Lý Tư Dân đi vào phòng, thấy hai người đều ngồi trên giường, ông ta kéo một cái ghế đến ngồi cạnh.
"Mẹ, con muốn thương lượng với mẹ một chuyện."
Cụ bà liếc ông ta một cái: "Chuyện gì vậy? Nói đi. ”
Chắc chắn không có gì tốt! Cụ bà đương nhiên hiểu được một nhà thằng ba đều là trộm gian mánh lới, chuyện của ông ta thường không phải chuyện tốt.
Lý Tư Dân cười cười, ông ta nhìn Lý Tư Vũ, nói: "Mẹ, công việc của Tư Vũ có thể để lại cho Thành Viễn không? ”
"Cái quái gì vậy?!" Cụ bà vừa nghe con trai muốn cướp công việc của con gái nhỏ liền tức giận xù long.
"Thằng ba, mày vậy mà muốn giành công việc với em gái mày? Mày có còn lương tâm không? " Cụ bà không tin nổi nhìn Lý Tư Dân.
Lý Tư Dân có chút bối rối, sao còn liên quan đến lương tâm?
Lý Tư Vũ nghe được lời của anh ba, trong lòng cô có chút không vui, anh ba muốn làm việc thì tự mình đi tìm, dựa vào cái gì muốn lấy của cô.
Lúc đó cô còn nghĩ, đến bên kia thì tác động một chút, đưa mấy đứa trẻ đã thành niên trong nhà cũng được đi làm.
Nhưng hành động của Lý Tư Dân hôm nay, làm cho trong lòng cô không thể không xem xét lại.
Sợ là người trong nhà đều nghĩ như vậy, hôm nay Lý Tư Dân làm chim đầu đàn, những người khác có lẽ cũng đang quan sát.
Không thể không nói, Lý Tư Vũ đã đoán trúng. Đây là đi vào thành phố làm việc, đó là hộ khẩu thành phố.
Ai mà không muốn đi chứ?
Lý Tư Vũ tức giận trong lòng, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, mà ngồi trên giường tiếp tục xem.
"Mẹ, sao lại nói vậy, không phải con thấy Tư Vũ sắp lập gia đình, công việc này không cho Thành Viễn thì cũng nên cho Thành Tài chứ?" Lý Tư Dân lấy luôn nhà anh cả ra làm lá chắn, dù sao ông ta nói cũng không sai.
Cụ bà híp mắt lại, hung hăng nói: "Thằng ba, mày mà dám cướp công việc của Tư Vũ, bà đây sẽ không để yên có mày! Ai cũng không được! ”
Lý Tư Dân nghe nói như vậy, trong lòng không phục, "Đều là con cháu, như thế nào lại cho Tư Vũ! ”
"Cho cái gì! Bà đây cho như thế nào? "Trước kia mấy đứa con ngoan ngoãn bao nhiêu thì bây giờ bắt đầu không nghe lời, cụ bà cảm thấy chua xót không thôi, quả nhiên là cưới vợ quên mẹ, không có thứ gì tốt!
"Chia nhà đi, mẹ."
Lý Tư Dân nói xong, ông ta cảm thấy chia nhà vẫn là tốt nhất. Mỗi người sống cuộc đời của chính mình, ông ta sợ sau này Lý Tư Vũ kết hôn, dựa vào mức độ thiên vị của cụ bà phỏng chừng sẽ đem gia sản của nhà họ Lý đưa ra ngoài.
Nếu thật sự như vậy, bọn họ làm sao có thể lấy vợ cho con trai?
Nhà anh tư kinh ngạc, Tôn Lệ mắt tỏa sáng nhìn chồng mình.
“Anh ba thật lợi hại, không ngờ còn có thể nhắc tới chuyện này!”
Lý Tư Văn không lên tiếng, nhưng khóe miệng ổng ta nhếch lên, hiển nhiên là rất hài lòng.
Cụ bà nghe Lý Tư Dân muốn chia nhà, lúc ấy bà ngây ngẩn cả người.
