Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Duy An há hốc mồm, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Hả? Còn có thể giải thích như vậy sao?
Triệu Đại Sơn thì vẻ mặt đầy hưởng thụ, gật gù tán thưởng. Nhưng Vương Tú Mai đâu dễ bị qua mặt, bà hừ nhẹ một tiếng:
"Mẹ thấy con lười thì có. Sau này con cũng phải để mẹ hưởng phúc chứ. Thế này đi, từ giờ mỗi tuần con phụ trách nấu cơm một lần."
Nói thì nói vậy, nhưng chung quy vẫn là bà xót con gái. Có điều... đồ ăn ngon thì ai mà chẳng thích cơ chứ? Hắc hắc.
Triệu Duy An nghe vậy thì cười tít mắt, trong lòng thầm reo lên: "Sau này có lộc ăn rồi!"
Chuyện nguồn gốc thức ăn coi như đã trót lọt, Triệu Phương Nhi thở phào nhẹ nhõm. May mà không ai nghi ngờ gì thêm.
Cơm nước xong xuôi, Vương Tú Mai chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: "Tiểu An, chuyện của ba con, con không viết thư báo cho anh cả đấy chứ?"
Tuy nói chế độ đãi ngộ trong quân đội rất tốt, nhưng con trai cả một thân một mình nơi đất khách quê người cũng chẳng dễ dàng gì. Tiền phụ cấp mỗi tháng được 24 đồng, anh chỉ giữ lại 4 đồng chi tiêu, còn 20 đồng đều gửi hết về nhà. Nếu biết ba gặp chuyện lớn thế này, chắc chắn anh ấy sẽ lo lắng đến phát điên mất.
Triệu Duy An lắc đầu, thật thà đáp: "Không ạ. Lần trước anh cả viết thư bảo đơn vị sắp chuyển địa điểm đóng quân, giờ con cũng chưa có địa chỉ mới của anh ấy. Hơn nữa con nghĩ chuyện này không nên để anh ấy biết, kẻo lại lo lắng vô ích."
Triệu Đại Sơn cũng đồng tình: "Tiểu An nói đúng đấy. Chuyện này đừng báo cho Vệ Quốc. Trong quân ngũ xin phép nghỉ phép khó khăn lắm, nó biết tin cũng chỉ thêm sốt ruột mà thôi."
Nghe mọi người nhắc đến Triệu Vệ Quốc, trong đầu Triệu Phương Nhi tự nhiên hiện lên những ký ức về người anh cả này. Đó là một người anh hiếu thuận và vô cùng vĩ đại.
Vương Tú Mai gật đầu: "Được rồi, cứ quyết định thế đi."
Đang lúc trò chuyện thì Triệu Chí Quân bước vào.
"Đại Sơn, hôm nay thấy trong người thế nào rồi?"
Thấy bạn già đến thăm, Triệu Đại Sơn vui vẻ hẳn lên, cười ha hả: "Tôi khỏe nhiều rồi, có mẹ con bà xã chăm sóc chu đáo nên cũng không thấy khổ sở gì. Mà sao nhìn thần sắc bác có vẻ không tốt lắm thế?"
Triệu Duy An vội nhường ghế cho Triệu Chí Quân ngồi, còn mình thì đứng nép sang một bên.
Triệu Chí Quân đưa tay định lấy thuốc lá gài bên tai, nhưng chợt nhớ ra y tá dặn không được hút thuốc trong phòng bệnh nên lại rụt tay về.
"Ha hả, ông khỏe là tốt rồi. Đừng lo cho tôi, ngày nào cũng quanh quẩn mấy chuyện trong thôn ấy mà, vẫn như cũ thôi."
Vương Tú Mai lên tiếng cảm ơn: "Hôm nay may nhờ có bác cho con bé Phương Nhi đi nhờ xe, làm phiền bác quá."
Triệu Chí Quân xua tay cười xòa: "Tiện đường cả ấy mà, phiền hà gì đâu. Mà nói chứ, con bé Phương Nhi nhà ông bà vừa ngoan ngoãn lại hiếu thuận, ông bà đúng là có phúc đấy."
Có cha mẹ nào mà không thích nghe người ta khen con mình. Tuy trong lòng Triệu Đại Sơn sướng rân người, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ khiêm tốn: "Bác đừng khen nó nữa, kẻo cái đuôi nó vểnh lên tận trời bây giờ."
Triệu Phương Nhi bất mãn bĩu môi. Đuôi cô làm gì mà dài đến thế chứ!
Khi mọi người về đến thôn Triệu Gia thì trời đã chập choạng tối.
Triệu Phương Nhi chuẩn bị sẵnang đôi quang gánh và sọt tre để ngày mai đi nhận lương thực.
Vốn dĩ Vương Tú Mai muốn để Triệu Duy An về cùng để giúp đỡ, nhưng Triệu Phương Nhi gạt đi ngay. Tổng cộng chỉ có hơn ba trăm cân lương thực, cô gánh một loáng là xong.
Cô vốn trời sinh sức lực hơn người, ba bốn trăm cân đối với cô chỉ là chuyện nhỏ! Điều kỳ lạ là cơ thể Triệu Phương Nhi ở thế giới này cũng y hệt như vậy, quả là một sự trùng hợp thần kỳ. Vì thế nên Vương Tú Mai cũng không miễn cưỡng nữa.
Ngày chia lương thực bao giờ cũng là sự kiện quan trọng và náo nhiệt nhất trong thôn.
