Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 10: Chuyến Hàng Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 10: Chuyến Hàng Đầu Tiên

Cố Nguyên không hề hay biết bản thân vừa suýt chút nữa bị "thủ đoạn độc ác" của cô nàng đối phó. Sau khi nghe giải thích, anh cuối cùng cũng chấp nhận cái lý do này. Nghĩ lại cũng đúng, một cô gái liễu yếu đào tơ làm sao có thể vác một chàng trai cao lớn đang hôn mê từ dưới nước lên bờ cho được?

“Sức khỏe tốt thật là đáng ngưỡng mộ.”

Cố Nguyên chân thành cảm thán một câu.

Triệu Phương Nhi thấy anh tiếp nhận mọi chuyện một cách tự nhiên như vậy thì không nhịn được mà mỉm cười. Người đàn ông này quả thực rất đáng yêu, không hề mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, cũng không cho rằng phụ nữ thì nhất định phải yếu đuối hơn đàn ông thì mới là phụ nữ tốt.

Triệu Phương Nhi bấy giờ mới sực tỉnh, cô hết nhìn trời lại nhìn đất, tuyệt đối không dám nhìn thẳng vào mắt anh. Chợt thấy cổng nhà mình đã ở ngay trước mặt, cô liền cười hì hì đánh trống lảng:

“Nhà em tới rồi, hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé.”

Nói đoạn, cô lại khách sáo hỏi thêm một câu chẳng mấy thành ý: “Anh có muốn vào nhà uống chén nước không?”

Cố Nguyên có chút ngượng ngùng, nghĩ bụng hôm nay mình cũng chẳng giúp được gì nhiều, nhưng mà...

“Được thôi, vậy phiền em quá.”

Nụ cười trên mặt Triệu Phương Nhi lập tức cứng đờ, cô khẽ bĩu môi: “Không phiền, không phiền chút nào ạ.”

Hừ, chẳng lẽ người này thực sự muốn nghe chuyện xấu hổ của mình sao? Đừng hòng, cô có chết cũng không nói đâu!

Sau khi uống hết một bụng nước lã, Cố Nguyên cuối cùng cũng chịu ra về, gương mặt anh vẫn còn vương vấn nụ cười nhẹ nhàng.

Lúc sau, cậu của cô là Vương Tân Văn lại ghé qua, trên xe đạp còn treo một cái túi phồng to.

“Cậu, sao hôm nay cậu lại tới đây?”

“Thôn cậu hôm qua vừa chia lương thực vụ thu, cậu mang sang cho nhà cháu một ít.”

Vương Tân Văn vừa nói vừa gỡ cái túi xuống. Mở ra xem, bên trong có khoảng mười cân lúa mì, bốn năm cân kê, bên trên còn cẩn thận đặt thêm sáu quả trứng gà.

Triệu Phương Nhi vội vàng treo cái túi trở lại xe: “Cậu ơi, sao cậu lại mang nhiều lương thực tinh thế này qua đây? Cậu mau mang về đi, thôn cháu hôm nay cũng vừa chia lương thực xong, anh hai cháu mới gánh về để đầy trong bếp kìa, cậu vào mà xem.”

Nói rồi, cô kéo tay Vương Tân Văn vào xem tủ bếp đã được lấp đầy.

Vương Tân Văn bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Ông chỉ sợ nhà em gái không đủ cái ăn, nhưng vẫn kiên trì nói: “Ba cháu đang bị thương, nhà cháu hai tháng này cũng không ai đi làm công điểm được, đợi đến cuối năm e là chẳng chia được bao nhiêu. Cậu đã mang đến rồi, lẽ nào lại bắt cậu mang về?”

Nói xong, ông dứt khoát đổ toàn bộ lương thực vào lu gạo tẻ.

Triệu Phương Nhi chỉ biết cười khổ, nhưng rồi cô cũng nghĩ thông suốt. Thôi kệ, sau này mình bù đắp lại cho nhà cậu bằng thật nhiều đồ ăn ngon là được.

