Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

mang thai gả vào hào môn chồng cũ hối hân Chương 3: Đứa Trẻ Là Con Của Anh

Cài Đặt

Chương 3: Đứa Trẻ Là Con Của Anh

Chiều cao của người đàn ông này thật sự quá nổi bật, vẻ ngoài khiêm nhường khí chất phi phàm, dù là đang ở nơi đông đúc, trông anh vẫn tựa như đang tỏa sáng.

Bộ vest đen tuyền tăng thêm vẻ quyến rũ bí ẩn, một gương mặt không nhìn ra được tuổi thực, tuấn tú nhưng

lạnh lùng.

Phó Minh Thần khó khăn lắm mới tìm được một vị trí đậu xe ngay bên cạnh thùng rác.

Tiểu Ngư, chúng ta cũng vào trong nhé?

Anh bước tới nắm lấy tay cô muốn đi vào trong.

Giang Uyển Ngư theo phản xạ đã giật tay ra, "Tôi tự đi."

Phó Minh Thần không muốn bị cười nhạo ở Phó gia, nên thuận theo cô, "Được."

Trong bữa tiệc gia đình, Phó Lâm Châu đã không xuất hiện, trái tim đang thổn thức không yên của Giang Uyển Ngư cuối cùng đã có thể bình tĩnh trở lại.

Nếu anh có mặt, trong lòng cô chắc chắn sẽ rất rối loạn.

Nhân lúc đi vệ sinh ngay giữa buổi tiệc, cô đã lén chạy ra hậu hoa viên để hít thở chút không khí.

Tất cả mọi người đều tập trung ở tiên sảnh, hậu hoa viên lại vô cùng tĩnh lặng.

Mức độ xa hoa của Phó gia vượt xa các hào môn bình thường, cũng khó trách khi Phó Minh Thần tìm đủ tram phương ngàn kế cũng muốn quay về Phó gia, sức hút của đồng tiền và quyền thế được đặt ngay trước mặt.

Giang Uyển Ngư đi dạo vài vòng ở hậu hoa viên, cuối cùng lại khiến bản thân bị lạc đường.

Cô đi tới bên cạnh một cái ao, đột nhiên nghe thấy một loạt tiếng động.

Một người đàn ông bị vệ sĩ lôi tới, nhấn ép đầu xuống nước ngâm một lúc.

Người đàn ông sợ hãi kêu thét lên, đồng thời gào lên rằng mình chẳng hề biết gì cả.

Bên bờ ao còn có mười mấy vệ sĩ đang đứng, tạo cảm giác áp lực nặng nề.

Giang Uyển Ngư đang trốn ở đó vội vàng bịt miệng lại, lo lắng quan sát cảnh tượng này.

Cho tới khi người đàn ông sắp ngạt thở, thì mới được vệ sĩ kéo lên, bị ném xuống đất như ném một con heo chết.

"Phó gia, tôi thật sự không biết hôm đó người đã xuất hiện trong phòng là ai, tôi thật sự không nhìn thấy."

Một cú đấm của vệ sĩ giáng thắng vào mặt người đàn ông, "Còn dám nói không biết ư!"

"Tôi thật sự không biết, lúc đó tôi ngủ gật, không nhìn thấy."

Tiếp theo sau, người đàn ông bị phế mất một ngón tay, tiếng thét đau đớn vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Giang Uyển Ngư nhìn thấy mà rùng mình, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Phó Lâm Châu quả nhiên là người đàn ông trong phòng khách sạn đêm hôm đó, bây giờ anh cũng đang điều tra về cô.

Điều đó chứng tỏ anh không biết người phụ nữ đêm đó chính là cô.

Giang Uyển Ngư vừa sợ hãi vừa cảm thấy may mắn, cô cần phải nhanh chóng rời khỏi đây ngay lập tức.

Vừa định quay lưng bước đi, thì đột nhiên phía trước mặt xuất hiện hai vệ sĩ.

Quả nhiên có người đang ở đây.

Giang Uyển Ngư cười gượng gạo, lấy hết dũng khí ra nói rằng, "Tôi chỉ đi ngang qua thôi, tôi chẳng nhìn thấy gì cả."

Cao Tân quan sát cô một lượt, sau đó hướng về phía bên kia mà nói rằng, "Phó gia, là người phụ nữ của Phó Minh Thần."

