Ồ, Minh Chanh nghe vậy mới chợt nhớ ra. Đúng rồi, theo phong tục của nơi này, bọn họ phải tự tay ấn dấu lên mặt ngoài của giấy tiền vàng bạc, như một cách "định danh" mới khiến xấp giấy tiền vàng bạc này trở thành một loại "tiền tệ" thực sự, sau đó đốt xuống phía dưới, người thân ở âm phủ mới có thể nhận và sử dụng được.
Cô chưa từng làm việc này bao giờ, nên chỉ biết lóng ngóng làm theo sự hướng dẫn của Hùng Hoài Sơn.
Bầu không khí trở nên nặng nề, Hùng Hoài Sơn chịu đựng một lúc, rốt cuộc cũng không nhịn nổi, đành phải lên tiếng tìm một cái đề tài nào đó, cố gắng phá tan bầu không khí im lặng đến khó xử này: "Không ngờ người trẻ tuổi sống ở thành phố như cô mà vẫn tin vào những chuyện này. Tôi tưởng giờ người ta chỉ mang theo mấy bông hoa vải thôi."
"Trước đây tôi cũng không tin." Minh Chanh trả lời chậm rãi: "Nhưng giờ... tôi thực sự sợ lúc xuống đó lại gặp cảnh khốn cùng, nên muốn chuẩn bị trước chút đỉnh."
Đúng là loại người nói một câu là... thẳng tay giết chết bầu không khí.
Cũng may Minh Chanh không mua nhiều giấy, lúc này đã ấn dấu gần xong rồi. Hùng Hoài Sơn vội vàng chui vào chiếc xe ba bánh điện, chở Minh Chanh đi thẳng ra đồng.
...
Vốn dĩ nghĩa trang nằm cách thị trấn không xa, chỉ cần đi khoảng ba - bốn cây số là đến nhưng năm đó khu mộ cũ bị giải tỏa, lại được di dời đến đây, đồng thời nhà máy vốn dự định xây dựng lại mới chỉ hoàn thành một nửa nên phần đất còn lại được người dân khai hoang rồi bị người ta lén trồng thêm ít hoa màu ở nơi này.
Đi dọc theo con mương nhỏ, lối đi vô cùng hẹp, toàn bộ đều do người dân đi qua đi lại quá nhiều mà thành, may mắn là chiếc xe ba bánh điện của Hùng Hoài Sơn vẫn có thể lách qua được.
Minh Chanh ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nền nhà cũ của gia đình mình giờ đã mọc đầy những cây ngô cao ngất, cũng không biết là người nào trong thôn trồng xuống.
Cô đang cố nhìn cho rõ thì chàng thanh niên cao lớn Hùng Hoài Sơn bên cạnh lại khẽ duỗi thẳng lưng, vô tình che khuất tầm mắt cô, khiến cô hơi khó chịu.
Chẳng biết thằng cháu ngoại trai này ăn cái gì mà cao lớn thế? Nhìn cả người đầy cơ bắp cuồn cuộn kia xem, thoạt nhìn dường như cậu ta còn có thể tung một quyền hạ gục một con trâu đấy.
Trước mặt là một rừng cây xanh um tùm, có từng cơn gió nhẹ thổi qua, dù đang là tháng Bảy nhưng cũng không cảm thấy quá nóng bức.
Đi đến nơi này, Minh Chanh mới chợt có chút ấn tượng.
Cô còn đang ngơ ngác thì Hùng Hoài Sơn đã cầm theo nhang hoa, nến và vàng mã lên, sau đó cúi đầu đi trước dẫn đường.
Tổ tiên nhà họ Hùng cũng an nghỉ ở đây, dù không nằm gần mộ phần nhà họ Minh, nhưng trên các tấm bia đều có khắc chữ, nên cũng dễ tìm. Thậm chí có những năm nhà họ Minh không về quê tảo mộ được, chị Hồng Mai cũng sẽ thuận tay dâng lễ giúp.
Chẳng mấy chốc, hai người đã tìm được nơi an nghỉ của ông bà nội Minh Chanh.
Hùng Hoài Sơn đặt đồ lễ trước mộ, sau đó nhìn Minh Chanh: "Tôi ra xe đợi trước."
Anh nói xong lại liếc nhìn sắc mặt có vẻ đặc biệt tái nhợt của Minh Chanh, trong lòng thấy không yên mới nói thêm một câu: "Có việc gì cứ gọi tôi, tôi ở ngay gần đây thôi."
Minh Chanh gật đầu, cô thật lòng biết ơn sự giúp đỡ của chị Hồng Mai và cậu cháu trai này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


