Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phó Lâm Châu ngay lập tức cảm thấy không hai lòng bèn
nói ngay, "Cô đang nhìn gì vậy?"
Không, thật xin lỗi, để tôi giúp anh nhặt lên. Giang Uyến
Ngư cúi xuống nhặt hộp thuốc dưới đất lên, do biên độ
chuyển động quá lớn, và bộ áo váy hôm nay cô mặc có
cố áo hơi rộng, nên từ góc độ của Phó Lâm Châu có thể
nhìn thấy rõ "sắc xuân" ngay trước mặt cô. Khi cô đứng
dậy, một cái áo khoác có lẫn mùi trầm hương đã được
khoác lên người cô.
“Phó Minh Thần bảo cô ăn mặc như thế để ra ngoài
quyến rũ người khác à?"
Phó Lâm Châu nói xong bèn dẫn theo người nhanh chân
bước đi. Giang Uyển Ngư đứng ngẩn ngơ tại chỗ, sau khi
hoàn hồn lại, cô giận dữ hướng về phía anh ta rời đi mà
nói rằng, "Chính anh mới là người đi quyến rũ người ta
đấy!"
Người đàn ông này quả nhiên giống như lời đồn đại,
lạnh lùng vô cảm, tính tình lại không tốt.
Phó Lâm Châu sau khi lên xe, ném túi thuốc đang cầm
trong tay sang một bên, "Nói với bác sĩ của ông nội, sau
này hãy trực tiếp gửi thuốc tới biệt thự, không cần tôi
phải đích thân tới lấy nữa."
Cao Tân gật đầu, "Vâng, Phó gia."
Đã tìm được người phụ nữ đó chưa? Phó Lâm Châu nhìn
một lượt về phía bệnh viện.
Cao Tân trầm giọng xuống, "Tôi sẽ đầy nhanh tốc độ."
Giang Uyến Ngư sau khi rời khỏi bệnh viện, đã lái xe tới
Vạn Sâm. Vạn Sâm là cái tên mà năm xưa cô với Phó
Minh Thần cùng đặt, công ty phát triển ngày càng có quy
mô, bây giờ Phó Minh Thần cũng đã từ từ chen chân vào
vòng tròn của giới thượng lưu.
Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, vang lên tiếng
cười đùa vui vẻ, giọng cười trong trẻo của người phụ nữ
khiến cho lòng người thoải mái dễ chịu.
Giang Uyến Ngư trực tiếp đẩy mở cửa bước vào trong.
Người phụ nữ ngồi xổm giữa hai chân người đàn ông,
xoay hông để làm anh ta vui lòng, với vẻ mặt trông vô
cùng mê hoặc. Nhìn thấy cô bước vào, Lâm Hinh Nhi
nhanh chóng đứng bật dậy và lùi sang một bên, cúc áo
sơ mi trắng đã được nới lỏng hơn một nửa, để lộ khe
ngực đầy kiêu hãnh bên trong.
Gương mặt nhỏ nhắn của cô ta hơi ửng đỏ, nở nụ cười
vô cùng dịu dàng, "Phu nhân, cô đã tới rồi."
Nghe thấy thế, Phó Minh Thần cũng nhanh chóng quay
đầu lại, ánh mắt thoáng qua nét bối rối, "Tiểu Ngư?"
Giang Uyến Ngư đứng đó đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn
vào hai người họ, cảnh tượng khi nãy thực sự quá
chướng mắt. Tôi đã làm phiền hai người rồi ư?
"Em nói gì vậy, khi nãy bút của anh rơi xuống đất, cô ấy
chỉ là nhặt lên giúp anh thôi." Phó Minh Thần bước tới,
quay đầu qua trách mắng Lâm Hinh Nhi, "Cô ra ngoài
đi!"
Giang Uyến Ngư và cô ta lướt qua nhau, ngửi thấy một
mùi nước hoa nồng nặc, trông giống hệt mùi hương
ngày thường trên người của Phó Minh Thần. Quả nhiên
đàn ông chỉ khi đã được treo trên tưởng rồi thì mới trở
nên ngoan ngoãn!
Phó Minh Thần rót cho cô một ly nước, và hỏi, "Tiểu Ngư,
hôm nay em tới thăm anh, anh thật sự rất vui, trưa nay
chúng ta cùng ăn cơm nhé?"
Không, tôi tới là để bàn chuyện ly hôn.
