Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Kho Hàng Trọng Sinh Chương 22: Mỗi Nhà Một Ý

Cài Đặt

Chương 22: Mỗi Nhà Một Ý

Trong ấn tượng của Lý Thành Tài, cô út ở trường rất bá đạo, không có gì làm còn bắt nạt bạn học, cậu ta cũng không tiếp cận vì sợ mất mặt.

Trương Nguyệt Mai nhớ tới tính cách không chịu thiệt của em chồng, cũng tin tưởng hơn phân nửa.

Nhà anh ba và anh bốn lại không nghĩ như vậy.

Lúc trước anh ba Lý Tư Dân bởi vì chuyện công việc mà trong lòng tức giận, nghe vợ nói bậy, trong lòng càng khó chịu hơn.

"Ông nói xem sao mẹ lại hồ đồ như vậy? Tìm công việc cho Tư Vũ, còn mua nhiều lương thực tinh như vậy. "

Triệu Thục Cầm cũng không tin rằng Lý Tư Vũ có bản lĩnh lớn như vậy, còn cả bạn học, cô ta sao lại không bảo cán bộ nhà nước toàn bộ đều là bạn học của cô ta đi.

Hôm nay con bé phô diễn khả năng rồi!

"Tôi không biết!" Lý Tư Dân trong lòng tức giận, mẹ anh ta từ sau khi sinh Lý Tư Vũ ra thì không quan tâm bọn họ nữa.

Chưa nói đến việc không quan tâm đến con trai, ngay cả cháu trai cũng không bằng con gái út.

Điều này làm cho mấy đứa con trai nhà họ Lý khó chịu trong lòng, từ nhỏ cụ bà nói con gái là hàng bồi tiền, sao đến Lý Tư Vũ lại không giống nữa.

Triệu Thục Cầm nhìn Lý Tư Dân, trong lòng chị ta có chút tức giận, "Ông nhìn xem Thành Kiệt đã tốt nghiệp bao lâu rồi, theo lý nếu không cho Thành Tài, cũng nên để Thành Kiệt kế nhiệm đi làm chứ.

Em chồng không đến hai năm nữa là phải lập gia đình, đến lúc đó còn không phải là cho người khác được hời sao? ”

Triệu Thục Cầm càng nói càng tức, đều là con gái, sao đến nhà chồng con gái lại được yêu thương như vậy?

Có điều Lý Tư Nồng cũng không được phúc khí tốt như Lý Tư Vũ, cũng không biết vì sao cụ bà lại hết lần này tới lần khác thương yêu Lý Tư Vũ.

Lý Tư Dân cảm thấy vợ nói cũng có lý, anh ta tức giận nói: "Ngày mai tôi sẽ đi tìm mẹ nói chuyện! Dựa vào đâu mà cái gì cũng để cho con bé Lý Tư Vũ chết tiệt đó.”

Triệu Thục Cầm hài lòng gật gật đầu, trong suy nghĩ của chị ta, một nhà anh cả kia chính là ngu hiếu.

Cụ bà nói cái gì cũng đúng, bọn họ chắc chắn sẽ không tranh giành. Bọn trẻ nhà thằng bốn đều đang đi học, khẳng định cũng không có khả năng tranh.

Cho nên, công việc này nếu Lý Tư Vũ không lấy được, vậy chắc chắn có thể rơi lên đầu Lý Thành Kiệt.

Lập tức, Triệu Thục Cầm có chút phát sầu, hướng về phía Lý Tư Dân nói: "Thành Kiệt sao còn chưa trở về, mấy ngày nay ăn cơm xong liền chạy ra ngoài làm gì vậy. ”

Lý Tư Dân đang vì chuyện công việc mà nghĩ không ra, anh ta trừng mắt nhìn Triệu Thục Cầm một cái, "Cô hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai? Cô làm mẹ mà không biết, còn đến hỏi tôi! ”

Triệu Thục Cầm: ...

Nhà anh bốn bên kia lại rất hài hòa, Tôn Lệ rửa mặt xong nằm trên giường, nhìn thấy hai đứa nhỏ đều đã ngủ say, liền nói với Lý Tư Văn ngồi bên cạnh giường: "Anh nói xem mẹ làm sao vậy? Mẹ thật sự có tiền, có lương thực mua việc làm cho Tư Vũ sao? ”

Tôn Lệ hình như nhớ tới cái gì đó, lúc này chị ta mới cười nói: "Cũng không sao, trong nhà kiếm được bao nhiêu tiền, trong lòng anh đều biết rõ. ”

Lý Tư Văn đặt bát đựng nước bên cạnh giường, thuận thế nằm xuống.

"Chờ Thành Tài đến tuổi, nhà chúng ta nên tách ra. Còn một hai năm nữa, cũng không vội. ”

Tôn Lệ nghe chồng nói thế thì gật đầu.

Con cái nhà họ Lý từ lớn đến nhỏ ngoại trừ Lý Tư Vũ, tất cả đều đã kết hôn, nhà này cũng nên tách rồi.

Không nói bọn họ, thì nhà anh ba chỉ có một đứa con trai, chắc chắn không thể chịu thiệt.

Nhà anh cả và nhà mình đều có hai con trai, cưới vợ thì là nhà họ chiếm được nhiều lợi ích hơn.

Dù sao nhà anh cả có hai đứa con gái, lễ vật cũng có thể thu về chút tiền.

Lão thái thái ngồi trên giường, gõ tẩu thuốc, bà nhìn về phía Lý Tư Vũ đang lục lọi.

Trong đầu bà nhớ tới lúc sinh Lý Tư Vũ.

Mười sáu năm trước, bà mang một cái bụng lớn, vào ngày sắp sinh, bà đã có một giấc mơ kỳ lạ.

Trong giấc mơ, có một ông già râu trắng, nói với bà.

Có một cô bé sẽ sinh ra ở nhà bà, đứa trẻ sinh ra đã mang theo phúc khí, đến khi trưởng thành sẽ mang đến tài vận cho cả gia đình.

Bà vừa nghe trong bụng là một món hàng bồi tiền? Lập tức nổi giận liền cùng lão già râu bạc kia cãi nhau.

“Con gái cái gì chứ, con tôi là con trai!”

Lão già râu bạc cũng không tức giận, vui vẻ cười ha hả rồi biến mất.

Lúc cụ bà tỉnh dậy cũng không để ý, đến khi Lý Tư Vũ sinh ra bà mới nhớ tới giấc mơ kia.

Từ đó về sau, cụ bà liền yêu thương Lý Tư Vũ, cũng là vì sau khi cô sinh ra, trong nhà không xảy ra chuyện gì lớn, bà cũng cảm thấy là có phúc.

Dù sao ngày tháng trước kia cũng không dễ chịu, gần đó có không ít người chết, mà trong nhà chưa từng có người chết.

Hạn hán trong một thời gian dài, cũng bắt đầu có mưa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc