Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Uyển Ngư cố nhẫn nhịn cảm giác khó chịu trong
dạ dày, lạnh lùng nói, "Hai người đã làm những gì trong
lòng tự biết rõ, dù thế nào thì tôi nói trước tại đây, nếu
bà ngoại tôi mà xảy ra chuyện gì, tôi nhất định sẽ không
dễ dàng bỏ qua cho hai người!"
Phó Lâm Châu ngồi một bên lặng lẽ lắng nghe, cũng
không có ý định can thiệp vào chuyện gia đình của họ.
Nhưng Giang Tiểu Nhu có vẻ như muốn thông qua cơn
phẫn nộ vào lúc này của Giang Uyển Ngư để làm nổi bật
lên bản tính dịu dàng lương thiện của mình. Cô ta nhìn
về phía người đàn ông, nói với giọng õng ẹo, "Anh Phó,
thật xin lỗi, tối nay vốn là anh đã mời ăn cơm, không
ngờ lại xảy ra một chuyện như thế, em gái có chút thành
kiến với em, em muốn giải thích rõ ràng với em ấy, nên
xin phép ra ngoài một lát".
Giang Uyển Ngư không dám nhìn thẳng vào người đàn
ông, trong lòng vẫn còn chút sợ hãi, nhưng cô không thể
nuốt trôi cơn giận này. Đào Hồng và Giang Tiểu Nhu
không chút nể nang mà ức hiếp bà ngoại, cô không thể
nhẫn nhịn!
Phó Lâm Châu liếc nhìn Giang Uyển Ngư một cái, gương
mặt nhỏ nhắn của cô đang phồng lên vì tức giận, hai tay
buông xuống bên hông đang siết chặt lại thành nắm
đấm. Người phụ nữ này, trước đó khi đứng mặt anh thì
nhút nhát ngoan ngoãn, thật không ngờ thực chất lại là
một con mèo hoang.
“Chuyện gia đình của các người, hãy tự mình giải quyết.”
“Cảm ơn anh Phó.”
Giang Tiểu Nhu nức nghẹn vài tiếng, đứng dậy bước
chậm rãi tới trước mặt Giang Uyển Ngư.
“Em gái, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, đừng ở đây
làm phiền anh Phó dùng cơm.”
Giang Uyển Ngư hừ lạnh một tiếng, “Lúc này cô cũng
thật biết giả vờ đấy, cái thói ngạo mạn bắt nạt người
khác thường ngày của cô đâu rồi?”
“Em gái đừng nói bậy, chị biết giữa chúng ta có hiểu lầm,
nhưng mình là chị em một nhà, em đừng như thế chứ.”
Có vẻ như Giang Tiểu Nhu rất sợ Phó Lâm Châu nghe
thấy những lời này, lập tức giả vờ nắm lấy tay Giang
Uyển Ngư. Giang Uyển Ngư không thích cô ta chạm vào
mình, tỏ thái độ chán ghét khi hất bỏ tay cô ta ra.
“Ui da...” Giang Tiểu Nhu thuận thế lùi lại đụng vào bàn
ăn, ngã ngồi xuống đất với dáng vẻ yếu đuối, ôm chặt
lấy cổ tay mình.
“Em gái, chị đang nói chuyện tử tế với em, sao em lại
đẩy chị chứ?”
Đào Hồng lập tức đứng dậy phối hợp với cô ta, lớn tiếng
nói rằng, “Tiểu Ngư, Tiểu Nhu là chị gái của con, con
đừng cứ mãi bắt nạt nó như thế!”
Hai mẹ con nhà này một hát một hò, đúng thực là đặc
sắc.
Giang Uyển Ngư lạnh lùng quan sát, liếc thấy người đàn
ông không nói gì, thế là bén thói lên, “Từ ngày mai hãy
tránh xa bà ngoại tôi ra, không được bước vào viện điều
dưỡng nửa bước!”
Đôi mắt Giang Tiểu Nhu đỏ hoe, ấm ức khóc lóc, “Chị
không hề làm gì cả, sao em lại không tin lời chị nói chứ?”
“Cô thích giả vờ thì cứ tiếp tục giả vờ đi.”
Giang Uyển Ngư nhìn thấy Phó Lâm Châu ở đây, không
có ý định nói quá lâu với bọn họ, nên định quay người
bỏ đi.
Lúc này, nhân viên phục vụ đẩy xe thức ăn tới, Giang
Tiểu Nhu cố tình ngang chắn cô.
Giang Uyển Ngư không chú ý, bèn ngả nhào về phía
trước, vô tình đẩy ngả xe thức ăn của nhân viên phục vụ,
sau đó đụng vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh bàn
ăn...
Phó Lâm Châu không kịp đề phòng bị đụng ngã xuống
đất, cánh tay cọ vào mảnh vỡ chai rượu trên sàn nhà.
