Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
đêm đó
Cung Thành nói với giọng kích động, "Có phải đã tìm
được rồi không? Là ai vậy?"
Cao Tân do dự nhìn về phía Giang Uyển Ngư ngồi bên
cạnh, đang định hỏi có nên để cô ấy ra ngoài trước hay
không thì Phó Lâm Châu đã lên tiếng trước, "Đưa người
vào đây."
Giang Uyển Ngư mím chặt môi, muốn viện cớ để rời
khỏi đây, Cao Tân quay người lại mở cửa phòng ra, có ba
bốn người phụ nữ bước vào.
Thần kinh đang căng thẳng của Giang Uyển Ngư vừa
mới được thả lỏng ra thì chớp mắt đã nhìn thấy Giang
Tiểu Nhu, người chị cùng cha khác mẹ của cô, cũng đang
đứng trong số họ.
Cô ta tới đây xem náo nhiệt gì vậy chứ?
"Chỉ có mấy người này thôi à?" Trông Cung Thành có vẻ
thất vọng, miệng lẩm bẩm, "Còn không đẹp bằng cháu
dâu nữa đấy."
Giang Uyển Ngư cẩn thận liếc nhìn thần sắc của Phó Lâm
Châu, thấy anh chỉ lạnh lùng nhìn thoáng qua mà không
có quá nhiều biểu cảm.
Chẳng lẽ anh có thể nhận ra những người này đều không
phải là người phụ nữ mà anh đang tìm kiếm ư?
“Tất cả ngẩng đầu lên.”
Giọng của người đàn ông rất lạnh lùng, nhưng cũng
mang theo cảm giác áp bức vô tận.
Những người phụ nữ này không hẹn mà cùng ngẩng đầu
lên, nhìn thấy gương mặt tuấn tú của người đàn ông, tất
cả đều cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Khi Giang Tiểu Nhu bắt gặp Giang Uyển Ngư, ánh mắt cô
ta thoáng hiện lên sự không vui và khinh miệt, nghe nói
cô đã gả vào Phó gia, nhưng lại chưa từng nghe nói mối
quan hệ giữa cô với Phó Lâm Châu lại tốt tới mức có thể
cùng nhau ra ngoài chơi như thế.
Ánh mắt của Giang Tiểu Nhu sau đó cũng nhanh chóng
quay về trên người Phó Lâm Châu, tỏ ra vẻ ngạc nhiên
khi nói rằng, "Thì ra anh chính là Phó gia."
Hành động này của cô đã thành công trong việc thu hút
sự chú ý của Phó Lâm Châu, ánh mắt anh từ từ chuyển
hướng về phía cô ta.
Giang Uyển Ngư âm thầm lườm cô ta một cái, chỉ có cô
ta là diễn giỏi!
"Cô tên gì?" Phó Lâm Châu hỏi.
"Giang, Giang Tiểu Nhu."
Tiếp theo sau, Cao Tân đã kéo Giang Tiểu Nhu tới ngay
phía trước.
Cái ghim cài áo sáng bóng trước ngực cô ta đã thu hút
sự chú ý của Phó Lâm Châu, anh đưa tay lên giật cái
ghim cài áo đó xuống.
Giang Uyển Ngư thầm hét lên một tiếng nguy rồi, tối
hôm đó sau khi cô trở về, cái ghim cài áo trên váy đã
không thấy đâu, cô còn tưởng đã làm rơi trên đường về,
bây giờ nhìn thấy phản ứng của Phó Lâm Châu, có lẽ đã
bị anh nhặt được.
Lúc đó Giang phụ đã cho người đặt làm hai cái ghim cài
áo, lần lượt tặng cho Giang Uyển Ngư và Giang Tiểu Nhu.
Gương mặt Giang Uyển Ngư lộ vẻ khó xử, nếu Giang
cô à?"
"Đúng vậy." Giang Tiểu Nhu cười e thẹn, sau đó chủ
động bước tới trước, "Phó gia, nếu anh thích cái ghim
cài áo này, em có thể tặng nó cho anh."
"Cô tên là gì?"
"Giang Tiểu Nhu."
"9 giờ tối thứ hai tuần trước, cô ở đâu?"
"Ở khách sạn."
Phó Lâm Châu gật đầu, trả lại cái ghim cài áo cho cô ta,
sau đó nhìn về phía Cao Tân ra lệnh, "Không cần tìm nữa,
đưa tất cả bọn họ đi đi, hãy đưa cô Giang về nhà thật
chu đáo."
"Được." Cao Tân hiểu rõ, ông chủ như vậy là đã xác định
rồi.
Giang Uyển Ngư quan sát mà thấy lo lắng, cho dù anh
có nhận ai thì cũng không thể nhận Giang Tiểu Nhu
được, tâm địa người phụ nữ đó không phải xấu xa ở
dạng vừa, nhưng vào lúc này cô cũng không thể đứng ra
thừa nhận mình mới là người phụ nữ tối hôm đó.
Trong lúc cô cúi đầu xuống suy nghĩ, thì Giang Tiểu Nhu
và những người khác đã được Cao Tân đưa ra ngoài.
Ánh mắt của Phó Lâm Châu lại một lần nữa rơi lên người
cô, đôi mày kiếm hơi nhíu lại, đầy uy nghiêm dù không
nổi giận, "Vụ việc tối nay, cô biết phải làm thế nào rồi
đấy."
"Anh yên tâm, tôi sẽ không nói ra đâu."
"Ra ngoài!"
Giang Uyển Ngư ngây người ra, cô vẫn chưa muốn đi, cô
vẫn còn chưa bàn xong chuyện hợp tác mà.
Cung Thành lúc này vừa uống rượu vừa cười hì hì và nói
rằng, "Cháu dâu còn chưa muốn về sớm như thế, cậu
đuổi người ta làm gì chứ, hơn nữa, tối nay cháu dâu đã
chứng kiến việc cậu nhận thím út, một việc tốt biết
mấy!"
"Nhiều chuyện." Phó Lâm Châu liếc nhìn anh ấy một cái,
sau đó bèn đứng dậy bỏ đi.
Giang Uyển Ngư nhìn thấy thế, vội vàng đứng dậy chạy
theo sau.
Cao Tân đứng bên cạnh lên tiếng hỏi với vẻ mặt suy tư,
"Giang Tiểu Nhu khi nãy thật sự là người phụ nữ đã ở
cạnh Phó gia suốt đêm đó sao, sao tôi cảm thấy người
phụ nữ đó trông kỳ lạ thế nào ấy?"
Cung Thành: "Người là do cậu ấy tự ngủ, cậu ấy tự biết
rõ, hai chúng ta chỉ cần xem kịch hay là được rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)