Nghe thấy thế, cốc nước trong tay Phó Minh Thần rơi
xuống, nước đổ đầy sàn nhà. Anh bước sang một bên,
bực bội đưa tay lên xoa xoa huyệt thái dương, "Tiểu Ngư,
em còn muốn làm loạn tới khi nào đây, anh có thể xem
Giang Uyến Ngư chẳng muốn nói nhiều với anh làm gì,
lấy từ trong túi xách ra bản thỏa thuận ly hôn, nói giọng
nghiêm túc, "Sau khi ly hôn, Vạn Sâm để lại cho anh, tôi
sẽ không tranh giành công ty với anh, nhưng anh phải
trả lại phần tiền của tôi, và cả Giang Thị tôi cũng phải lấy
về lại."
Trong mắt Phó Minh Thần thoáng qua chút bực bội,
gương mặt tuấn tú ẩn hiện vẻ giận dữ, "Chúng ta yêu
nhau như thể, chỉ vừa mới kết hôn, sao có thể ly hôn
được chứ?"
Yêu ư? Giang Uyến Ngư cười lạnh một tiếng, một bên
thì nói yêu mình, một bên thì lại đi lên giường với người
phụ nữ khác, đây chính là cái mà anh ta gọi là yêu ư?
"Tôi đã quyết định rồi, anh hãy nhanh chóng ký tên vào
bản thỏa thuận ly hôn đi." Cô đặt bản thỏa thuận ly hôn
xuống bàn.
Phó Minh Thần nhìn một lượt bản thỏa thuận ly hôn,
trong mắt thoáng qua chút đau lòng, "Tiểu Ngư, rốt
cuộc em đang giận dỗi gì vậy chứ? Chúng ta có cần phải
đi tới bước đường ly hôn này hay không?"
Trái tim Giang Uyến Ngư đã nguội lạnh, cô lạnh lùng nói,
"Ký xong cái này, từ nay chúng ta đoạn tuyệt quan hệ."
Đoạn tuyệt quan hệ ư? Sắc mặt Phó Minh Thần càng trở
nên bi thương, anh tỏ ra đau khổ và nói rằng, "Tình cảm
mấy năm của chúng ta sao em nói cắt đứt là cắt đứt,
anh yêu em nên anh sẽ không ly hôn với em, lúc trước
đã nói rồi, anh sẽ bảo vệ em suốt cả đời này."
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu và nói, "Việc đã
tới nước này, tôi không còn muốn nghe anh nói những
điều này nữa, sự thật như thế nào tôi sẽ dùng đôi mắt
của mình quan sát, còn Giang Thị anh nhất định phải trả
lại cho tôi."
Nhìn thấy cô cố chấp như thế, sắc mặt Phó Minh Thần
tối sầm lại, giọng đầy đau khổ, "Lúc trước chính em đã
đích thân tặng Giang Thị cho anh, hơn nữa bây giờ tài
khoản công ty đang bị thâm hụt quá lớn, anh đang bù
đắp lại, em yên tâm, đợi mấy dự án lớn của công ty hoàn
thành, anh sẽ lấy về lại Giang Thị và những gì thuộc về
em, em chỉ cần cho anh thêm chút thời gian, cũng đừng
nhắc với anh về chuyện ly hôn nữa."
Ý là Giang Thị đã bị anh ta mang đi thế chấp, trước mắt
muốn lấy lại hoàn toàn không dễ dàng.
Phó Minh Thần, anh thật bỉ ổi! Giang Uyến Ngư không
thể ngờ anh ta lại làm vậy, rõ ràng anh ta biết đối với cô
Giang Thị quan trọng đến mức nào!
"Tiểu Ngư, công ty Vạn Sâm là do chúng ta cùng nhau
gầy dựng nên, em cũng không nhẫn tâm nhìn nó từ từ
bị mất đi chứ, thế chấp Giang Thị chỉ là giải pháp tạm
thời, sau này không nhắc tới việc ly hôn nữa, em muốn
gì anh đều có thể cho em."
Phó Minh Thần nói xong, bước tới ôm chặt cô từ phía
sau, cúi đầu xuống nhẹ nhàng ngửi mùi thơm từ mái tóc
của cô.
Giang Uyến Ngư cố gắng vùng thoát khỏi anh ta, sau đó
vung tay tát một bạt tai vào mặt anh ta. Anh ta nghiêng
đầu, một bên mặt hiện rõ lên dấu vết của năm ngón tay.
Phó Minh Thần đưa tay lên vuốt nhẹ gương mặt, quay
đầu nghiến răng nhìn cô, "Tiểu Ngư, tại sao bây giờ em
lại không nói lý lẽ như thế chứ, anh đã dỗ dành em rồi,
em còn muốn thế nào nữa đây."
Đây đều là do anh tự chuốc lấy, giữa chúng ta chắc chắn
phải ly hôn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)