Cho nên thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, Lý Tư Vũ liền lén lút bồi bổ thân thể cho cụ bà.
"Cô... Cô út, đây là..." Lý Thành Nguyệt còn chưa nói hết lời, thì đã nuốt nước miếng.
Cô ta thật sự chưa từng thấy qua thứ thơm như vậy, căn bản không kiềm chế được.
"Sữa bột." Lý Tư Vũ bưng bát lên đi vào trong phòng, để lại Lý Thành Nguyệt đứng nhìn.
Cụ bà nhìn Lý Tư Vũ bưng bát tới, ánh mắt sáng ngời.
"Đây là sữa bột à, cũng là bạn học cho con sao?"
Lý Tư Vũ gật gật đầu, "Đúng vậy, người ta uống không hết nên tặng cho con một gói. ”
"Bạn học này của con thật tốt, Tư Vũ, phải quan hệ tốt với người ta."
Cụ bà cười ha hả nói: "Con gái của mẹ uống một mình nhé, đừng lấy ra cho người khác. ”
Lý Tư Vũ nghe nói như vậy, mặt tươi cười nói, "Mẹ, đây là con pha cho mẹ uống, mấy ngày nay thân thể mẹ không tốt, phải bồi bổ một chút. ”
Cụ bà xua xua tay: "Mẹ đã bao nhiêu tuổi rồi chứ, uống thứ này uống phí ra, con uống đi. ”
“Vậy không được, mẹ không uống thì con vứt đi!” Lý Tư Vũ có đầy đồ trong kho để bổ sung dinh dương, căn bản không cần sữa bột này, bảo cô uống?
Còn không bằng để cho cô ăn chút đồ ngon, cô cũng không thích uống sữa, ngọt lừ vị sữa bò...
"Càn quấy! sao có thể vứt! " Cụ bà không nỡ đánh Lý Tư Vũ, bà vội vàng nhận lấy bát cô định ném xuống.
Cụ bà sao không biết, đây là Lý Tư Vũ thương bà, nhất định phải bắt bà uống, cho nên mới nói vứt đi.
"Vẫn là con gái ta thương ta."
Cụ bà cảm thán một câu.
Uống sữa bột xong, cụ bà bập bập miệng.
Lần đầu tiên bà được uống thứ này, trước đây cũng có người nuôi bò nhưng bà tiếc tiền không mua.
Không ngờ trước khi chết bà còn có thể uống được loại đồ quý giá này.
"Thứ này ngon thật." Cụ bà cười tủm tỉm đặt bát xuống, nói với Lý Tư Vũ ở bên cạnh: "Tư Vũ, còn lại thì con tự mình uống, đừng lấy ra nữa! ”
Lý Tư Vũ không thích uống sữa bột nên cô lập tức từ chối, lại nghĩ đến thân thể cụ bà cô liền nói: "Mẹ, con không thích uống mấy thứ này, nồng một mùi sữa, con không thích! ”
Cụ bà không tin nói: "Lúc trước không phải con thích ăn kẹo sữa sao? ”
"Đó là kẹo, ăn hai cái cũng được, còn sữa bột thì con không thích uống." Lý Tư Vũ lập tức lại nói: "Nếu mẹ không uống thì con vứt đi, đỡ chiếm chỗ! ”
Cụ bà vừa nghe thấy vứt sữa bột, vậy sao được?
“Đứa nhóc này, vậy mà có thể vứt đi!”
Lý Tư Vũ cười ha hả lấy bát ra đặt lên trên nồi, lúc đi ra cô bỏ vào thêm chút sữa bột rồi nói:
"Trong nồi có nước nóng."
Nói xong, Lý Tư Vũ nhìn Lý Thành Nguyệt đang đốt lửa rồi xoay người đi vào phòng.
Lý Thành Nguyệt vẫn luôn ngửi mùi sữa bột trong phòng, nhìn thấy đáy bát có một đống sữa bột nhỏ, mắt mở to lên.
Đây là cô út không cần, đúng không?
Lý Thành Nguyệt nhìn cửa đóng kín, lắng nghe bên trọng, xác định không ai nói đến bát sữa này.
Cô ta mở nắp nồi lên, múc một múc một muôi nước và quấy một bát lớn.
Ngửi thấy mùi sữa bột thơm phức, Lý Thành Nguyệt cẩn thận cầm bát trở về phòng, giấu bát sữa thật kỹ rồi đi ra.
Đối với việc bát sữa cụ bà đã uống qua, thì người nông thôn không để ý điều đó, hơn nữa bên trong là sữa bột, cho dù đổ trên mặt đất cũng sẽ có người đi liếm một cái!
Ăn xong bữa tối, mọi người đều trở về phòng, Lý Thành Nguyệt mới bưng ra sữa bột đã nguội.
"Mùi gì vậy." Lý Thành Tài từ trước đến nay mũi rất thính, lập tức ngửi thấy.
"Sữa bột." Lý Thành Nguyệt nói thầm vào tai cậu ta.
Lý Thành Tài mở to hai mắt nhìn Lý Thành Nguyệt, nhỏ tiếng hỏi: "Lấy đâu ra vậy? ”
Lý Thành Nguyệt cười đẩy bát đến bên miệng cậu ta, "Bà nội uống còn thừa, mau uống đi. ”
Lý Thành Tài cũng không quan tâm đến cái gì, cậu ta há to miệng uống nửa chén.
Hương sữa còn đang lưu lại trong miệng, cậu ta nhịn xuống thèm, đẩy bát cho Lý Thành Nguyệt, nói: "Chị hai, chị uống đi. ”
"Chị không uống, em uống đi." Lý Thành Nguyệt tuy rằng rất muốn uống, nhưng cô ta nhịn lại.
Lý Thành Tài chép miệng một cái, cậu ta không tin nói. "Chị không uống để ngày mai bị bà nội phát hiện sẽ có chuyện đó."
Lý Thành Nguyệt biết em trai hù dọa cô là muốn cô uống. Nhưng cũng sợ thật sự bị phát hiện, nên bưng bát lên uống phần còn lại.
Hai đứa len lén chia sữa bột, ngay cả ba mẹ cũng không nói.
Lý Tư Dân ở phía bên kia bắt đầu rục rịch.
Nhìn thấy Lý Tư Vũ không đến mấy ngày nữa sẽ đi làm, ông ta vô cùng sốt ruột, cụ bà lại sinh bệnh nên ông ta cũng không có thời gian nói chuyện này.
Buổi tối thấy cụ bà tinh thần rất tốt nên ông ta nghĩ hôm nay cũng nên nói chuyện này.
Lý Tư Dân nhìn trong phòng lớn lấp lóe ánh đèn dầu, Triệu Thục Cầm ở một bên cũng thúc dục.
Ông ta lập tức đứng dậy đi đến phòng cụ bà.
"Mẹ, mẹ đã ngủ chưa?"
Tiếng gọi của Lý Tư Dân vang lên, Lý Tư Vũ ngừng trải chăn.
Các phòng khác cũng đều treo lỗ tai nghe ngóng động tĩnh bên này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