Triệu Phương Nhi dậy từ sớm tinh mơ, chuẩn bị hai đôi quang gánh. Mỗi gánh có thể chứa được hơn 170 cân, cô lười chạy đi chạy lại hai chuyến nên quyết định "cân" hết một lần cho xong.
Vừa bước ra cửa, cô đã thấy một bóng người quen thuộc. Triệu Phương Nhi nhướng mày:
"Đồng chí Cố Nguyên, sao anh lại ở đây sớm thế? Có việc gì không?"
Hôm nay Cố Nguyên không mặc sơ mi trắng lãng tử như mọi khi, mà khoác lên mình bộ quần áo vải thô màu xanh biển đã vá hai miếng. Dĩ nhiên, chút khuyết điểm trang phục ấy chẳng thể lu mờ được vẻ đẹp trai ngời ngời của anh. Chậc, đúng là cái số kiếp mê trai đẹp mà.
Cố Nguyên mỉm cười, chỉ vào đôi quang gánh trên vai cô: "Em định cứ thế này mà đi gánh lúa à? Không sợ đè hỏng người sao? Hôm nay anh được nghỉ, để anh gánh giúp em."
Sáng sớm nhàn rỗi đi dạo loanh quanh, chính anh cũng chẳng hiểu sao đôi chân mình lại tự động dẫn lối đến trước cửa nhà cô.
Triệu Phương Nhi nhìn anh từ đầu đến chân, vẻ mặt có chút đăm chiêu. Tuy Cố Nguyên dáng người cao ráo, nhưng nhìn qua vẫn toát lên vẻ thư sinh trói gà không chặt. Nếu để anh giúp... lỡ anh gánh không nổi thì xấu hổ lắm.
Nhưng mà... người ta đã có lòng đứng đợi từ sáng sớm, từ chối thẳng thừng thì có vẻ hơi phũ phàng quá nhỉ?
Bị ánh mắt soi mói của cô quét qua, người Cố Nguyên nóng ran lên. Cô... cô ấy đang nhìn chằm chằm vào chỗ nào thế hả??!!
"Đi nhanh thôi, hôm nay người đông lắm đấy."
Không đợi cô trả lời, Cố Nguyên trực tiếp đoạt lấy một bộ quang gánh trên vai cô, sải bước đi nhanh về phía trước.
Triệu Phương Nhi nhún vai. Là anh tự chọn đấy nhé, hì hì, không liên quan đến cô đâu.
Sân phơi lúa đã đông nghịt người, hàng dài dằng dặc nối đuôi nhau.
Triệu Phương Nhi bảo Cố Nguyên đứng xếp hàng giúp, còn mình thì chạy lên đầu hàng ngó nghiêng.
Năm nay được mùa, thu hoạch khá khẩm. Theo quy tắc chia theo tỷ lệ lao động và nhân khẩu (bốn phần theo người, sáu phần theo công điểm), nhà Triệu Phương Nhi thuộc nhóm lao động chủ lực nên được chia khá nhiều lương thực.
Chẳng mấy chốc đã đến lượt Cố Nguyên. Nhà họ Triệu được chia tổng cộng 360 cân lương thực, chất đầy hai gánh sọt tre lớn.
Triệu Phương Nhi chọn gánh nặng hơn một chút, sau đó quay sang dặn dò Cố Nguyên: "Cẩn thận đấy nhé, coi chừng trẹo eo. Nặng lắm đấy, lúc nâng lên anh nhớ làm từ từ thôi."
Cố Nguyên gật đầu, mặt vẫn giữ vẻ bình thản nhưng trong lòng thầm nhủ: Em nhẹ nhàng gánh được thì chẳng lẽ anh lại không?
Anh hạ thấp trọng tâm, vận sức đứng dậy...
Ơ... Không lên.
Gương mặt trắng trẻo thoáng ửng đỏ. Anh cắn răng, dồn hết sức bình sinh vào vai và chân. Lần này thì lên được rồi, nhưng bước chân có chút lảo đảo.
May mà mọi người xung quanh đều đang mải mê với đống lương thực của mình nên không ai chú ý đến anh.
Triệu Phương Nhi mím chặt môi, cố gắng nín cười đến mức cơ mặt căng cứng. Ha ha, đã bảo rồi mà!
Từ sân phơi lúa về đến nhà họ Triệu đi bộ mất khoảng sáu bảy phút, với gánh nặng trên vai thì đây quả là một quãng đường không ngắn.
Mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên má Cố Nguyên, làn da trắng trẻo giờ đỏ bừng vì gắng sức, hơi thở cũng bắt đầu gấp gáp. Anh liếc nhìn sang bên cạnh, thấy Triệu Phương Nhi mặt không đỏ, hơi không suyễn, bước chân nhẹ nhàng như đi dạo phố!
Triệu Phương Nhi giả vờ không thấy ánh mắt kinh ngạc của anh, cứ thế điềm nhiên bước đi. Thừa dịp anh cúi đầu lau mồ hôi, cô đưa tay nhấc nhẹ một cái, toàn bộ gánh nặng trên vai anh đã chuyển sang vai cô một cách gọn gàng.
Cố Nguyên đứng ngẩn tò te nhìn cô, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Triệu Phương Nhi quay lại, nháy mắt tinh nghịch với anh: "Thật ra em trời sinh thần lực đấy. Chút trọng lượng này với em mà nói chỉ là chuyện muỗi thôi."
Oa! Sao cô lại thấy dáng vẻ ngốc nghếch này của Cố Nguyên đáng yêu thế nhỉ! Muốn nhéo má ghê!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















