Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau, Giang Uyển Ngư đang chuẩn bị tiếp tục
đi tìm Phó Lâm Châu để bàn chuyện hợp tác thì bất ngờ
nhận được cuộc gọi từ viện điều dưỡng. Bà ngoại đột
nhiên phát bệnh, phải đưa vào phòng cấp cứu khẩn cấp.
Khi Giang Uyển Ngư chạy tới nơi, tình trạng của bà ngoại
đã ổn định.
"Bác sĩ Trương, thời gian trước chẳng phải nói là tình
hình của bà ngoại đã có chuyển biến tốt ư, tại sao lại đột
ngột phát bệnh thế này?"
Bác sĩ Trương thành thật nói rõ cho cô biết, "Hôm qua
mẹ kế và chị gái của cô đã tới đây, không biết họ đã nói
gì với bà cụ, sau khi họ rời đi thì tình trạng của bà cụ trở
nên xấu đi, hơn nữa bọn họ còn..."
Giang Uyển Ngư lạnh lùng hỏi, "Bọn họ còn làm gì nữa?"
"Bọn họ đã hủy bỏ tất cả liệu trình còn lại của bà cụ, yêu
cầu trả lại toàn bộ phần viện phí còn lại". Sắc mặt Giang
Uyển Ngư trở nên lạnh lùng. Giang Tiểu Nhu nói rằng
bọn họ sẽ không tiếp tục gánh vác chi phí điều trị của bà
ngoại nữa, bây giờ xem ra bọn họ đang nóng lòng muốn
thoái thác trách nhiệm.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt sáng rực nhưng trông
thật lạnh lùng, "Việc điều trị của bà ngoại tôi nhất định
không được gián đoạn, bác sĩ Trương, phiền ông hãy
tiếp tục theo dõi giúp tôi, còn về chi phí tôi sẽ kịp thời
nộp vào lại". Bác sĩ Trương gật đầu, "Được, tôi biết rồi".
Trong phòng bệnh, gương mặt bà cụ xanh xao gầy guộc,
vẫn còn đang hôn mê. Giang Uyển Ngư đi tới ngồi bên
cạnh giường, nắm lấy tay bà ngoại mà trong lòng vô
cùng đau xót.
"Bà ngoại, cháu nhất định không để bà xảy ra chuyện,
hai mẹ con Giang Tiểu Nhu không để chúng ta sống yên
ổn, thì cháu cũng sẽ không để họ được yên thân!"
Vào lúc chiều tối, bà ngoại tỉnh lại, miễn cưỡng ăn vào
được chút cháo. Giang Uyển Ngư ở lại trò chuyện với bà
ngoại được một lúc, chờ bà đi ngủ rồi mới rời khỏi viện
điều dưỡng.
Vừa ra ngoài, cô bèn gọi điện về Giang gia, là bảo mẫu
trong nhà nghe máy, nói rằng Giang Tiểu Nhu dẫn theo
mẹ là Đào Hồng đi dự tiệc ở câu lạc bộ rồi. Giang Uyển
Ngư hỏi địa chỉ câu lạc bộ, sau đó bèn lập tức lái xe tới
đó.
Câu lạc bộ ăn uống Danh Viên Nhất Hiệu, là nơi vui chơi
giải trí cao cấp xếp hạng nhất nhì ở Kinh Thành. Cô tới
quầy lễ tân nói mình là bạn của Giang Tiểu Nhu, lễ tân
bèn lập tức nói cho cô biết cụ thể số phòng riêng. Nơi
đây được trang trí sang trọng lộng lẫy, khách hàng qua
lại ở đây đa phần đều có thân phận không tầm thường.
Vừa đi tới hành lang, cô đã nhìn thấy Giang Tiểu Nhu
đang định mở cửa bước vào trong phòng.
"Giang Tiểu Nhu, cô đứng lại cho tôi!" Giang Uyển Ngư
bước thật nhanh tới, kéo mạnh cánh tay cô ta sang một
bên.
