Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tiểu Ngư!”
Lúc này, từ bên ngoài vọng vào tiếng gọi của Phó Minh
Thần.
Phó Lâm Châu cau mày, sau đó bèn buông tay cô ra, "Đi
đi."
Cô hoảng hốt bỏ chạy một mạch.
Cao Tân bước tới trước, đưa cho Phó Lâm Châu một cái
khăn tay, "Phó gia, khi nãy ngài bị sao vậy?"
Anh nhận lấy cái khăn tay, nghiêm túc lau tay mình, mắt
nhìn xuống, nói với giọng lạnh lùng, "Không có gì, chỉ là
cảm thấy người phụ nữ đó có chút quen mắt, nhưng
không thể nào là cô ấy được."
"Phó gia yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm ra người phụ nữ
đã tự ý chạy vào phòng của ngài vào đêm đó, hãy cho
tôi thêm chút thời gian nữa."
“Ừ”
Người đàn ông ngước mắt nhìn lên, thần sắc trông có vẻ
u sầu. Người phụ nữ đêm đó trông như đóa hoa tươi
tắn thuần khiết, anh vừa chạm vào thì cô đã khóc lóc
không ngừng, giống hệt như một đứa trẻ.
Anh đặc biệt ghi nhớ đôi mắt ấy, trong veo và sáng rực,
khiến anh không nhịn được mà đắm chìm vào đó.
Giang Uyển Ngư vội vã bước ra, nhìn thấy Phó Minh
Thần đang đứng phía trước tìm kiếm cô.
Cô cố gắng trấn tĩnh lại nhịp tim, bước qua đó và nói,
"Tôi ở đây."
Phó Minh Thần bước thật nhanh tới, lo lắng giữ chặt lấy
vai cô, "Sao em lại chạy tới đây vậy, anh tưởng em bị lạc
đường, lo lắng lắm đấy."
Giang Uyển Ngư nghiêng người để né tránh bàn tay anh,
"Tôi không sao."
Anh ngẩng đầu lên nhìn qua một lượt sân vườn trước
mặt, đang định hỏi vài câu, nhưng thấy cô đã đi xa rồi.
Tối đó, Giang Uyển Ngư lăn qua lăn lại không thể ngủ
được, trong đầu đều đang suy nghĩ tới việc gặp Phó Lâm
Châu.
Thật không ngờ người đàn ông đêm đó lại là chú út của
Phó Minh Thân, điều này còn khó chịu hơn cả giày vò cô.
Bên ngoài đồn đại rằng Phó Lâm Châu lạnh lùng vô cảm,
sát phạt quyết đoán, là Diêm Vương sống trong giới
thương nghiệp Kinh Thành, một người đàn ông như thế
cô nhất định không dám chọc giận.
Cô nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình, đứa
trẻ này không thể giữ lại được, nếu bị người của Phó gia
phát hiện, chắc chắn cô sẽ chết không chỗ chôn xác.
Ngày mai nhất định phải tới bệnh viện để phá thai.
Sau khi hạ quyết tâm, cô đứng dậy chuẩn bị xuống tầng
dưới lấy nước uống, vừa đi tới đầu cầu thang đã nghe
thấy tiếng Phó Minh Thần đang nói chuyện điện thoại
trong phòng khách.
"Với dự án này tôi ra lệnh cho anh bất luận phải dùng
cách gì, cũng phải bù đắp lại phần tài chính bị thiếu hụt
đó, công ty đã tiêu tốn nhiều nhân lực và tài lực như thế,
không thể thất bại ở đây được!"
Trông anh có vẻ rất tức giận, sau khi nói xong bèn tức
giận tắt điện thoại.
Trong lòng Giang Uyển Ngư suy nghĩ, gần đây công ty đã
xảy ra chuyện gì mà anh ta lại nóng nảy đến vậy.
Ken két... không lâu sau, phía cửa nhà vang lên tiếng mở
cửa.
Phó Minh Thân rời khỏi nhà, khởi động xe rời đi.
Giang Uyển Ngư bước từ tầng trên xuống, đi vào nhà
bếp rót một cốc nước, rất nhanh sau đó cô đã nhận
được tin nhắn của thám tử tư.
Phu nhân, Tổng Phó đã đi tới nhà của Lâm Hinh Nhi, tối
nay có lẽ sẽ không về nhà!
Khóe môi cô khẽ nhếch lên nở nụ cười đầy mỉa mai,
trong lòng ngoại trừ sự thất vọng, cô không còn cảm xúc
nào khác.
Sáng sớm ngày hôm sau, cô lái xe tới bệnh viện.
Muốn sớm phá thai này, nhưng bác sĩ lại thông báo cho
cô một tin không may.
"Cô Giang, thành tử cung của cô rất mỏng, trong tình
Nghe được tin này, toàn thân Giang Uyển Ngư như bị
chấn động.
Không thể phá thai, cũng không thích hợp để sinh nó ra,
điều này chẳng phải đang làm khó cô hay sao.
Bác sĩ khéo léo khuyên nhủ, "Hay là cô quay về bàn bạc
bàn bạc lại với chồng cô, dù sao điều này cũng gây tổn
hại rất lớn cho cơ thể phụ nữ."
Tôi biết rồi.
Giang Uyển Ngư lơ đãng bước ra khỏi phòng khám,
trong lòng vô cùng bối rối.
Không phá bỏ thì phải sinh ra, tới khi đó Phó Minh Thần
chắc chắn sẽ biết việc này.
Trước mắt, cách ổn thỏa nhất, trước khi bụng ngày một
to ra, cô cần phải ly hôn với Phó Minh Thần.
Giang Uyển Ngư quá tập trung, không chú ý phía trước,
trong lúc bất cẩn đã va vào một bờ ngực.
Phó gia, ngài không sao chứ?
Nghe thấy giọng nói của vệ sĩ, cô ngạc nhiên ngẩng đầu
nhìn lên, một người đàn ông với thân hình cao lớn đứng
ngay trước mặt, đôi mắt đen sâu thăm đang quan sát cô.
Giang Uyển Ngư giật bắn người, theo phản xạ đã giấu
phiếu kiểm tra ra sau lưng.
“Chú…. chú út?”
Phó Lâm Châu nhìn thấy cử chỉ của cô có chút đáng ngờ,
người phụ nữ này ở Phó gia đã lén lút như vậy rồi.
Vệ sĩ đứng bên cạnh lên tiếng nhắc nhở, "Cô Giang, cô
làm rơi thuốc của Phó gia chúng tôi rồi."
Lúc này cô mới nhận ra cả một túi thuốc rơi vãi dưới đất,
hơn nữa còn toàn là thuốc tráng dương bổ thận.
Nhìn bề ngoài trông Phó Lâm Châu cũng khá khỏe mạnh,
không ngờ vẫn còn cần phải đại bổ, nhưng đêm đó cơ
thể anh lại vô cùng cường tráng, không nhìn ra được lại
cần phải tẩm bổ.
Cô ngước mắt nhìn lên, quan sát anh với ánh mắt đầy
khác lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




