"Tới đây, tới đây..." Chị Hồng Mai từ bên trong đi ra, trên tay đang bưng bát cơm, nhìn thấy những món quà trên tay Minh Chanh, mới nghiêm mặt oán trách nói: "Mang quà cáp làm gì? Em không coi chị là người thân sao?"
Chị Hồng Mai đặt bát cơm xuống, lại nhéo đứa con trai một cái: "Không lễ phép, gọi dì nhỏ đi."
Dì nhỏ?
Cuối cùng thì đại não của Minh Chanh cũng nhớ lại được một chút ấn tượng mơ hồ, dường như ở trong nhà trẻ, cô từng có một người hầu nhỏ như vậy, rõ ràng là cùng tuổi nhưng vai vế nhỏ hơn, bởi vậy nhóc con kia cứ luôn ngốc nghếch gọi dì nhỏ...
Chờ một chút, người thanh niên nhìn có vẻ cao một mét chín, thân hình y như tháp sắt trước mắt này, cùng với cậu bé mập mạp tròn trịa mềm mại trong ấn tượng của cô kia là cùng một người?
Cậu thanh niên cao lớn có phần không tình bất nguyện mở miệng nói: "Chào dì nhỏ, đã lâu không gặp."
Tốt tốt tốt ... Một đứa cháu ngoại trai thật là cao lớn!
Vừa đặt món quà xuống, Minh Chanh đã được chị Hồng Mai kéo ngồi vào bàn.
Trước sảnh, ngay tại mặt tiền của cửa hàng có một cái bàn ăn thịnh soạn đã được bày la liệt đủ các món.
Chị Hồng Mai cũng lấy chồng trong thôn, chồng chị ấy họ Hùng. Dạo này chú Hùng hay đi làm xa, không có nhà, nên bữa cơm chiều hôm ấy chỉ có ba người: Minh Chanh, chị Hồng Mai và cậu con trai của chị ấy.
"Toàn những món ăn đơn giản do Tiểu Hùng làm đấy. Lần này thực sự không biết em về, nên thôi ăn tạm đi nhé, chờ sáng mai chị sẽ làm bữa ngon hơn để đãi em, cho em thử tay nghề của chị." Chị Hồng Mai vừa nói vừa múc cho Minh Chanh một bát canh.
"Tiểu Hùng"...
Khóe miệng Minh Chanh khẽ giật. Nếu gọi đứa bé mũm mĩm, tròn tròn của ngày xưa ấy là "Tiểu Hùng" cô còn thấy dễ thương, chứ giờ gọi chàng thanh niên cao lớn, vạm vỡ như tòa tháp sắt này là "Tiểu Hùng" thì nghe thật... dọa người.
Kỳ thực cậu ta vốn không béo, chỉ do quá cao, lại rèn luyện thể thao nhiều nên trông lực lưỡng, chắc nịch, hệt như một con gấu lớn.
"Cha tôi được gọi là lão Hùng." Như thấu hiểu suy nghĩ của Minh Chanh, giọng nói của "Tiểu Hùng" vang lên nghiêm túc: "Xét về tuổi tác, giữa hai chúng ta cũng không chênh lệch là mấy. Có lẽ cô còn không nhớ rõ, tên tôi là Hùng Hoài Sơn."
Làm việc suốt cả buổi chiều, Minh Chanh thấy hơi khát, sau khi uống một hơi mấy ngụm liền, dưới đáy bát đã lộ ra những miếng hạt mướp màu trắng. Chúng như những viên ngọc trắng non tơ chìm xuống dưới đáy, mềm dẻo, hoàn toàn không bị khô cứng, vị ngọt bùi vô cùng.
Bao năm xa quê, dường như cô chưa từng được thưởng thức bát canh mướp nấu trứng nào ngon đến thế.
"Chị ơi, bát canh này có bí quyết gì không ạ?" Minh Chanh dạn dĩ xin thêm một bát nữa, sau đó đưa ra lời nhận xét cực kỳ công tâm: "Ngon tuyệt!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