“Dạ thôi được rồi, nhưng lần sau cậu đừng mang sang nữa nhé! Lương thực tinh quý giá như vậy, các em ở nhà còn chẳng đủ ăn đâu.”

Vương Tân Văn cười gật đầu: “Được rồi, cậu hứa lần sau không mang nữa.”

Ông chỉ tay vào chiếc xe đạp đang dựng ở cửa, dặn dò: “Cậu nghe mẹ cháu nói ngày nào cháu cũng phải lên bệnh viện đưa cơm trưa. Ngoan, cứ lấy xe của cậu mà đi cho đỡ vất vả, dạo này nhà cậu cũng chưa dùng đến.”

Triệu Phương Nhi có chút động lòng. Thấy ánh mắt kiên quyết của cậu, cô không do dự nữa: “Dạ, cháu cảm ơn cậu. Chờ ba cháu khỏe hẳn, cháu sẽ ngày ngày nấu cơm ngon cho cậu ăn!”

Cô thực sự cần một chiếc xe đạp. Họ hàng bên nội chẳng trông cậy được gì, nhưng may sao cô lại có một người cậu tuyệt vời thế này!

Vương Tân Văn thấy cháu gái đồng ý thì mặt mày rạng rỡ hẳn lên: “Cháu mà cảm ơn cái khác là cậu không vui đâu, nhưng nếu là cơm cháu nấu thì cậu thực sự không nỡ từ chối, ha ha.”

Triệu Phương Nhi cười thầm trong lòng, quả nhiên không một ai có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của mỹ thực.

Vương Tân Văn hôm nay là tranh thủ bớt chút thời gian chạy qua, ông còn phải quay về đi làm, nếu muộn quá thì công điểm ngày hôm nay e là không hoàn thành được. Triệu Phương Nhi đi cùng cậu về thôn Vương Gia, sau đó mới tự mình đạp xe quay lại.

Có xe đạp rồi, Triệu Phương Nhi quyết định không chỉ đưa cơm trưa mà đưa luôn cả cơm tối. Cô đã nghe anh hai than thở rằng cơm căn tin bệnh viện vừa đắt vừa dở, chẳng có chút váng mỡ nào, tem phiếu phát ra cũng không đủ ăn.

Cũng chẳng biết có phải do nhà cô gặp may hay không mà phòng bệnh hai giường bên cạnh hiện tại vẫn chưa có người vào ở. Nếu không, Vương Tú Mai và Triệu Duy An buổi tối còn chẳng có chỗ mà ngả lưng. Tuy vậy, chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà trông cả hai đã gầy sọp đi, tinh thần cũng uể oải thấy rõ.

May mắn là bác sĩ nói chân của Triệu Đại Sơn hồi phục rất tốt, có lẽ sẽ được xuất viện sớm hơn dự kiến.

Thời gian thấm thoát trôi đi trong sự bận rộn. Giữa lúc Triệu Duy An đang mòn mỏi chờ đợi, Cố Nguyên đã thu gom xong chuyến hàng đầu tiên.

Địa điểm giao hàng là một gian nhà tranh bỏ hoang nằm gần lối vào thôn, xung quanh vắng vẻ không bóng người. Đây chính là nơi Triệu Phương Nhi và Cố Nguyên đã ước hẹn.

“Tất cả chỗ này đều là anh thu mua được mấy ngày qua sao?”

Triệu Phương Nhi nhìn đống lương thực khổng lồ trước mắt mà không khỏi kinh ngạc. Chỗ này nhìn sơ qua cũng phải hơn một ngàn cân, chẳng biết anh làm cách nào mà vận chuyển được về đây.

Cố Nguyên gật đầu: “Tôi còn đặt cọc thêm một ít nữa, nhưng vì tiền vốn trong tay không đủ nên trước mắt chỉ thu được bấy nhiêu thôi. Toàn bộ đều là lúa mì, tổng cộng là 1652 cân.”

