Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vất vả cả buổi sáng, cơ thể Minh Chanh lại không chịu nổi nữa, một lượt mồ hôi lạnh toát ra, cơn đau quen thuộc ập đến, thậm chí cô còn cảm thấy cổ họng mình có mùi tanh của máu.
[U - Phát hiện điểm sinh mạng của ký chủ sắp cạn kiệt, chỉ còn lại năm tháng. Kích hoạt Chế Độ Khẩn Cấp của hệ thống vui thú điền viên để duy trì hoạt động bình thường của ký chủ. Trong thời gian hệ thống triển khai Chế Độ Khẩn Cấp, trạng thái tiêu cực bệnh lý của ký chủ sẽ bị tạm thời vô hiệu hóa. Đồng thời trong thời gian triểu khai Chế Độ Khẩn Cấp, lợi nhuận thu được sẽ giảm đi một nửa, cho đến khi điểm sinh mạng còn lại của ký chủ vượt quá mười năm mới được khôi phục lại bình thường. Hiện tại – thần vườn, Khởi động!]
Là thần gì khởi động thế này?
Minh Chanh còn không kịp nói gì, nhưng trong nháy mắt, dường như có một luồng năng lượng chảy qua cơ thể cô, sau một thoáng tê dại ngắn ngủi, cơn đau đã nhanh chóng biến mất không một dấu vết, toàn bộ những cảm giác buồn nôn cũng bị đẩy lùi, thay vào đó là cái bụng đói cồn cào, kêu lên ọt ẹt, tỏ vẻ bản thân đang vô cùng bức thiết muốn nạp năng lượng vào.
Không phải chứ, lão thiên gia ơi, ngài đang chơi đùa với ta thật đó hả?
Minh Chanh không kịp đi giày, đã ôm theo tâm trạng lo lặng mà vội vàng chạy từ tầng hai xuống phía trước chiếc gương ở nhà tắm tầng một.
Trong gương là một khuôn mặt hồng hào, toàn bộ quầng thâm dưới mắt đã biến mất không một dấu vết. Ngay cả đôi mắt đỏ hoe vì khóc lóc sáng nay, giờ cũng trở nên trong veo, linh hoạt chớp chớp.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác bệnh tật nặng nề trong người đã không cánh mà bay.
Sau hai lần nhảy lên, cô chợt có cảm giác cơ thể tràn đầy sức sống và dẻo dai hệt như vừa trở lại thời còn học đại học.
Không biết có phải là Hồi Quang Phản Chiếu không?
Minh Chanh đưa tay lên, có chút cứng ngắc sờ sờ mặt mình, ui thật co giãn... Thôi kệ, dù là Hồi Quang Phản Chiếu thì cũng phải thử cho biết mới được!
"Hệ thống?" Cô khẽ gọi, sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ đẹp trước khi bản thân xuôi tay nhắm mắt.
[Có tôi đây.] Hệ thống vui thú điền viên trả lời rất dứt khoát: [Bắt đầu làm nhiệm vụ chưa? Ký chủ à, trời đất bao la rất đáng để trồng trọt đó!]
Là thật rồi!
Vốn là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, nhưng giờ đây cô chỉ muốn lạy tạ lão thiên gia mấy cái.
Chờ đã, không lẽ ông bà nội nhà mình, đã dùng quan hệ dưới suối vàng để gửi món đồ chơi này lên cho mình?
[Tuyên bố nhiệm vụ tân thủ – sáng sớm đi dọn dẹp đất hoang. Yêu cầu ký chủ trong vòng một ngày dọn sạch một mảnh đất trồng rau rộng mười mét vuông. Phần thưởng: điểm sinh mạng một ngày.]
Đất trồng rau... Minh Chanh vỗ tay một cái, cô còn nhớ ngay đằng sau phòng bếp nhà mình có một khu vườn rau.
Vườn rau không có tường rào, nhiều năm không ai về chăm sóc, hiện giờ cỏ dại và cây bụi đã mọc um tùm, còn ngã trái ngã phải, sinh trưởng vô tội vạ, có lẽ bị mặt trời thiêu đốt nên một số đã khô héo. So sánh với những mảnh vườn trồng rau của mấy nhà xung quanh đúng là khác biệt một trời một vực.
Minh Chanh có phần ngạc nhiên... Quái lạ, sao không có ai tranh thủ trồng trọt luôn ở vườn rau nhà mình nhỉ?
Cô còn đang lo lắng trên mảnh đất này có trồng rau của nhà khác đâu.
Chờ đã, không lẽ trên đó thực sự có rau, chỉ là cô không nhận ra thôi?
Gặp chuyện không giải quyết được, dứt khoát đi hỏi chị Hồng Mai.
Sau khi ăn tạm mấy cái bánh mì, Minh Chanh lại nhanh chóng lăn đến nhà chị Hồng Mai.
Chị Hồng Mai vừa dọn dẹp xong bữa trưa đã thấy Minh Chanh xuất hiện, liền lên tiếng: "Sao lại không ăn cơm trưa vậy? Giờ em có ăn không? Để chị đi hâm nóng lại cho em nhé!"
Minh Chanh khách sáo vài câu rồi ngại ngùng nói ra mục đích mình tìm đến.
Nhắc đến chuyện này, chị Hồng cũng có chút đắc ý: "Hàng xóm láng giềng của chúng ta ở nơi này vẫn có chút văn minh nha. Trước khi trồng gì lên đất nhà người khác, chắc chắn phải đi xin phép chủ nhà. Hơn nữa, dân cư trong thôn chúng ta giờ cũng không đông, trồng nhiều rau quá, không có người ăn cũng phí, mà mang ra chợ bán lại chẳng được giá bao nhiêu. Năm ngoái, chú Hùng của em... À, anh em còn giúp em làm cỏ, nhưng năm nay anh ấy đi làm xa rồi, chị cũng lười, không muốn động tay động chân vào việc nhà nông, nên bên ấy mới mọc đầy cỏ thế."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


