Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 13:

Cài Đặt

Chương 13:

Nhà bên cạnh vang lên một khúc dân ca, tiếng guitar hòa cùng giọng nam trầm thấp, tựa như tiếng ngân nga từ nơi xa xăm vọng về.

Hướng Gia đặt tay lên trán.

Cầm quần áo sạch đi vào phòng tắm, vừa mở cửa, tiếng guitar hòa cùng giọng hát vút cao của người đàn ông xộc thẳng vào tai.

Hướng Gia khựng lại.

Cửa sổ phòng tắm đang mở, đối diện ngay cửa sổ tầng hai của quán bar bên cạnh.

Tiếng guitar cuồng nhiệt hòa cùng tiếng hát tự do phóng khoáng của người đàn ông tạo nên một sức công phá mạnh mẽ, đánh thẳng vào tim. Trong tiếng nhạc cao vút từ quán bar còn lẫn cả tiếng la hét khản đặc của một cô gái, hình như đang gọi ông chủ.

Lâm Thanh Hòa đang hát sao? Không phải là bật nhạc đĩa à?

Tiếng guitar dồn dập, giọng hát của anh cũng nhanh dần, mang theo sự phô trương đầy phóng khoáng và ngông nghênh. Dường như trên thế gian này chẳng có bất cứ thứ gì trói buộc được anh, tự do và ngạo nghễ.

Hướng Gia chưa bao giờ theo đuổi thần tượng, cũng không quá hứng thú với âm nhạc. Vậy mà cô lại tựa người vào khung cửa phòng tắm, nghe Lâm Thanh Hòa hát hết cả bài.

Tiếng đàn guitar rất mạnh mẽ, giọng hát của anh cũng đầy nội lực. Cô vẫn luôn cho rằng lời bài hát Rock thường mơ hồ không rõ, mang hơi hướng trụy lạc, nhưng Lâm Thanh Hòa lại hát rõ ràng từng chữ một.

Hướng Gia không đóng cửa sổ, cô cởi đồ, để trần bước vào dưới vòi hoa sen. Tắm được một nửa, cô tắt nước, cầm khăn lau qua mặt rồi mặc lại quần áo, định bụng sang bên cạnh xem sao.

Đi đến cửa, Hướng Gia lại quay ngược vào lấy tiền mặt nhét vào túi, đeo khẩu trang rồi mới đi ra ngoài.

A Ô không có ở trong sân, chỉ có một con mèo mập ú đen tuyền, lông lá bóng mượt đang nằm ườn ra ghế liếm láp.

Thấy cô, con mèo cảnh giác ngồi thẳng dậy.

Hướng Gia bước xuống bậc thềm, đi qua sân rồi kéo cửa đi ra ngoài.

Cánh cửa của “Một Quán Rượu” đang khép hờ, tiếng nhạc vọng ra không rõ lắm, cách âm ở chỗ anh làm khá tốt. Có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng phím gảy lướt qua dây đàn guitar tạo nên những nốt nhạc, sạch sẽ và chân thành.

Hướng Gia đẩy cửa bước vào, bước qua bậu cửa cao ngất.

Quán bar bị đập phá chỉ còn trơ lại khung xương vẫn chưa được phục hồi, chỉ có rác rưởi là đã được dọn sạch, không gian trống trải mang vẻ rất nguyên sơ.

Lâm Thanh Hòa ôm đàn guitar ngồi trên chiếc ghế chân cao ở sân khấu nhỏ chính giữa. Anh mặc áo phông trắng, chiếc quần jean xanh rách gối để lộ đầu gối trên đôi chân dài đang chống lên. Tóc mái tùy ý rũ xuống xương lông mày, đôi mắt hai mí sâu thẳm bị anh đè nén xuống đầy thâm trầm.

Anh rũ mắt đánh đàn, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng gảy lên dây đàn, chuỗi hạt trầm màu đeo trên cổ tay lắc lư dưới ánh đèn theo từng động tác của anh.

Giọng hát lạnh nhạt xen lẫn mệt mỏi phát ra từ cổ họng anh, qua loa khuếch đại truyền đến mọi ngóc ngách của quán bar.

Rõ ràng giọng anh mang chút khàn đặc trưng của người hút thuốc, nhưng lại sạch sẽ đến bất ngờ.

Đèn cầu xoay chuyển, ánh sáng trắng rọi xuống người anh. Anh gảy đàn như chốn không người, dường như đang tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới này.

Anh hát một bài mà Hướng Gia chưa từng nghe bao giờ, giai điệu rất hay. Theo nốt nhạc lên cao, anh ngẩng đầu, đường nét yết hầu lạnh lùng lộ ra dưới ánh sáng trắng.

Cấm dục, thanh lãnh đến tột cùng.

Bên cạnh cửa sổ có người hét lên khản cả giọng, Hướng Gia nhìn theo hướng âm thanh, trong quán bar thế mà lại có không ít khán giả, toàn là con gái. Bốn chiếc bàn sát cửa sổ đã chật kín người, phía bên kia trong góc tối không biết dùng cái gì kê thành một chiếc bàn gỗ lớn, cũng đã ngồi kín mít.

Cái nơi nhỏ bé này mà lại có đông người thế sao?

Đúng là một quán bar nhỏ gánh cả GDP của thị trấn, hèn gì mỗi lần nhắc đến quán này A Ô lại có vẻ biết ơn như vậy, âu cũng là có nguyên do cả.

Hướng Gia nhìn lại về phía sân khấu, người đàn ông trên đó không biết đã mở mắt từ lúc nào, xuyên qua khoảng không gian lờ mờ tối tăm mà chăm chú nhìn cô.

Cảm xúc trên người anh vẫn chưa tan hết, ánh mắt đen láy.

Tim Hướng Gia bỗng dưng thắt lại, không phải là anh đang nhìn mình đấy chứ?

Cô quay đầu nhìn quanh bốn phía, chạm phải ánh mắt của chàng trai cao gầy đứng sau quầy bar. Cậu chàng mặc áo phông đen rộng thùng thình vẫn đang lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, dáng vẻ rất hip-hop, vẫy tay gọi lớn: “Uống rượu hay nghe hát? Nghe hát thì miễn phí, uống rượu thì gọi món ở đây.”

Quầy bar bị đập chỉ còn lại cái khung giờ đây được gác ngang một tấm ván gỗ, thô kệch và nguyên sơ. Ở cái chốn này thế mà lại không hề lạc quẻ, dù sao ông chủ của họ còn có thể ôm cây đàn cũ nát hát giữa đống đổ nát, thì nát hơn nữa có xá gì?

Hướng Gia đi về phía quầy bar, trước quầy có kê vài cái bàn, có lẽ do chỗ này cách sân khấu quá xa nên chẳng ai ngồi.

“Vừa nãy tôi gọi mấy tiếng mà cô không nghe thấy, ngắm ông chủ của chúng tôi say mê quá hả?” Cậu ta cười hì hì nói lớn, “Ông chủ của chúng tôi có phải rất đẹp trai không?”

Tiếng nhạc đúng lúc trầm xuống, giọng cậu ta vang vọng khắp quán bar.

Mấy cô gái ngồi cạnh cửa sổ lớn tiếng đáp lại, cực kỳ to gan: “Đẹp trai lắm! Ông chủ có bạn gái chưa? Muốn ngủ với anh thì cần điều kiện gì?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc