Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạng Ta Do Rau Củ Không Phải Do Trời Chương 9: Hệ Thống Vui Thú Điền Viên!

Cài Đặt

Chương 9: Hệ Thống Vui Thú Điền Viên!

Những cơn gió bay xuyên qua lùm cây phát ra âm thanh xì xào nho nhỏ, Minh Chanh đưa tay nhổ mấy ngọn cỏ dại trước mộ, lại vỗ nhẹ vào nắm đất bên cạnh, bật ra một tiếng cười đắng chát: "Ông nội, bà nội, cháu thấy chỗ này cũng được đấy nhỉ? Ngày khác đến lúc cháu nên rời đi rồi, cháu sẽ về đây ở với hai người, ba chúng ta ở lại nơi này vẫn còn dư chỗ, đợi về sau ba mẹ cháu trăm tuổi..."

Nhắc đến cha mẹ, sống mũi Minh Chanh có chút cay cay. Cô thực sự không biết mình nên lựa chọn thế nào.

Lựa chọn chữa trị, cô lại sợ hao hết sạch của cải rồi làm liên lụy đến cha mẹ mình lúc tuổi già.

Nhưng nếu bảo trực tiếp từ bỏ, cô lại sợ cha mẹ không chịu nổi nỗi đau tuổi xế chiều đơn độc.

Đời người, sao lại khó khăn đến vậy?

Cũng bởi thực sự không biết phải chọn lựa ra sao, cô đành trốn về quê nhà. Nhưng giờ đứng trước phần mộ của ông bà, cô lại thực sựu muốn trân trọng những phút giây cuối cùng còn được ở bên cha mẹ.

Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, Minh Chanh ôm lấy tấm bia mộ, bật khóc nức nở.

Tiếng khóc mơ hồ văng vẳng trong gió khiến Hùng Hoài Sơn vươn đầu ra nhìn, trong lòng hơi do dự. Anh thầm đoán Minh Chanh đột ngột trở về từ thị trấn, hơn phân nửa là vì gặp phải chuyện gì đó không vui rồi. Nhưng nếu người ta không muốn nói, anh cũng không tiện hỏi nhiều.

Vào những lúc như thế này, tốt nhất là không nên quấy rầy cô ấy, cứ để cho cô ấy khóc thoải mái đi, khóc hết mọi uất ức trong lòng ra, có lẽ mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Minh Chanh đang khóc thảm thiết, đột nhiên bàn tay ôm lấy tấm bia mộ thoáng trượt xuống, bàn tay cô chống xuống đất bỗng nhiên đau nhói, cũng không biết đầu ngón tay đã bị mảnh lá cỏ khô nào cứa phải, một giọt máu nhỏ rơi xuống.

Đột nhiên bên tai cô vang lên một tiếng "đinh"...

[Xin chào ký chủ, người kế thừa đời thứ mười bảy của gia tộc họ Minh, Minh Chanh, đã kích hoạt thành công Hệ thống vui thú điền viên, chúng tôi hết sức vui lòng phục vụ!]

Cái gì thế này? Minh Chanh khẽ nấc lên một tiếng, có chút nghi hoặc ngoáy ngoáy tai: “Vừa rồi là gì vậy? Chẳng lẽ căn bệnh của mình đã trầm trọng đến mức sinh ra ảo giác rồi sao?”

[Trồng hạt đậu dưới chân núi Nam, để mầm xanh đâm chồi!] Giọng nói kia vẫn đang tiếp tục, âm điệu sục sôi tràn đầy nhiệt huyết: [Người không trồng, ta không trồng, cái mạng nhỏ này có tốt được không?]

Hả?

Đến cùng thì đây là cái gì vậy?

...

Hùng Hoài Sơn nhìn thấy Minh Chanh mắt đỏ hoe bò dậy thì lẳng lặng lấy ra một gói khăn giấy đưa cho cô, vụng về an ủi: "Khóc xong là được rồi, những chuyện quan trọng trong đời rồi cũng sẽ qua thôi."

Minh Chanh hoảng hốt nhìn gói giấy ăn trong lòng bàn tay to lớn của Hùng Hoài Sơn. Gói giấy nằm trong lòng bàn tay chai sạn của anh trông thật nhỏ bé. Cô không nhận, chỉ tự lấy tay mình lau nước mắt, sau đó miễn cưỡng cười: "Ừ, không có gì đâu."

Không nghe thấy mới là lạ!

Xảy ra chuyện lớn rồi!

Hình như cô đã bắt đầu xuất hiện ảo thanh trước khi chết!

Trong tai cô lúc thì vang lên "Một hạt mùa xuân gieo, muôn hạt mùa thu hái" [1], lúc lại là "Nhà nông ít tháng rỗi, tháng năm càng rộn ràng."[2].

Không phải chứ, lẽ nào mình lại say mê thơ ca cổ đại đến thế sao? Sao chính bản thân cô cũng không biết?

Dưới hoang mang, Minh Chanh không muốn ăn cơm trưa nữa, chỉ thông báo một tiếng rồi vội vàng chui tọt vào phòng ngủ của mình.

Chị Hồng Mai vẫn còn hơi lo lắng, bữa trưa chị ấy đã đặt biệt nấu rất thịnh soạn rồi: "Người ta là sắt là thép, cơm mới là đá mài dao, không ăn một bữa chắc chắn sẽ đói đến hoảng, dì nhỏ à em gầy như vậy, sao có thể nhịn được?"

Chị ấy đang định lấy bát đựng thức ăn mang sang cho Minh Chanh thì bị Hùng Hoài Sơn ngăn lại.

Thành phố lớn tốt thật đấy!

Cái gì cũng phát triển, cái gì cũng mới mẻ.

Nhưng cuộc sống ở thành phố lớn cũng khổ, nếu thật sự chịu oan ức thì về nhà nghỉ ngơi một đoạn thời gian, thậm chí cứ ở lại nơi đây cũng tốt mà.

Hiển nhiên là bọn họ không thể nào đoán được lý do thực sự khiến Minh Chanh quyết định trở về.

Lúc này, Minh Chanh đang ôm gối, tuyệt đối không thể ngờ trong đầu mình lại xuất hiện thứ âm thanh máy móc điện tử không ngừng ngâm thơ như vậy.

...

[1] : Là hai câu trong bài “Mẫn Nông” của Lý Thân đời Đường.

Nguyên văn là:

Một hạt mùa xuân gieo,

Muôn hạt mùa thu hái.

Bốn biển không đất hoang,

Nhà nông còn chết đói.

[2] : Là hai câu đầu trong bài “Quan Ngải Mạch” của Bạch Cư Dị.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc