn bật lên quệt vào mặt.
Lực tay anh cực lớn, cú va chạm rất mạnh.
“Quên béng mất cái bàn này không phải tủ kính ngày xưa, cái đầu với chả óc!” Trần Tiểu Sơn luống cuống tay chân giúp kê lại mặt bàn gỗ, cũng chẳng còn tâm trạng hóng hớt nữa: “Đập thêm phát nữa là mai chúng ta nghỉ bán luôn đấy, hết sạch ly rồi.”
Hướng Gia đứng dậy nhìn Lâm Thanh Hòa ở đối diện, giơ tay xòe ra dưới ánh đèn. Hai vệt máu đỏ tươi hằn lên trên hai lòng bàn tay, da đã bị trầy xước, máu đang từ từ rỉ ra ngoài.
Trần Tiểu Sơn và Lâm Thanh Hòa đồng thời dừng lại.
Lâm Thanh Hòa đặt ly xuống, chậm rãi dùng lưỡi đá nhẹ má trong, đá chân Trần Tiểu Sơn một cái rồi quay người đi tìm hộp y tế.
"Sao lại nghiêm trọng thế này? Xin lỗi, xin lỗi nhé!" Trần Tiểu Sơn vội vàng xin lỗi, cậu ta cuống lên như kiến bò trên chảo nóng. "Làm sao bây giờ? Trên trấn không có phòng khám, hay là đi bệnh viện huyện? Muộn thế này rồi."
Lâm Thanh Hòa tìm thấy hộp y tế dưới tủ rượu, đẩy tấm chắn sải bước đi ra đến trước mặt Hướng Gia. Anh khựng lại một chút mới kéo tay cô lên, vân tay áp vào mu bàn tay Hướng Gia, anh nhíu mày: "Chỉ có bông tẩm cồn thôi, nhịn một chút."
"Nếu anh không đẩy cái đó thì tôi đã không bị thương nặng thế này đâu, ông chủ Lâm." Hướng Gia ngồi lại lên ghế chân cao, ngửa đầu nhìn mặt Lâm Thanh Hòa. "Lần này không trách tôi được chứ?"
Lâm Thanh Hòa sa sầm mặt, lôi bông cồn từ trong hộp y tế ra mở nắp: "Cô muốn bồi thường cái gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