Trông anh có vẻ gầy đi một chút, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn, đôi mắt sáng rực đầy hy vọng.

“Vậy để em thanh toán dứt điểm đợt này cho anh. Lúa mì tính giá bốn hào một cân, tổng cộng là 661 đồng. Trừ đi số tiền lần trước, em phải đưa thêm cho anh 361 đồng nữa.”

Triệu Phương Nhi giả vờ thò tay vào túi áo, thực chất là lấy từ trong không gian ra 500 đồng tiền mặt. May mà hai ngày trước cô vừa bán cho Tôn Trường Dương một mẻ lương thực, nếu không hôm nay thực sự không đủ tiền trả cho anh.

Từng tờ "Đại đoàn kết" mới tinh, dày cộm được trao tay. Cố Nguyên cảm nhận độ dày của xấp tiền trong lòng bàn tay, trái tim bỗng chốc đập rộn ràng. Nỗi lo lắng treo lơ lửng bấy lâu cuối cùng cũng được trút bỏ. Chỉ trong vòng nửa tháng, anh đã kiếm được hơn hai trăm sáu mươi đồng!

“Em định ở lại đây một mình thật sao?”

Cố Nguyên nhìn Triệu Phương Nhi, rồi lại nhìn bốn phía hoang vu, trong lòng không khỏi lo lắng.

Triệu Phương Nhi cười trấn an: “Không sao đâu, ông chủ của họ là người quen của cậu em, họ sẽ tới chở hàng đi ngay thôi. Anh cứ về trước đi.”

Nghe cô nói vậy, Cố Nguyên cũng yên tâm phần nào. Anh gật đầu: “Được, vậy tôi về trước.”

Anh rút chiếc đồng hồ ra, nương theo ánh trăng nhìn giờ rồi nói: “Bây giờ là tám rưỡi, mười giờ rưỡi tôi sẽ đứng đợi em ở cổng nhà.”

Nếu mọi chuyện thuận lợi thì hai tiếng đồng hồ là quá đủ. Anh phải tận mắt thấy cô về nhà an toàn thì mới có thể yên tâm đi ngủ.

Triệu Phương Nhi không khỏi cảm động. Cô cứ ngỡ giữa họ chỉ là mối quan hệ hợp tác vì lợi ích, không ngờ anh lại thực sự coi cô là bạn, quan tâm đến sự an toàn của cô một cách tinh tế và chân thành đến thế. Trong lòng cô thầm tự nhủ: Người bạn này, cô nhất định phải kết giao!

“Được rồi, anh yên tâm đi. Nếu em về sớm hơn dự định, em sẽ qua chỗ khu thanh niên trí thức giả tiếng mèo kêu, ba tiếng dài một tiếng ngắn. Anh đừng có đứng đợi ngoài cổng sớm quá, sương đêm lạnh lắm đấy.”

Trong đầu Cố Nguyên bất giác hiện lên hình ảnh cô nàng bắt chước tiếng mèo kêu, khóe môi anh khẽ cong lên: “Được, vậy tôi đi đây.”

“Vâng vâng!”

Đợi bóng dáng Cố Nguyên khuất hẳn trong màn đêm, Triệu Phương Nhi mới nhanh tay thu toàn bộ đống lương thực vào không gian. Chính cô cũng lách người đi vào trong, không kìm được mà bật cười thành tiếng. Cuối cùng, cô đã có thể đường đường chính chính mang đồ ngon về cho cả nhà tẩm bổ rồi!

Tầm một tiếng sau, Triệu Phương Nhi bắt đầu đi bộ về. Vừa tới ngã tư đường, cô đã thấy Cố Nguyên đứng đợi sẵn ở đó. Thấy cô bình an vô sự, anh mới lẳng lặng quay người trở về nhà.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc