Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bản thân anh đã cao hơn Hướng Gia rất nhiều, giờ Hướng Gia ngồi còn anh đứng, chiều cao lại càng áp đảo, cả cái bóng đổ ập lên người Hướng Gia.
Dưới ánh sáng ngược, ngũ quan anh càng thêm sâu thẳm, hàng lông mi tự nhiên vừa dài vừa dày. Mùi trong quán bar rất phức tạp, mùi rượu thuốc lá trộn lẫn với hương trầm tạo nên một cảm giác trụy lạc. Nhưng mùi trên người anh lại tương đối sạch sẽ, chắc chiều nay anh không hút thuốc, không có mùi khói ám, chỉ có mùi hương nén thoang thoảng trộn với vị ngọt vi diệu của cồn y tế.
"Trần Tiểu Sơn, bật đèn lớn lên." Lâm Thanh Hòa gọi một tiếng. "Chẳng nhìn rõ gì cả."
Hai lòng bàn tay Hướng Gia đều rướm máu, cô ngả người ra sau, cảm thấy hai người quá gần nhau, hơi thở như quấn lấy nhau, nhiệt độ không khí dường như hơi tăng lên. Cô rất ít khi ở gần đàn ông thế này, ít nhiều cũng thấy hơi không thoải mái.
Trần Tiểu Sơn chạy đi bật đèn lớn, đèn phía quầy bar vụt sáng.
Hướng Gia nhìn vào mắt Lâm Thanh Hòa, lại một lần nữa cảm thán nhan sắc của anh. Nếu anh mà vào giới giải trí thì chắc chắn sẽ nổi đình đám, kiếm bộn tiền.
Tay bỗng đau rát, cô đau đến mức quay mặt đi, hít sâu một hơi khí lạnh.
"Vết thương không sâu, không cần khâu, nhưng bên trong có dằm gỗ, cần phải khều ra." Tay Lâm Thanh Hòa không dừng lại, giọng trầm xuống nói: "Tin tôi thì để tôi lấy cho, không tin thì giờ tôi chở cô đi bệnh viện."
Chút thương tích ở tay không đến mức phải đi bệnh viện, chuyện bé xé ra to quá.
"Lấy đi."
Lâm Thanh Hòa ra tay rất dứt khoát, Hướng Gia không bị đau lâu. Anh lấy dằm xong thì nhanh chóng đổ bột cầm máu tiêu viêm lên, rồi quấn băng gạc cho hai tay cô.
"Thành thạo thế này, trước kia anh làm nghề gì vậy?" Hướng Gia hất cằm ra hiệu.
"Giúp tôi kéo khẩu trang xuống, tôi muốn hút điếu thuốc."
Lâm Thanh Hòa chẳng bận tâm đến cái khẩu trang của cô, anh dùng kéo cắt bỏ phần băng gạc thừa, thu dọn thuốc trên bàn: "Có uống kháng sinh không? Chỗ tôi có Amoxicillin."
"Thuốc tôi uống ban trưa có thành phần Cephalosporin rồi, không cần uống thêm đâu. Vừa nãy anh nói bồi thường cái gì? Anh định đền cho tôi cái gì?"
"Người đẹp, trả lại cô hai trăm tệ này trước." Trần Tiểu Sơn đưa hai trăm tệ tiền mặt từ trong quầy bar ra, nói: "Gặp nhau là duyên, lát nữa chúng ta cùng đi ăn bữa cơm nhé? Tôi mời, coi như tạ lỗi với cô, ban nãy đều tại tôi cả. Trên kia có quán lẩu gà đồi ngon lắm, gà chạy bộ tươi sống hầm tại chỗ, không phải dân bản địa thì không tìm được đâu, tôi đưa cô đi."
"Không cần trả tiền cho tôi, chuyện nào ra chuyện nấy."
