Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chị không để ý đâu." Hướng Gia thu hồi tầm mắt, nói, "Nhà chị trước đây cũng có người già mắc bệnh Alzheimer, chị chỉ muốn nhắc em, nếu mới phát hiện mà đưa đến bệnh viện điều trị thì triệu chứng có thể sẽ thuyên giảm. Người già mắc bệnh Alzheimer cần người nhà bầu bạn, để bà ấy ở nhà một mình rất nguy hiểm."
"Chẩn đoán được năm năm rồi, lúc bà mới được chẩn đoán em mới học lớp 12. Em biết bà cần người ở bên, nhưng nhà em chỉ có hai người, em không ra ngoài đưa đón khách thì không kiếm được tiền." A Ô lại cười, nói tiếp, "May mà hàng xóm nhà em đều rất tốt, họ sẽ giúp đỡ chăm sóc bà. Người lớn tuổi nhà chị hiện giờ vẫn khỏe chứ?"
Hướng Gia hạ cửa kính xe xuống, gió mạnh thốc vào khoang xe, mái tóc cô bị thổi bay tán loạn.
Cô nhìn dãy núi xa xa, nơi tiếp giáp với chân trời mây đen đã tan đi, bầu trời xanh thẳm dần trở nên rõ nét.
"Em không biết bệnh viện lớn có tốt hơn chút nào không, em chỉ mới đưa bà nội đến bệnh viện thành phố ở đây thôi, hiệu quả cũng bình thường." A Ô nhìn lại con đường phía trước, sang số tăng tốc lao lên con dốc, "Bệnh viện ở Thượng Hải các chị, người ngoại tỉnh tụi em có đến khám được không?"
"Để chị về hỏi bạn bè ở Thượng Hải xem, có bệnh viện nào điều trị bệnh này tốt, chị sẽ giới thiệu cho em." Hướng Gia nhìn sang A Ô, "Hai người còn được ở bên nhau, thế nào cũng vẫn còn hy vọng."
"Cảm ơn chị." A Ô cười rạng rỡ, ánh nắng xuyên qua lớp kính mờ sương chiếu vào khoang xe, rọi lên gương mặt cô ấy. Sống mũi cô ấy có tàn nhang, trên da có những tia máu đỏ, không được coi là vẻ đẹp tinh tế. Nhưng khi cười lên trông cô ấy lại đẹp lạ thường, sạch sẽ và thuần khiết.
"Chỉ cần người vẫn còn thì luôn có hy vọng. Tình trạng bà nội em coi như cũng tốt, bà có thể tự sinh hoạt, thỉnh thoảng tỉnh táo, có lẽ vẫn còn cơ hội điều trị. Đợi sau này nhà trọ của tụi em làm ăn lớn, kiếm được nhiều tiền, điều kiện khá lên, em sẽ đưa bà lên thành phố định cư để chữa trị đàng hoàng. Em sẽ trông chừng bà, cuộc sống rồi sẽ tốt lên thôi, ngày càng tốt hơn."
Nơi này bao giờ mới khá lên được?
Hướng Gia nhìn con đường ngày càng vắng vẻ bên ngoài cửa sổ, thầm thở dài trong lòng.
Cứ mang trong mình hy vọng thì nhất định sẽ sống tốt sao?
Hướng Gia đã nỗ lực bao nhiêu năm nay, chịu đựng bao nhiêu khổ cực, tất cả những gì cô khó khăn lắm mới gây dựng được, chỉ một biến cố nhỏ nhoi, cô liền trắng tay.
"Khách khứa ở chỗ các em có ổn định không? Bây giờ đang là mùa du lịch cao điểm nhỉ?"
"Đúng là mùa cao điểm, khách trọ nhà em khá ổn định. Cũng nhờ thơm lây quán bar của anh Lâm bên cạnh, năm nay gần như ngày nào cũng có khách. Cứ đà này thì một quý kiếm được vài vạn tệ không thành vấn đề. Tốt hơn mấy năm trước nhiều lắm, trước khi anh Lâm đến, thường xuyên cả mấy ngày em chẳng thấy bóng dáng một vị khách nào."
Chiếc xe van len lỏi giữa những hàng cây cao lớn, những kiến trúc ngói xanh hai bên bờ sông lúc ẩn lúc hiện giữa bóng cây. Thỉnh thoảng bên đường lại bắt gặp một cây hoa nở rộ, mang đậm phong vị chốn thế ngoại đào nguyên.
Tài nguyên du lịch ở đây khá tốt, nhưng du lịch mãi không phát triển được thì thật đáng tiếc.
"Công trình bỏ hoang ở huyện lỵ đó vẫn chưa có ai tiếp nhận sao?"
Xe chạy vào đường đèo quanh co, những tòa nhà nơi thị trấn đã khuất dạng.
"Chưa đâu ạ, nghe nói quy mô dự án quá lớn, muốn khởi động phải tốn đến vài trăm triệu tệ. Bỏ ra số tiền khổng lồ như vậy để đầu tư vào đây, e là khó mà thu hồi vốn."
"Mọi người có thử tìm vài người nổi tiếng trên mạng để quảng bá chưa? Quay video chẳng hạn, thời nay sức mạnh của internet rất lớn."
"Mời không nổi đâu, đắt lắm. Nhưng em có thử tự quay video, làm được hai năm rồi, cũng có hơn một ngàn người theo dõi đấy." A Ô nhắc đến chuyện này với vẻ đầy tự hào: "Có fan còn lặn lội đường xa đến ở trọ nhà em nữa cơ."
Hai năm mà chỉ có hơn một ngàn người theo dõi, Hướng Gia không cần xem tài khoản cũng đoán được nội dung cô ấy quay là gì.
Ban ngày, trục đường chính của thị trấn cũng thưa thớt người qua lại, phần lớn các cửa tiệm đều vắng vẻ.
Mấy bà cụ ngồi bên vệ đường thêu hoa, dưới chân bày la liệt những món đồ thêu thủ công. Màu sắc rực rỡ tươi sáng, trùng khít với hình ảnh trong ký ức của Hướng Gia.
Bà ngoại cô thời trẻ cũng là một thợ thêu, bà thêu tranh Miêu ở huyện Lật cực kỳ khéo léo.
Về đến nhà trọ, bữa trưa là cháo kê nấu bí đỏ, A Ô mang lên tận phòng cho cô. Vị ngọt thanh của bí đỏ hòa quyện cùng hương thơm dẻo mềm của hạt kê khiến dạ dày Hướng Gia dễ chịu hơn nhiều.
Ăn xong, cô uống thuốc rồi thiếp đi.
Dường như để bù đắp cho chứng mất ngủ triền miên ở Thượng Hải, hoặc có lẽ là sự buông xuôi sau hơn một tháng trời thần kinh căng như dây đàn, giờ đây cô mặc kệ tất cả.
Từ khi trở về huyện Lật, giấc ngủ của cô tốt đến mức lạ lùng, gần như cứ đặt lưng xuống gối là ngủ ngay.
Không có tiếng chuông điện thoại quấy rầy, không có Từ Ninh thúc ép đòi mạng, không có những tin nhắn chửi rủa ồ ạt tràn vào mỗi ngày, không có những con số doanh thu nhảy múa, và không phải sống như một con gia súc ngày ngày bị ngọn roi mang tên đồng tiền quất vào người bắt chạy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







