Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 11: Tiền

Cài Đặt

Chương 11: Tiền

“Anh hai, anh nhìn xem đây là cái gì?”

Triệu Phương Nhi cười tươi roi rói nhìn Triệu Duy An, xấp tiền "Đại đoàn kết" cùng mớ tem phiếu trên lòng bàn tay cô trông vô cùng bắt mắt.

Triệu Duy An mở to mắt, run rẩy nhận lấy rồi đếm đi đếm lại. Hai trăm đồng! Không chỉ vậy, còn có cả phiếu thịt, phiếu gạo... Anh cảm giác như mình đang nằm mơ: “Phương... Phương Nhi, đây thực sự là tiền chúng ta kiếm được sao?!”

Suốt nửa tháng qua, anh lúc nào cũng thấp thỏm không yên, chỉ sợ việc làm ăn này đổ bể. Đến khi cầm tiền thật trong tay, anh vẫn thấy có chút không chân thực. Đây là lần đầu tiên trong đời anh nhìn thấy nhiều tiền đến thế!

Triệu Phương Nhi dứt khoát gật đầu: “Không sai, đây mới chỉ là đợt đầu tiên thôi. Anh Cố Nguyên vẫn đang tiếp tục thu mua, sau này sẽ còn nhiều hơn nữa. Anh hai, chúng ta giàu to rồi!”

Triệu Duy An như vừa choàng tỉnh khỏi giấc mộng, anh đột ngột lao tới ôm chầm lấy em gái, giọng nói nghẹn ngào: “Em gái, vất vả cho em quá. Anh hai thật vô dụng, chẳng giúp được gì, toàn để một mình em phải chạy vạy ngược xuôi.”

Lần đầu tiên anh thực sự cảm nhận được rằng, cô em gái nhỏ bé vốn luôn cần được bao bọc trong lòng anh, từ lúc nào không hay đã trưởng thành và bản lĩnh hơn anh rất nhiều. Điều này khiến anh vừa tự hào, lại vừa xót xa.

Triệu Phương Nhi sững người một chút, rồi cũng giơ tay ôm lại anh, cười nói: “Anh hai mà còn nói vậy là em giận đấy! Nếu không có anh và mẹ ở bệnh viện chăm sóc ba, sao em có thể yên tâm làm việc được? Mọi người mới là người vất vả nhất. Hơn nữa, trong lòng em, anh mãi mãi là người anh hai tuyệt vời nhất!”

Cô chợt nhận ra lý do vì sao kiếp trước dù kiếm được bộn tiền nhưng cô vẫn chẳng thấy vui. Có lẽ là bởi khi đó, dù thành công hay thất bại, cô cũng chẳng có ai để chia sẻ, chẳng có ai thực lòng quan tâm.

Triệu Duy An dụi dụi mắt, mặt hơi đỏ lên vì ngượng, nhưng nụ cười trên môi thì không giấu vào đâu được: “Được, sau này anh nhất định sẽ trở thành người anh hai lợi hại nhất của Phương Nhi! Chúng ta mau đem tin tốt này nói cho ba mẹ đi, mấy ngày nay ông bà cứ lo lắng suốt thôi.”

Triệu Phương Nhi gật đầu tán thành. Nếu không nhờ một trăm đồng của cậu và tám mươi đồng của chú Bách Khoa cho mượn lần trước, e là ba cô đã chẳng có tiền mua thuốc rồi.

Vừa vào phòng bệnh, hai anh em liền đóng chặt cửa lại. Triệu Duy An cẩn thận đứng gác ở cửa, bệnh viện người qua kẻ lại đông đúc, chuyện này mà lọt ra ngoài là có thể phải đi tù như chơi.

“Phương Nhi! Ở đâu ra mà con có nhiều tiền thế này?”

Triệu Đại Sơn và Vương Tú Mai nhìn những thứ con gái lấy ra mà không khỏi kinh hãi.

Triệu Phương Nhi hạ thấp giọng, kể lại ngọn ngành chuyện thu mua lương thực, sau đó nói thêm: “Tổng cộng đợt này kiếm được hơn 330 đồng, con chỉ lấy hai trăm đồng tiền mặt, số còn lại nhờ ông chủ Tôn đổi thành phiếu gạo và phiếu thịt để ba mẹ tẩm bổ ở bệnh viện.”

Vương Tú Mai không biết nên mắng con gái gan to bằng trời hay nên cảm động trước lòng hiếu thảo của các con, bà nhất thời không kìm được mà bật khóc nức nở.

Trong lòng ông làm sao nỡ trách mắng các con, ông chỉ hận bản thân mình vô dụng, để gánh nặng gia đình đè lên vai lũ trẻ.

Vương Tú Mai lau nước mắt, lòng đau như cắt: “Phương Nhi, ba mẹ có lỗi với con quá.”

Triệu Phương Nhi vốn muốn giải quyết khó khăn của gia đình, chứ đâu có muốn làm cả nhà sầu não thế này!

“Ba, mẹ, không được nói như vậy đâu nhé! Hì hì, dù sao thì bây giờ chúng con cũng rất giỏi giang rồi, từ giờ trở đi ba mẹ chỉ việc chờ hưởng phúc thôi!”

Cái dáng vẻ đắc ý nhỏ bé ấy khiến người ta nhìn mà thương không chịu nổi.