Giang Tiểu Nhu tối nay mặc bộ váy ngắn xinh xắn, trên
gương mặt được trang điểm tinh tế lộ rõ vẻ kinh ngạc,
"Giang Uyển Ngư, sao cô lại ở đây?"
"Hôm qua cô tới viện điều dưỡng quấy rối bà ngoại tôi
tĩnh dưỡng, còn khiến bà tức giận tới mức phát bệnh,
món nợ này tôi phải tính sổ với cô!"
Giang Tiểu Nhu nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của cô, bèn
cười lạnh một tiếng, "Chỉ vì chuyện đó thôi à, tôi còn
tưởng chuyện gì to tát lắm chứ, dù thế nào thì bà già đó
cũng bệnh tật triền miên quanh năm, ở viện điều dưỡng
tốn kém như thế, cô nên sớm đón bà ta ra ngoài, để bà
ta sớm ngày được an nghỉ không phải tốt hơn hay sao?"
Vừa dứt lời, Giang Uyển Ngư đã đưa tay lên tát mạnh
vào mặt cô ta. Lực độ rất mạnh, Giang Tiểu Nhu lảo đảo
ngã vào khung cửa, nửa mặt lập tức sưng đỏ cả lên.
Cô ta tức giận gầm lên, "Giang Uyển Ngư, cô dám đánh
tôi ư?"
Giang Uyển Ngư xoay xoay cổ tay, hừ lạnh một tiếng,
"Chính là đánh cô đấy, ai bảo miệng cô đê tiện như thế".
Giang Tiểu Nhu lớn tiếng quát lên, "Con tiện nhân, cô đê
tiện giống y hệt như mẹ cô, bố bỏ các ngươi chính là
đúng, nếu không phải vì các ngươi, Công ty Giang Thị đã
không rơi vào tay người khác, cô chính là mối họa của
Giang gia, là ngôi sao chổi!"
Thấy Giang Uyển Ngư còn định động thủ, Giang Tiểu
Nhu lập tức đẩy cửa xông thẳng vào trong. Cô ta vừa
khóc vừa hét lên, "Em đừng đánh chị, hãy nể mặt hai ta
là chị em với nhau, em đừng đối xử với chị như thế".
Giang Uyển Ngư chưa kịp có phản ứng với sự thay đổi
trước sau của cô ta, nên đã chạy theo vào trong. Kết quả,
người trong phòng đều ngẩng đầu lên nhìn qua đó.
Người đàn ông ngồi trước bàn tiệc tỏa sáng rực rỡ, vô
cùng chói mắt, chỉ với một cái nhìn hờ hững cũng khiến
Giang Uyển Ngư gần như quên mất việc hít thở. Cô thật
không thể ngờ được, Phó Lâm Châu lại ở đây!
Một bàn đầy thức ăn ngon, Đào Hồng và Giang Tiểu Nhu
ngồi ở một bên. Tối nay bọn họ tới dự tiệc của Phó Lâm
Châu ư?
Đào Hồng cũng rất bất ngờ trước sự xuất hiện của Giang
Uyển Ngư. Bà ta lập tức ôm lấy con gái của mình, hỏi với
giọng quan tâm, "Tiểu Nhu, có chuyện gì vậy?"
Lúc này Giang Tiểu Nhu vừa khóc vừa liếc nhìn người
đàn ông ưu tú đang ngồi bên cạnh, giọng nói mang theo
tiếng nức nghẹn.
"Con vừa bắt gặp Uyển Ngư ngoài hành lang, em ấy vừa
mà".
Đào Hồng lập tức nhìn về phía Giang Uyển Ngư, ánh mắt
đầy trìu mến, "Tiểu Ngư, có chuyện gì từ từ nói, ra tay
đánh người là không đúng đâu".
Giang Uyển Ngư nhìn bộ mặt giả tạo của hai mẹ con bọn
họ, trong bụng trào dâng lên cảm giác buồn nôn. Trong
thời kỳ mang thai nên cô vốn đã rất nhạy cảm, lúc này
ngửi thấy mùi thức ăn trong phòng càng cảm thấy buồn
nôn hơn nữa.
======================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








