Minh Chanh không thể không nghe theo chị Hồng Mai chỉ huy làm việc, bằng không với năng lực làm việc nhà của cô, có lẽ phải khai hoang mất ba ngày ba đêm mất, mà bây giờ thân thể này của cô đã không chịu nổi nữa rồi.
"Vâng, em phải ở đây một khoảng thời gian rồi, vất vả cho chị."
"Được rồi, đêm nay em muốn ở bên này cũng được, nhưng nếu không được thì qua bên chị..." Nghĩ đến trong nhà mình còn có một cậu con trai cao lớn khỏe mạnh, chị Hồng Mai vội vàng phanh xe lại, thật sự là bận đến choáng váng đầu óc, cho dù giữa hai đứa vẫn còn quan hệ họ hàng, nhưng làm như vậy cũng không ổn cho lắm, vì thế chị ấy đành phải sửa lại lời nói: "Nếu không được thì đành đi khách sạn vậy. Chị đã nói với em rồi, cái khách sạn bên kia là của đứa con nhà Lưu Nhị Trụ từng sống trong thôn chúng ta trước kia mở, em cứ báo tên của ông bà nội mình ra, khẳng định là bọn họ sẽ chiết khấu cho em."
Ông bà nội của em lợi hại như vậy?
Minh Chanh chân thành bật cười, sau đó chớp chớp mắt: "Được, vậy em đành mặt dày đến ăn chực vậy. Chị à, chị về nhà trước đi, em sắp xếp xong mấy món đồ lại đi qua nhà chị.”
...
Minh Mông đi lên lầu hai, dù phòng ngủ tại lầu hai khá là nóng bức nhưng lại không có ẩm ướt như bên dưới lầu một. Cô ấy lấy từ trong tủ một cái chăn mỏng, có chút mùi mốc, nhưng không nghiêm trọng lắm.
Cô ấy treo khăn và bàn chải lên ban cầu trên lầu, đưa mắt nhìn cái siêu thị ở cách không xa, âm thầm tính toán trong lòng, đợi lát nữa đi ăn cơm tối, cô sẽ xách cho chị Hồng Mai hai thùng sữa bò và hai hộp bánh, làm như vậy cũng có thể miễn cưỡng làm tròn lễ tiết.
Chị Hồng Mai thật sự là người tốt!
Đợi đến hơn sáu giờ, bóng đêm vừa phủ xuống, Minh Chanh mới miễn cưỡng sửa soạn xong căn nhà.
Vừa vặn lúc ấy, căn nhà sát vách đã truyền đến mùi thơm, cái bụng Minh Chanh cũng không nhịn được mà ùng ục kêu lên một tiếng.
Minh Chanh cầm mấy thùng quà, đến gần cổng lớn nhà bên cạnh.
Nhà chị Hồng Mai mở cửa làm ăn, Chỉ có điều... việc buôn bán này dường như tương đối hỗn loạn, trên bảng hiệu treo ngoài cửa nhà chị ấy có sửa chữa xe điện, có hàn điện, có may vá quần áo, có sửa khóa kéo, tại sao còn có cả nhận gia công nguyên vật liệu nữa?
"Mẹ!" Trên lầu có một bóng dáng đen sì, tựa như vừa mới tắm rửa xong, mái tóc hãy còn nhỏ nước, cậu ta liếc mắt nhìn thoáng qua Minh Chanh, sau đó đã nhanh chóng cúi đầu về phía hành lang hô lớn: "Mẹ, mẹ đến đây!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