Triệu Đại Sơn xoa đầu con gái: “Phương Nhi, kiếm được tiền là tốt, nhưng ba vẫn không yên tâm. Việc này quá mạo hiểm, lỡ như bị bắt thì ba mẹ biết làm sao.”

Vương Tú Mai cũng đồng tình. Dù hoàn cảnh hiện tại có khó khăn, nhưng bà không nỡ để các con mình dấn thân vào nguy hiểm.

“Ba con nói đúng đấy, chuyện trong nhà đã có ba mẹ lo, không nên để con phải gánh vác.”

Triệu Phương Nhi cam đoan hết lời: “Mẹ ơi, chuyện này thực sự không có chút nguy hiểm nào đâu. Mẹ nghĩ mà xem, con chỉ là người đứng giữa thôi, lương thực không cần con đi thu, hàng cũng không cần con phải chở. Hì hì, con là người nhàn nhã nhất đấy, ba mẹ cứ yên tâm đi ạ!”

Thấy con gái khẳng định chắc như đinh đóng cột, vợ chồng Triệu Đại Sơn ngẫm nghĩ lại thấy cũng có lý, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt phần nào.

Vương Tú Mai mỉm cười hiền hậu, bất lực nói: “Được rồi, được rồi, Phương Nhi của mẹ là giỏi nhất.”

Triệu Phương Nhi bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, gương mặt rạng rỡ hẳn lên: “Tất nhiên rồi ạ, cũng phải xem con là con gái của ai chứ!”

Câu nói đùa dí dỏm lại khiến vợ chồng Triệu Đại Sơn bật cười. Viện phí đã lo xong, con cái lại hiếu thảo, giỏi giang, trong lòng họ tràn ngập niềm vui sướng.

Triệu Duy An đứng ngoài nghe tiếng cười trong phòng, thầm thấy quyết định của mình thật sáng suốt. Anh đã bảo là cứ để em gái nói mà, nếu là anh nói á? Hừ, chắc chắn là bị đánh một trận tơi bời rồi mới được nghe giải thích.

Cầm 50 đồng cùng năm cân phiếu thịt mà Vương Tú Mai đưa, Triệu Phương Nhi vui vẻ chạy thẳng đến Cung Tiêu Xã mua sắm một phen. Cuối cùng cũng được ăn thịt rồi!

Nào là canh sườn, canh xương hầm, móng giò nấu đậu nành... đủ loại canh bổ dưỡng được cô thay phiên nấu mỗi ngày. Vương Tú Mai dù xót tem phiếu thịt nhưng không thể phủ nhận hiệu quả của những món canh này.

Đến cả bác sĩ cũng phải kinh ngạc. Chân của Triệu Đại Sơn đã hồi phục hoàn toàn, xương phát triển cực kỳ tốt. Ông còn nhận thấy cả gia đình này dạo gần đây ở bệnh viện mà ai nấy đều béo trắng ra, khí sắc vô cùng hồng hào!

“Đồng chí Triệu Đại Sơn, qua theo dõi thời gian qua, tình trạng hồi phục của anh nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều. Anh có thể làm thủ tục xuất viện rồi, nhưng trong vòng ba tháng tới vẫn tuyệt đối không được làm việc nặng, phải chú ý nghỉ ngơi thật nhiều.”

Cả nhà họ Triệu mừng rỡ khôn xiết. Triệu Đại Sơn cảm kích nói: “Chủ nhiệm Lưu, thực sự cảm ơn ông rất nhiều.”

Chủ nhiệm Lưu mỉm cười lắc đầu: “Đây là trách nhiệm của bác sĩ chúng tôi thôi. Được rồi, tôi đi thăm các bệnh nhân khác, mọi người mau thu dọn đồ đạc đi.”

Khi trở lại thôn Triệu Gia sau hơn một tháng xa cách, vợ chồng Triệu Đại Sơn có chút bồi hồi, rồi sau đó là niềm vui không sao tả xiết. Cuối cùng cũng được về nhà rồi!

Trong thời gian này, phạm vi thu mua lương thực của Cố Nguyên ngày càng rộng, số lượng mỗi lần đều tăng lên đáng kể. Điều lạ lùng là tuyệt nhiên không có bất kỳ tin đồn hay tiếng gió nào lọt ra ngoài. Chẳng ai hiểu nổi một thanh niên trí thức mới chân ướt chân ráo đến như anh làm cách nào mà làm được điều đó.

“Ba, mẹ, đây là số tiền kiếm được lần này ạ.”

Đêm đó, nhà họ Triệu cài chặt cửa nẻo chuẩn bị đi ngủ, Triệu Phương Nhi mới lấy ra số tiền bán lương thực của hai ngày trước.

Vương Tú Mai nhìn đống tiền 1200 đồng mà sững sờ. Dù Phương Nhi đưa tiền cho bà lần sau luôn nhiều hơn lần trước, nhưng con số tối nay vẫn khiến bà không kịp phản ứng. Cả đời bà chắt bóp, dành dụm cũng chỉ mới được hơn bốn trăm đồng!

Hơn nữa, số tiền Phương Nhi đưa những lần trước vẫn còn chưa dùng hết, trong túi bà vẫn còn ba bốn trăm đồng. Trừ đi khoản nợ một trăm đồng trả cho anh cả bên ngoại và tám mươi đồng cho chú Bách Khoa, nhà bà vẫn còn dư ra một khoản không hề nhỏ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc