Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngoài ban công, Phó Lâm Châu đứng bên cạnh lan can,
có vẻ như đang muốn chờ cô.
"Hôm nay đột nhiên gần gũi tôi như thế, có chuyện gì
vậy?"
Nụ cười của Giang Uyển Ngư ngây thơ thuần khiết, "Chỉ
là tình cờ nhìn thấy chú út ở đây, nên tới để chào hỏi
thôi."
"Tôi cho cô thêm một cơ hội cuối cùng." Giọng anh đã
tăng thêm vài phần nguy hiểm, thần sắc cũng có chút
bực bội.
Cô lập tức thu lại nụ cười, sau đó lấy từ trong túi xách ra
xấp tài liệu, bước tới phía trước, "Chú út, kế hoạch dự
án của Vạn Sâm, hy vọng anh có thể xem lại một lần nữa
và cho chúng tôi thêm một cơ hội."
Quả nhiên tới đây là vì chuyện này.
Phó Lâm Châu không nhìn vào xấp tài liệu trên tay cô,
anh sống mũi cao thẳng, ánh mắt không có chút cảm xúc
nào, vừa tạo cảm giác uể oải vừa tạo cảm giác áp bức.
"Chỉ là một công ty nhỏ, tôi hợp tác với hắn thì có lợi gì
cho tôi? Tôi không phải là nhà từ thiện."
"Vậy xem như anh giúp một tay đi, anh chỉ cần đưa tay
ra hỗ trợ một chút là có thể cứu được một công ty, đợi
khi công ty phát triển tốt hơn, cũng sẽ trở thành trợ lực cho anh."
"Hừ."
Cô nghe ra được một chút khinh bỉ từ giọng cười được
hạ thấp xuống của anh.
Phó Lâm Châu quay người lại, ánh mắt sắc như dao quét
qua người cô, "Phó Minh Thần bảo cô tới ư? Gọi một
người phụ nữ ra mặt bàn luận việc kinh doanh, chức vụ
tổng giám đốc này của hắn quả thực nhẹ nhàng đấy."
"Không phải, là do tôi chủ động cầu xin về đấy, tôi nhất
định phải lấy được dự án này."
Cao Tân bước tới, "Phó gia, công ty gọi điện thoại tới, có
việc cần ngài quay về xử lý."
Phó Lâm Châu không nhìn Giang Uyển Ngư thêm một
lần nào nữa, mà trực tiếp quay người lại nhanh chóng
bước đi.
Cô muốn đi theo nhưng bị Cao Tân ngăn lại.
"Cô Giang, xin cô hãy tự trọng!"
Cuối cùng cô chỉ có thể giương mắt ra nhìn họ rời đi.
Nhưng không sao, cô nhất định sẽ khiến Phó Lâm Châu
"Giang Uyển Ngư, khi nãy cô làm gì trong phòng riêng
vậy hả?"
Cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy Giang Tiểu Nhu mặc bộ áo
váy của thương hiệu Chanel, tay xách túi xách hàng hiệu
bước tới.
Giang Uyển Ngư lạnh lùng liếc nhìn cô ta, "Đây là nơi của
cô mở ra hay sao, tôi ở đây thì liên quan gì tới cô?"
Gương mặt có chút hơi chua ngoa của Giang Tiểu Nhu
đầy vẻ đắc ý, "Đúng thực không liên quan tới tôi, nhưng
cô ở bên ngoài làm mất thể diện của Giang gia chúng tôi
thì không được, tối nay cô tới đây Phó Minh Thần không
biết đúng không, loại người phụ nữ không sạch sẽ như
cô, Phó gia mà cô cũng dám chọc giận ư?"
Giang Uyển Ngư hừ lạnh một tiếng, đáp lại bằng giọng
mỉa mai, "Tôi với Phó gia là họ hàng, tôi kính trọng gọi
một tiếng chú út, tối nay cùng ngồi ăn cơm thì có gì
không đúng, ngược lại là cô đấy, lén lén lút lút, cố gắng
tìm đủ mọi cách để được chú út để mắt tới."
Nhưng ngược lại, Giang Tiểu Nhu lại cảm thấy mình rất
có thể diện, chỉ vào cái ghim cài áo trên ngực mình
dương dương tự đắc nói rằng, "Vậy thì sao, Phó gia phái
người đi tìm chủ nhân của cái ghim cài áo này, ngoài cô
ra, chỉ có tôi sở hữu ghim cài áo này, cô đã kết hôn rồi,
do đó người này chỉ có thể là tôi."
Đôi mắt đẹp của Giang Uyển Ngư hơi híp lại, quả nhiên
đúng như cô dự đoán, Phó Lâm Châu dựa vào cái ghim
cài áo mà cô đã làm mất để tìm người.
Loại phụ nữ có tâm cơ như Giang Tiểu Nhu, nhất định
sẽ không bỏ qua cơ hội được một bước lên mây này.
Nhưng cô không thể đứng ra vạch trần cô ta, nếu không
cô sẽ bại lộ chính mình.
Đang suy nghĩ thì Giang Tiểu Nhu lấy từ trong túi ra một
tờ thông báo.
"Nhân tiện thông báo với cô một tiếng, từ nay về sau,
việc bà ngoại cô ở viện điều dưỡng, bố sẽ không quản
nữa, cô tự trả tiền, bây giờ Giang thị đều đang trong tay
cô, chúng tôi không có nghĩa vụ giúp cô nuôi người già."
Giọng Giang Uyển Ngư trở nên lạnh lùng, "Đừng quên
năm xưa chính các người đã khiến bà ngoại tôi bị sốc mà
ngã từ trên lầu xuống, trở thành người già đãng trí, bây
giờ thời gian còn chưa tới hai năm, các người đã muốn
phủi sạch quan hệ, làm vậy mà được ư?"
Giang Tiểu Nhu hừ lạnh một tiếng, tỏ ra vẻ mặt không
hề sợ phiền phức, "Có vấn đề gì thì cô tự đi tìm bố mà
nói, Giang Uyển Ngư đừng tự đề cao mình quá, thực
nghĩ mình được gả cho một người họ Phó thì lên đời rồi
ư, cái tên Phó Minh Thần đó chẳng phải cũng là nhờ vào
sự giúp đỡ của Giang gia chúng tôi nên mới đi được tới
ngày hôm nay hay sao, Phó gia mới là thực sự là đại nhân
vật có tiếng nói trong Phó gia, đợi khi tôi trở thành Phó
phu nhân, cô phải quỳ xuống mà lau giày cho tôi!"
"Đợi cô trở thành Phó phu nhân trước đã rồi hãy tới nói
với tôi câu đó."
Giang Uyển Ngư sau khi để lại câu nói này, bèn quay
người bỏ đi.
Giang Tiểu Nhu tức giận ới mức giậm chân tại chỗ,
"Giang Uyển Ngư, cô hãy đợi đấy cho tôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




