Dù ruộng đồng đã được quy hoạch lại, thậm chí còn phá bỏ và di dời rồi, nhưng trong làng vẫn dành ra một khu đất riêng để làm nơi an táng.
Ở nông thôn, việc quản lý vốn không quá nghiêm ngặt, nơi này lại không nằm trong khu vực rừng núi nên trước đây mọi người vẫn thường đốt chút vàng mã cho người đã khuất, như một cách bày tỏ lòng thành.
Về sau, chính quyền quản lý chặt chẽ, thậm chí còn tích cực tuyên truyền rất nhiều về nguy cơ cháy nổ, bởi vậy mọi người không còn đốt nhiều nữa, chỉ bày ra một ít giấy tiền đơn giản để tỏ niềm thương nhớ trong lòng.
Loại giấy này dễ phân hủy, chỉ cần để lại vài ngày là sẽ nhanh chóng mục nát trong đất, chẳng để lại dấu vết gì.
Chị Hồng Mai cười hề hề rồi dặn dò Minh Chanh thêm một câu: "Giờ ngoài ruộng đồng ngày nào cũng phun thuốc, mấy người các em nên đi sớm cho mát, giữa trưa lại trở về ăn cơm."
Ý tứ của chị ấy là để Hùng Hoài Sơn cùng đi viếng mộ với Minh Chanh.
Minh Chanh vừa định từ chối, chợt nghĩ mình vốn là người từ xa về quê, lạ đường lạ sá, hàng năm về thăm mộ cũng đều đi theo cha mẹ, giờ muốn đến mảnh đất cải táng của gia đình nhưng trong tay vốn chẳng có bản đồ hay chỉ dẫn gì rõ ràng cả, bảo cô đi một mình qua đó đúng tự làm khó chính mình mà... vì thế cô đành phải tiếp tục làm phiền đứa cháu trai này vậy.
Ây da, mới về quê có mấy ngày mà mặt dày ra hẳn!
Lúc này, Hùng Hoài Sơn đang chăm chăm nhìn một loạt phương tiện trước cửa nhà, trong lòng có phần buồn bực.
Đi xe hơi hả? Không được, đường làng gồ ghề, khó đi.
Hay đi xe máy? Tiện thì tiện thật đấy, nhưng hai người lớn, nam nữ khác biệt, nếu để dì nhỏ ngồi sau lưng cậu ta, chắc chắn cô ấy sẽ cảm thấy ngại ngùng.
Hay đi xe ba gác? Đừng đùa, loại xe này sẽ xóc đến nỗi đánh bay dì nhỏ gầy yếu của cậu xuống đường mất...
...
Minh Chanh nhìn chiếc xe ba bánh điện - "phương tiện chuyên chở cháu gái" rất được người già yêu thích vừa hiện ra trước mặt, trong lòng thực sự bất đắc dĩ, lại lần nữa xoa trán thở dài.
“Mới mượn được của hàng xóm đấy.”
Như thể hiểu được ánh mắt của Minh Chanh, Hùng Hoài Sơn suýt nữa đã bật ra lời thề với trời: “ Có trời đất chứng giám, tôi thực sự không ấu trĩ đến độ đi chiếm chút lợi ích nho nhỏ kiểu này đâu!”
(Ý tứ của ánh mắt Minh Chanh là chiếc xe kia dành để chở cháu gái nhưng Hùng Hoài Sơn lại dùng nó để chở cô đi, vậy cũng tương đương với coi cô là cháu gái nhỏ của mình rồi. ^^!)
"Đi thôi, lên xe nào!"
Chiếc xe nhỏ cũ kỹ chật vật chở theo hai người lớn, đặc biệt là một "con gấu" trưởng thành... chậm rãi đi trên đường.
Cửa hàng vàng mã ở cách đó không xa, thậm chí nó còn nằm ngay đoạn cuối phố chính. Minh Chanh nhanh chóng chọn mua và tính tiền, đang định cầm lên là đi ngay, ai ngờ Hùng Hoài Sơn vội vàng ngăn lại: "Về nhà ấn dấu cái đã, đây là quy củ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