Bà không thể tin nổi, nói với Lý Tư Văn: "Thằng ba, tình huống nhà ta như thế nào mày không biết sao? Trong nhà không có tiền, thấy sắp có cuộc sống tốt đẹp, vậy mà mày muốn chia nhà? ”
Cây lớn phân nhánh người lớn ở riêng, cụ bà đương nhiên biết nhà này sớm muộn gì cũng phải chia.
Nhưng Lý Tư Dân vào lúc này đề xuất chia nhà, chắc chắn khiến cụ bà lạnh lòng.
Chỉ vì một công việc, chia cả gia đình?
Lý Tư Dân cũng rất hối hận khi nói ra, nhưng nhà ông ta chỉ có một đứa con trai, nhà khác đều có hai đứa, đến lúc cưới vợ ông ta cũng không chiếm được lợi ích gì.
Cho nên, nói cũng đã nói rồi, đúng lúc thăm dò ý của mẹ.
Cụ bà thất vọng nhìn đứa con thứ ba, nặng nề thở dài.
"Nhà chúng ta nào có tiền gì, đều là mọi người cùng nhau kiếm ra, mày cho rằng chia nhà thì sẽ tốt hơn?"
Cụ bà tuy rằng ham mê quyền hành quản lý mọi người, nhưng chia nhà quả thật không phải là biện pháp tốt.
Lý Tư Dân nghe cụ bà nói xong, biết tạm thời không thể chia nhà.
Nhưng chuyện công việc vẫn phải nói rõ ràng, dù sao việc này mỗi tháng đều có lương, còn có thể vào trong thành phố, cả đại đội cũng không mấy người có cơ hội.
"Mẹ, vậy công việc kia thì sao?"
Lý Tư Vũ thấy Lý Tư Dân chưa từ bỏ ý định, cô nói: "Anh ba, anh nghe ở đâu nói công việc này là mẹ tìm cho em? ”
Chẳng lẽ không phải sao?
Lý Tư Dân nhìn em gái còn nhỏ hơn con trai mình, trong lòng ông ta rất không ưa cô.
"Chẳng lẽ không phải sao? Mày lấy lương thực với tiền ở đâu ra? Mày nói bạn cùng lớp gì, lừa ai đây! "Lý Tư Dân không tin lúc trước cô nói, khẳng định là mẹ lấy tiền ra.
Đó là tất cả số tiền mà mọi người kiếm được!s
Cụ bà nheo nheo mắt, nhìn chằm chằm Lý Tư Dân nói: "Mày một năm kiếm được mấy công điểm trong lòng không đếm sao? Cả gia đình mỗi ngày ăn bao nhiêu, uống bao nhiêu, kiếm được bao nhiêu tiền còn không tự đếm được sao! ”
Giọng cụ bà rất lớn, những người khác cũng nghe thấy.
Nói thật, trong lòng anh cả cũng có nghĩ, nhưng sợ cụ bà nên ông ta không nói.
Khi nghe cụ bà nói vậy, chính ông ta cũng tính toán sổ sách. Kết quả là, họ không thể kiếm được số tiền kia.
Trong nhà nhiều người, kiếm được nhiều thì ăn cũng nhiều.
Mấy đứa trẻ mỗi ngày ăn tương đương với người lớn, còn đi học không làm được việc gì.
Mỗi năm trong nhà trừ khẩu phần ăn, cũng chỉ còn lại mấy đồng.
Mấy năm trước còn nợ lương thực của đại đội, chỉ có năm nay tốt hơn một chút, nhưng tiền cũng chưa trả xong!
Số tiền này đến từ đâu?
Lòng anh tư biết rõ, trong nhà căn bản không có mấy đồng tiền tiết kiệm, cho nên không có náo loạn.
Đây chắc chắn là được sự giúp đỡ của người khác, nếu không tiền và lương thực đến từ đâu?
Lý Tư Nồng sao? Đừng đùa nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