Cảm nhận được hơi thở gần kề, nhịp tim cô bỗng đập
nhanh, và vội vàng ngẩng đầu lên.
“Xin lỗi...”
Cô lúng túng chống tay lên ngực anh định đứng dậy,
nhưng lại bất cẩn bị trượt ngã vào lòng anh thêm lần
nữa.
Phó Lâm Châu khẽ rên lên một tiếng, một tay giữ lấy eo
cô.
“Đừng cử động lung tung!”
Cô sợ hãi không dám cử động.
Hai mẹ con đứng bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, không
ngờ lại xảy ra một tình huống như thế này.
Giang Tiểu Nhu cực kỳ ghen tị, ước gì người đang nằm
sĩ xông thẳng vào.
Họ chạy tới kéo Giang Uyển Ngư lên, và đỡ Phó Lâm
Châu đứng dậy.
“Anh Phó, anh bị thương rồi!”
Giang Tiểu Nhu kinh hoàng hét lên một tiếng, muốn
chạy tới kiểm tra, nhưng lại bị Cao Tấn ngăn lại.
Hôm nay Phó Lâm Châu mặc một bộ áo sơ mi trắng
được may thủ công, một bên tay áo đã bị nhuộm đỏ, có
vẻ như vết thương không nhẹ.
Gương mặt Cao Tấn tỏ ra hoảng hốt, “Phó gia, ngài
không sao chứ?”
Phó Lâm Châu bình tĩnh kéo nhẹ áo sơ mi, che đi vết
máu, liếc nhìn Giang Uyển Ngư đang đứng im lặng.
“Tôi không sao, đi thôi.”
Cao Tấn cùng vệ sĩ hộ tống anh ra ngoài cửa, Giang Tiểu
Nhu và Đào Hồng cũng vội vàng đuổi theo.
Giang Uyển Ngư đứng yên tại chỗ, mồ hôi lạnh chảy đầy
cả sau lưng.
Đợi sau khi họ đều đã ra ngoài, cô mới thở dài một hơi,
và ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh.
“Đúng là xui xẻo, sao lại gặp anh ấy ở đây kia chứ!”
“Cô còn đụng vào anh, khiến anh bị thương, anh có
trách cô hay không?”
Giờ phút này Giang Uyển Ngư thổn thức không yên, lo
sợ Phó Lâm Châu sẽ quay lại trả đũa.
Sau khi Phó Lâm Châu ngồi xe rời đi, hai mẹ con Giang
Tiểu Nhu quay trở lại phòng riêng.
Đào Hồng để lộ ra bộ mặt xấu xí, chỉ thẳng vào mũi
Giang Uyển Ngư mà chửi mắng, “Giang Uyển Ngư, mày
có ý gì hả, hôm nay là ngày Tiểu Nhu cùng ăn cơm với
Phó gia, người ta chủ động mời chúng tôi, trong một dịp
quan trọng như thế này mày chạy tới phá đám làm gì!
Mày có biết đối với mày, có thể gánh vác chi phí điều trị
của bà ngoại mày không?”
Giang Uyển Ngư nhìn bộ mặt thật của bà, “Cuối cùng
không giảo vờ làm mẹ hiền nữa rồi à? Khi nãy nhìn thấy
bộ dạng giả tạo đó của bà, thật khiến người ta ghê tởm.”
“Mày!” Đào Hồng bước tới còn định chửi thêm nữa.
“Mẹ, thôi đi.” Giang Tiểu Nhu kéo mẹ lại, dùng ánh mắt
căm ghét nhìn vào Giang Uyển Ngư.
“Hôm nay cô ta đắc tội với anh Phó, hại anh Phó bị
thương ở tay, tiếp theo sau cô ta chắc chắn sẽ bị người
của Phó gia truy cứu trách nhiệm, chúng ta chỉ cần đợi
xem cô ta làm thế nào để kết thúc chuyện này!”
Giang Tiểu Nhu nói không sai, Phó Lâm Châu bị thương
không phải là chuyện nhỏ, e rằng sẽ làm kinh động tới
cả Phó gia.
Tối khi đó, cô sẽ trở thành tâm điểm mọi chỉ trích, vấn
đề người của Phó gia đã không ưa gì Phó Minh Thần,
sao họ có thể nuông tay với cô được chứ.
Giang Uyển Ngư rất lo lắng, vốn đang sầu não về việc
hợp tác với Bác Đẩu, bây giờ lại còn đắc tội với đại lão
bên đó.
Cô tới bệnh viện, chuẩn bị tâm lý kỹ càng cho mình rồi
mới đi tới phòng bệnh nói Phó Lâm Châu đang trị
thương.
“Cô Giang?” Cao Tấn đứng bên ngoài phòng bệnh, sau
khi nhìn thấy cô bèn vội vàng đưa tay ra ngăn lại.
======================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








