Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ha ha." Chị Hồng Mai cười hớn hở: "Cái này Hoài Sơn nấu đấy, em muốn biết thì phải hỏi nó."
"Vậy cũng là do chị chỉ dạy mà." Minh Chanh giơ ngón tay cái: "Đúng là danh sư xuất cao đồ!"
Chị Hồng Mai cười đến nheo cả mắt: "Nào, mau nếm thử những món khác đi, cả ngày hôm nay em làm việc mệt nhọc như vậy chắc là đói lắm rồi? Còn vài việc nữa, chờ đến ngày mai chị bảo Hoài Sơn nó làm cho em!"
Hùng Hoài Sơn bĩu môi. Bao năm xa cách, dì nhỏ này vẫn là đứa nhỏ dẻo miệng tinh ranh, chuyên biết cách lấy lòng người lớn!
Minh Chanh gắp một chiếc bánh rau hẹ.
Ở thành phố, cô thường ăn loại rau hẹ lá to, được trồng trong nhà kính, nên hương vị cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Còn loại rau hẹ trước mắt thì nhỏ nhắn tinh tế, được đặt lên lớp vỏ bánh mỏng manh, nhìn cái là biết ngay loại hẹ nhỏ được trồng trong vườn nhà. Dù ăn hơi phiền phức nhưng hương thơm thì vô cùng thơm nha!
Hùng Hoài Sơn còn hấp một đĩa khoai lang bí đỏ, lại xào một đĩa thịt, nấu một con cá kho, hương vị đều rất tuyệt làm Minh Chanh ăn đến no căng bụng.
Bữa cơm kết thúc, trời bên ngoài đã tối đen.
Nghe tin Minh Chanh không muốn đến nhà trọ, chị Hồng Mai liền bảo Hùng Hoài Sơn lấy ít nhang muỗi cho Minh Chanh rồi dặn dò: "Hai hôm nay em cứ tự nhiên đừng ngại ngùng gì cả, chạy qua ăn ở nhà chị cho tiện. Lão Hùng cũng không có nhà, thêm một người càng đỡ vắng vẻ."
Quê nhà vẫn có lệ thường là trước khi chia tay luôn phải kéo kéo đẩy đẩy mấy món quà tặng, nhìn xem người nào ăn nói càng khéo léo hơn.
Minh Chanh nhìn chị Hồng Mai đang định mang đi trả thùng sữa bò cô tặng, trong lòng thực sự bối rối, bỗng nghe thấy Hùng Hoài Sơn lên tiếng ngăn lại: "Mẹ! Mẹ làm gì thế? Mẹ không cất đi, ngày mai dì nhỏ ngại không dám sang ăn nữa thì sao? Mẹ cứ cầm đi, sáng mai dì nhỏ sang đây vừa kịp uống sữa bò cùng nhà chúng ta luôn."
Cậu cháu trai nhỏ Tiểu Hùng này đúng là hiểu chuyện!
Nhưng chẳng bao lâu, cơn đau quen thuộc trong bụng lại ập đến, Minh Chanh choáng váng, lảo đảo ngã vật xuống giường, khom người ôm bụng, ngã ngồi dưới đất, vầng trán tì lên mép giường, toàn thân túa đầy mồ hôi lạnh...
...
Buổi bình minh ở nông thôn đến rất sớm.
Minh Chanh ngủ không ngon, bên tai cứ văng vẳng tiếng gà gáy vang dội.
Đại khái là chừng năm - sáu giờ, bên ngoài đã bắt đầu truyền đến những âm thanh ồn ào, tiếng xe cộ qua lại râm ran, có lẽ còn có cả tiếng rao hàng cùng với tiếng xe ba gác của những người bán hàng rong chạy qua nữa.
Khoảng một lúc sau, trời đã sáng hẳn.
Đến chừng bảy giờ, Minh Chanh bò dậy, đi sang nhà bên ăn ké.
Bữa sáng khá đơn giản, nhưng có món bánh trứng chiên mà Minh Chanh thích nhất. Rắc thêm ít hành lá thái nhỏ lên trên lớp vỏ bánh mềm mại, sau đó cuốn với miếng khoai tây xào sợi vừa làm xong, cô trực tiếp ăn một lúc hết hai cái mới chịu dừng lại hỏi chị Hồng Mai: "Chị ơi, ở quê mình có chỗ nào bán vàng mã, kim ngân thường dùng để đi tảo mộ hay không? Hôm nay em muốn mua một ít cùng với mấy thứ khác nữa, sau đó đi thăm mộ ông bà nội của em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