Một lúc sau, giọng nói trầm tính của người đàn ông vang lên, "Dẫn tới đây."

Giang Uyển Ngư được dẫn qua đó, vệ sĩ đẩy cô về phía trước, suýt nữa khiến cô vấp ngã xuống đất.

Cô nuốt nước bọt, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn lên.

Người đàn ông dựa lưng vào ghế, mặc áo len cổ chữ V giản dị màu đen, quần ống đứng rộng thoáng, gương

mặt đẹp trai ẩn mình dưới ánh đèn, toàn thân trông giống như được khoác lên một lớp ánh sáng vàng rực.

Người đàn ông này đẹp như một bức tranh. Ánh mắt sâu thẳm và sắc bén của Phó Lâm Châu dừng lại trên

người cô.

Người phụ nữ nhỏ nhắn, ốm yếu, làn da trắng như tuyết, bởi vì sợ hãi mà hai hàng mi dài không ngừng run rẩy, tạo cho người ta một cảm giác thương tiếc tội nghiệp.

Ngẩng đầu lên.

Đôi tay Giang Uyển Ngư nắm chặt gấu áo, cắn chặt môi dưới một cách căng thẳng, sau đó từ từ ngẩng đầu lên.

Bốn mắt chạm nhau, rõ ràng là người đàn ông trông có vẻ hơi lãnh đạm, "Tại sao lại chạy tới chỗ này của tôi?"

Tôi, tôi bị lạc đường rồi, không phải tôi cố tình làm phiền anh đâu.

Là lạc đường, hay Phó Minh Thần bảo cô tới để dò xét hả?

Tuyệt đối không có, tôi có thể thề! Cô đưa ngón tay nhỏ

lên trịnh trọng nói, nhưng lại nhìn thấy người đàn ông

lạnh lùng nhìn sang chỗ khác, hoàn toàn không hề xem

lời thể của cô ra gì cả.

May mắn là Phó Lâm Châu không có ý làm khó cô, rất

nhanh đã yêu cầu họ thả cho cô đi.

Giang Uyển Ngư vui mừng không kể xiết, nhưng khi

chuẩn bị rời đi thì dạ dày cô bỗng nhiên quặn thắt, khiến

cô không nhịn được muốn nôn.

Nhìn thấy bên cạnh ghế nằm của người đàn ông có một

cái thùng rác, cô vội chạy tới đó.

Nhưng còn chưa kịp xác định được phương hướng, thì

cô đã ngã vào lòng người đàn ông và nôn ra.

Người phụ nữ này sao dám chứ!

Cảnh tượng đến quá bất ngờ này khiến các vệ sĩ có mặt

đều sợ hãi, vội vàng chạy tới để kéo cô ra.

Phó Lâm Châu mặt tái xanh, đưa tay lên ra hiệu cho vệ

sĩ đừng cử động. Giang Uyển Ngư gục vào trước bờ ngực

anh nôn thêm vài cái thì mới dừng lại, tuy nhiên cũng

may chỉ là nôn khan. Sau đó cô bị người đàn ông đẩy ra.

Phó Minh Thần bảo cô tới để quyến rũ tôi ư? Anh nói

với giọng vừa pha lẫn chút giận dữ, vừa mang theo chút

khí lạnh.

Giang Uyển Ngư ngồi trên sàn nhà, nhìn anh với ánh mắt

vô tội, "Là cơ thể của tôi không được khỏe, chú út, tôi

xin lỗi."

Phó Lâm Châu nhíu mày vì cách gọi chú út này của cô,

người phụ nữ này khá thông minh, nhanh vậy đã biết

cách kéo mối quan hệ.

Ánh đèn chiếu lên gương mặt tinh tế của cô, một khuôn

mặt nhỏ nhắn đầy vẻ chột dạ và sợ hãi, trông giống y

hệt như chú thỏ con đang sợ hãi.

Vậy tôi đi trước, tạm biệt chú út.

Cô quay lưng lại định bỏ đi, nhưng bị anh nắm chặt lấy

cổ tay.

Ánh mắt Phó Lâm Châu dừng lại ở đôi mắt đẹp đang vô

cùng kinh hoàng của cô, quan sát thật kỹ.

Nhịp tim Giang Uyển Ngư đập nhanh, không lẽ là anh đã

nhận ra cô rồi ư?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc