Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mất Khống Chế Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Chiếc xe van của A Ô phanh gấp bên cạnh bồn hoa ven đường, cô ấy thò đầu ra từ ghế lái gọi: “Chị đẹp ơi, ở đây này.”

Hướng Gia sải bước đi tới, kéo cửa trèo lên xe.

Trong khoang xe thoang thoảng hương hoa, cô quay đầu lại thì thấy phía sau có đặt một bó hoa ly dại màu đỏ rực rất lớn.

“Ban nãy em dẫn khách lên núi chơi, tiện tay nhặt được đấy, đẹp không?” A Ô nổ máy cho xe chạy, liếc nhìn túi thuốc bên tay Hướng Gia rồi hỏi: “Sao chị lại bị viêm dạ dày thế? Do lạ nước lạ cái à?”

“Ừ.” Hướng Gia thắt dây an toàn, nâng cửa kính bên ghế phụ lên.

Gió trời thổi vào tuy rất dễ chịu, nhưng hít phải gió lạnh thì dạ dày cô sẽ đau.

“Vậy trưa nay về em nấu cháo trắng cho chị. Dạo này chị phải kiêng khem, đồ chua cay hay nặng mùi đều không được ăn đâu. Hồi trước em bị viêm dạ dày hành hạ, phải húp cháo trắng cả tuần mới đỡ, khó chịu lắm.” A Ô tính tình sởi lởi nói tiếp: “Người đưa chị đến bệnh viện hôm nay là ông chủ quán bar bên cạnh đấy, người tốt lắm đúng không? Trông cũng đẹp trai nữa?”

Quả thực rất đẹp trai.

Với gương mặt của Lâm Thanh Hòa, dù anh chẳng biết làm gì, chỉ làm bình hoa di động thôi cũng đủ thu hút cả đám fan hâm mộ nhỏ tuổi rồi.

“Anh ấy không phải người địa phương à?” Hướng Gia buột miệng hỏi: “Sao lại đến chốn này?”

“Không phải người địa phương đâu.” A Ô cũng nâng cửa kính bên ghế lái lên, đáp: “Hình như anh ấy là người Thượng Hải, em cũng không rõ sao anh ấy lại đến đây, chưa hỏi bao giờ.”

“Quán bar của anh ấy mở lâu chưa?”

“Hơn một năm, chưa tới hai năm.” A Ô biết gì nói nấy: “Anh ấy tốt tính cực kỳ, đèn trang trí trong thị trấn là do anh ấy lắp đấy. Năm ngoái lụt lớn, một đoạn đê sông bị vỡ, cũng là anh ấy tự bỏ tiền túi ra sửa. Tết đến anh ấy còn mang gạo và mì tặng cho mấy cụ già neo đơn nữa. Thị trấn mình chẳng còn mấy thanh niên, dân số già hóa nghiêm trọng quá, thời đại lại phát triển nhanh, mấy cái như điện thoại thông minh các cụ đâu biết dùng, toàn đi tìm anh ấy nhờ vả thôi.”

Ban ngày huyện lỵ cũng vắng vẻ, thi thoảng mới thấy vài cụ già lưng còng đeo gùi tre chậm chạp bước đi, hiếm lắm mới thấy bóng dáng người trẻ.

Các vùng quê ngày càng già hóa, những nơi kinh tế kém phát triển thì tình trạng này càng nặng nề hơn.

Mây đen trên bầu trời dần tan, một tia nắng len lỏi qua tầng mây chiếu xuống mặt đất.

Huyện lỵ bị sông Lật chia đôi, núi xanh ôm lấy nước biếc, yên tĩnh hệt như một bức tranh thủy mặc. “Anh ấy bao nhiêu tuổi rồi? Đã hai lăm chưa?”

“Bằng tuổi chị đấy, đều sinh năm chín sáu cả,” A Ô nói.

“Có bạn gái chưa?” Trong xe vẫn hơi bí, Hướng Gia hạ cửa kính xuống một khe nhỏ. Gió lạnh buốt luồn vào, thổi xuyên qua lớp áo dày cộm của cô.

“Chắc là chưa đâu.” A Ô liếc nhanh Hướng Gia một cái rồi nói: “Trong quán bar có nhiều khách nữ trẻ tuổi thích anh ấy lắm, theo đuổi rồi tặng quà cáp nhưng anh ấy chẳng nhận gì cả. Các bậc phụ huynh trong thị trấn cũng giới thiệu đối tượng cho, nhưng anh ấy có vẻ không mặn mà lắm, đến WeChat còn chẳng thèm kết bạn. Cụ thể thì em không rõ, anh ấy ít khi kể chuyện riêng lắm.”

“Em có từng theo đuổi anh ấy không?” Hướng Gia quay sang nhìn A Ô.

A Ô đạp mạnh chân phanh trước đèn đỏ, khiến Hướng Gia chúi người về phía trước rồi mới ngồi vững lại được.

Cô ấy xua tay liên hồi, mặt đỏ bừng: “Không có, không có đâu, em không có ý nghĩ đó với anh ấy, chị đừng đoán bừa. Anh Lâm là đại ca dẫn dắt tụi em làm giàu, em coi anh ấy như anh ruột, em tôn trọng anh ấy lắm.”

“Bà nội em mắc bệnh Alzheimer à?” Hướng Gia hạ hẳn cửa kính xuống, nhìn về phía cột đèn giao thông duy nhất của huyện lỵ: “Bị bao lâu rồi?”

A Ô sửng sốt quay đầu sang nhìn.

“Đèn xanh rồi.”

Hướng Gia chỉ tay về phía đèn tín hiệu, làn đi thẳng đã chuyển sang màu xanh.

Khi chiếc xe van chạy ngang qua khu nhà cao tầng xây dở dang sừng sững của thị trấn, Hướng Gia nhìn thấy Lâm Thanh Hòa qua gương chiếu hậu bên ghế phụ.

Anh kẹp điếu thuốc giữa những ngón tay, ngẩng đầu nhìn lên dãy nhà cao tầng kia. Mũ trùm đầu đã được tháo xuống, gương mặt tuấn tú chìm trong bóng râm của tòa nhà bỏ hoang càng thêm vẻ thâm trầm, sắc lạnh.

Một chiếc Maybach màu đen từ từ chạy đến rồi dừng lại trước mặt anh. Anh thu lại tầm mắt, hờ hững rít nốt hơi thuốc cuối cùng, ném đầu lọc vào thùng rác ven đường rồi cúi người bước lên xe.

...

"Bà ấy sẽ không tấn công người khác đâu, chỉ là ký ức hỗn loạn thôi. Nếu chị để ý, em sẽ tìm một nhà trọ khác cho chị, tiền phòng em sẽ hoàn trả lại toàn bộ." Tay A Ô nắm chặt vô lăng, khóe môi vẫn vương nụ cười nhưng ánh mắt đã tắt hẳn ý cười, "Xin lỗi, em đã không nói rõ với chị ngay từ đầu, lừa dối chị là lỗi của em."

Chiếc xe van rẽ cua, chiếc Maybach kia biến mất trong gương chiếu hậu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc