Cho nên bà đặt tên cho con gái là Tư Vũ.
"Mẹ, bánh ngọt này mẹ ăn một chút, chờ con đi làm kiếm tiền, sau này mỗi ngày chúng ta đều ăn." Lý Tư Vũ lấy hết bánh ngọt ra, để cũng khá lâu rồi.
Đừng thấy cụ bà suốt ngày lải nhải, chính bà cũng không nỡ ăn mặc, sợ lương thực trong nhà không đủ.
Nhìn thấy Lý Tư Vũ tiến vào, trên mặt cô gái lộ ra nụ cười, "Chị Tư Vũ! ”
Lý Tư Vũ nhìn cô gái suy nghĩ một chút, cô gái này tên là Dương Nhị Muội, là con của gia đình đối diện sân nhà cô.
Dương Nhị Muội cùng Lý Tư Vũ lớn như nhau, bình thường cũng thân thiết.
Nhưng Dương Nhị Muội không đi học, chỉ có Lúc Lý Tư Vũ ở nhà thì sẽ đến tìm cô.
Mỗi lần cô ta đến đều lừa Lý Tư Vũ lấy đồ ăn ngon đem cho cô ta, miệng ngọt còn có thể nịnh người.
Lý Tư Vũ cũng được cô ta nịnh đến vui vẻ, liền đem bánh quy của cụ bà cho Dương Nhị Muội ăn.
"Cô đến rồi." Lý Tư Vũ đối với loại người này không có cảm giác gì, cô không muốn kết thân.
Dương Nhị Muội dường như đã sớm quen với thái độ của Lý Tư Vũ, cô ta cũng không để ý, mặt dày đi theo ngồi bên cạnh Lý Tư Vũ.
“Chị Tư Vũ, hai chúng ta đi ra ngoài chơi đi?” Dương Nhị Muội đã sớm muốn ăn bánh quy, nhưng trước đó nghe nói Lý Tư Vũ nhảy sông cô ta cũng không đến.
Cũng là sợ người không sống được, lỡ chết thì sẽ xui xẻo.
Bây giờ thấy Lý Tư Vũ đã khỏe hơn nhiều, nên cô ta lại đến.
Lý Tư Vũ vừa rồi đi vệ sinh mà xém chút bị đóng băng, bây giờ cô không muốn đi ra ngoài dù chỉ một chút.
Cô liếc mắt nhìn Dương Nhị Muội bên cạnh, "Bên ngoài có cái gì thú vị, lạnh muốn chết. ”
Dương Nhị Muội cũng biết bên ngoài lạnh, nhưng cụ bà ngồi trên giường, nên cô ta cũng không tiện nói cái khác.
Dương Nhị Muội chỉ có thể bỏ qua, trong lòng còn có chút đáng tiếc.
"Chị Tư Vũ, sao chị không đi tìm anh Siêu Việt chơi, anh ấy nghỉ phép về nhà ở nhiều ngày rồi."
Dương Nhị Muội biết Lý Tư Vũ và Trương Siêu Việt có hôn ước, cũng nghe nói chuyện từ hôn.
Lúc mới bắt đầu cô ta còn vui sướng khi người gặp họa một hồi lâu, không nghĩ tới Lý Tư Vũ nhanh như vậy lại giống như một người không có việc gì.
"Ta tìm anh ta làm gì, ở nhà rất tốt." Lý Tư Vũ thâm thúy nhìn Dương Nhị Muội, trong long cô khinh thường cách làm này của cô ta.
Nếu bây giờ là nguyên thân thì chắc chắn sẽ xù lông lên khó chịu, nhưng cô thì không.
Dương Nhị Muội đối đầu lại ánh mắt của Lý Tư Vũ, cô ta thoáng cái chột dạ, giống như trong lòng cô ta nghĩ gì đều bị nhìn thấu!
"Vậy... Chị Tư Vũ, ngày mai em còn có thể tới tìm chị không? ”
Dương Nhị Muội tha thiết nhìn Lý Tư Vũ, cô ta thầm nghĩ, ngày mai nhất định phải gọi cô ra.
Lý Tư Vũ nhìn Dương Nhị Muội, cảm thấy mất hứng.
Ai muốn chơi với con nhóc này chứ? Có gì thú vị!
"Mấy ngày nữa chị ra ngoài nên không đi chơi nữa, em tự chơi đi."
Tự chơi?
Dương Nhị Muội trợn tròn mắt, Lý Tư Vũ trước kia cũng không phải như vậy. Trước nay cô ta đều thích rong chơi bên ngoài, xem ra vì bị hủy hôn nên thay đổi rồi.
Dương Nhị Muội thấy Lý Tư Vũ thật sự không muốn đi ra ngoài, cô ta không ép, dù sao cố ép cũng không được.
Dương Nhị Muội vô cùng xấu hổ ra khỏi nhà Lý Tư Vũ, vừa ra ngoài thì đụng phải Lý Thành Nguyệt đang từ trên núi trở về.
Lý Thành Nguyệt không hề muốn gặp Dương Nhị Muội, mỗi lần cô ta đến đều ăn một mồm không chừa kể cả cặn bã, thấy cô ta là đã ghét rồi.
Cũng không biết cô út đầu óc bị gì, không cho người trong nhà ăn, mà lại cho người ngoài.
Đồ ăn quý giá biết bao!
Lý Thành Nguyệt lạnh lùng ném cho Dương Nhị Muội một cái lườm, lúc đi ngang qua cô ta còn cố ý đụng một cái.
Dương Nhị Muội xém ngã vào trong hố tuyết, đến lúc đứng vững lại liền tức giận chỉ vào bóng lưng Lý Thành Nguyệt.
"Cô!!"
Lý Thành Nguyệt vốn không để ý tới Dương Nhị Muội, cô ta loạng choạng vác củi đi vào cửa nhà họ lý.
Dương Nhị Muội trong lòng biết Lý Thành Nguyệt sức lực lớn hơn Lý Tư Vũ, đối đầu với cô ta cũng không lấy được thứ gì tốt, cho nên cô ta chỉ có thể tức giận nhìn Lý Thành Nguyệt đóng cửa.
Lý Thành Nguyệt bỏ củi vào trong lán, xoay người vào phòng, thì nhìn thấy Lý Tư Vũ pha sữa bột.
Lý Thành Nguyệt mở to hai mắt nhìn chằm chằm bát sữa bột thơm ngát, làm thế nào cũng không di chuyển.
Lý Tư Vũ dĩ nhiên nhìn thấy Lý Thành Nguyệt, mấy ngày nay cụ bà bị cảm, ngay cả bánh cao lương cũng không ăn nổi, thân thể đều không tốt.
Vì không sốt nên Lý Tư Vũ không đưa bà đến bệnh viện khám.
Lý Tư Vũ đau long khi thấy cụ bà không ăn gì, cô tranh thủ lúc không ai ở nhà liền pha cho cụ bà một bát sữa bột.
Không nghĩ tới Lý Thành Nguyệt lại về sớm và thấy được.
Cũng không phải Lý Tư Vũ kiệt sỉ không cho người nhà uống, chỉ là lấy ra sữa bột sẽ xảy ra một trận “gió tanh mưa máu”, cả nhà sẽ loạn lên.
Bọn họ đến sữa mạch nha còn chưa từng thấy, thì với sữa bột không phải sẽ cấu xe cụ bà để hỏi bà lấy từ đâu sao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