Hướng Gia trầm ngâm: "Cậu chỉ chịu ba mươi phần trăm trách nhiệm thôi, cú đẩy của ông chủ Lâm mới là nguyên nhân chính. Ông chủ của cậu còn chưa xin lỗi, cậu xin lỗi làm gì?"
Lâm Thanh Hòa đóng hộp thuốc lại, xách lên rồi xoay người đi về phía sau.
"Anh tôi mắc chứng ngại xin lỗi, cứ mở miệng xin lỗi là bị sốc ngay, nên bình thường toàn là tôi xin lỗi thay anh ấy thôi." Trần Tiểu Sơn chém gió thành thần, nói tiếp: "Gà ở quán đó ngon thật sự đấy, đến Đồng Trấn mà không ăn lẩu gà hầm thì coi như chưa đến. Cô có kiêng ăn gì không? Để tôi bảo họ làm thịt rồi hầm trước? Hầm gà cũng mất một lúc đấy."
"Nghĩ xong chuyện bồi thường thì tìm tôi." Lâm Thanh Hòa lên tiếng.
"Đại ca ơi, anh đi dọn đồ của anh đi, đừng có đổ thêm dầu vào lửa nữa." Trần Tiểu Sơn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, giục: "Mau đóng cửa quán rồi đi ăn cơm."
"Không bỏ ớt." Hướng Gia buông lỏng thái độ.
"Rõ." Trần Tiểu Sơn vui vẻ cầm điện thoại lên gọi, trong lúc chờ đầu dây bên kia bắt máy, cậu hỏi: "Cô với anh tôi quen nhau thế nào vậy? Sao lại còn có khúc mắc hơn một trăm tệ thế kia?"
Điện thoại thông, Trần Tiểu Sơn dùng tiếng địa phương trao đổi món ăn với bên kia.
Lòng bàn tay Hướng Gia đau rát, cô hỏi: "Có thuốc lá không?"
Trần Tiểu Sơn lấy bao thuốc và bật lửa từ dưới quầy đưa cho Hướng Gia, miệng vẫn tiếp tục dặn dò đầu dây bên kia: không ớt, không rau mùi, không cần tây.
Khách trong quán bar đã về gần hết, chỉ còn lại một bàn đang gặng hỏi Lâm Thanh Hòa xem cô gái ngồi ở quầy bar có phải bạn gái anh không.
Cô gái hỏi đầu tiên vẫn chưa từ bỏ ý định: "Ông chủ đẹp trai, sao anh không lên thành phố lớn mở quán bar? Anh mà lên thành phố lớn chắc chắn sẽ nổi đình đám, kiếm được nhiều tiền hơn ở đây nhiều."
"Thành phố lớn không cần tôi." Lâm Thanh Hòa xách đàn guitar đi lên tầng hai.
Giờ mở cửa của quán bar đến đây là hết, mấy cô gái đứng dậy thu dọn đồ đạc ra về.
Thành phố lớn không cần anh, nhưng nơi này cần anh. Anh đến đây, mấy nhà trọ quanh đây mới có cơm ăn.
Hướng Gia thu lại tầm mắt, kéo khẩu trang xuống, rút một điếu thuốc châm lửa rồi rít một hơi sâu.
Làn khói phân tán cơn đau ở tay, nhưng lại làm cơn đau dạ dày của cô nặng thêm. Trần Tiểu Sơn dặn dò bên kia xong xuôi, ngước mắt lên thì bất ngờ nhìn thấy khuôn mặt không đeo khẩu trang của Hướng Gia.
Cậu sững người một chút rồi mới nói: "Cô còn uống nước không? Để tôi mở nắp giúp cô?"
"Cảm ơn." Hướng Gia hạ điếu thuốc xuống nhưng không tìm thấy gạt tàn, bèn kẹp trên tay.
Không thể hút tiếp được nữa, dạ dày đang đau dữ dội.
Cô hỏi: "Cậu là người Đồng Trấn à?"
"Đúng thế." Trần Tiểu Sơn lại chăm chú nhìn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










