Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Em đang ở đây." Minh Chanh nhéo nhéo mặt mình, kéo ra một nụ cười, lúc này mới đi ra mở cửa: "Chị Hồng Mai làm sao thế?"
"Chị đoán rằng lúc này một mình em đang thu dọn nhà, mà mấy cô bé trên thành phố như em đâu đã làm những thứ này bao giờ? Nên chị bảo con chị làm cơm chiều, còn chị chạy qua bên này giúp đỡ cho em một tay..." Chị Hồng Mai xoa xoa tay, sợ Minh Chanh từ chối, lại lên tiếng nói thêm: "Đừng khách khí! Năm đó, chị từng được bà nội em chăm sóc đấy."
Ây da... một chuỗi tiếng địa phương, khiến Minh Chanh nghe mà trong lòng có chút choáng váng. Không đợi cô ấy phản ứng lại, chị Hồng Mai đã tự mình mang chậu rửa mặt cùng với khăn lau đi vào: "Qua đây qua đây, để chị giúp em lau bàn, còn em nhân lúc mặt trời còn sáng, đi lấy cái chăn trong phòng mang ra ngoài phơi nắng đi, làm như vậy cũng có thể nghỉ chân một chút. Nếu em muốn nấu cơm ở nhà, vậy thì ngày mai chị sẽ giúp em đi tiếp đầy một bình khí gas trở về..."
Minh Chanh không thể không nghe theo chị Hồng Mai chỉ huy làm việc, bằng không với năng lực làm việc nhà của cô, có lẽ phải khai hoang mất ba ngày ba đêm mất, mà bây giờ thân thể này của cô đã không chịu nổi nữa rồi.
"Vâng, em phải ở đây một khoảng thời gian rồi, vất vả cho chị."
"Được rồi, đêm nay em muốn ở bên này cũng được, nhưng nếu không được thì qua bên chị..." Nghĩ đến trong nhà mình còn có một cậu con trai cao lớn khỏe mạnh, chị Hồng Mai vội vàng phanh xe lại, thật sự là bận đến choáng váng đầu óc, cho dù giữa hai đứa vẫn còn quan hệ họ hàng, nhưng làm như vậy cũng không ổn cho lắm, vì thế chị ấy đành phải sửa lại lời nói: "Nếu không được thì đành đi khách sạn vậy. Chị đã nói với em rồi, cái khách sạn bên kia là của đứa con nhà Lưu Nhị Trụ từng sống trong thôn chúng ta trước kia mở, em cứ báo tên của ông bà nội mình ra, khẳng định là bọn họ sẽ chiết khấu cho em."
Ông bà nội của em lợi hại như vậy?
Minh Chanh chân thành bật cười, sau đó chớp chớp mắt: "Được, vậy em đành mặt dày đến ăn chực vậy. Chị à, chị về nhà trước đi, em sắp xếp xong mấy món đồ lại đi qua nhà chị.”
...
Minh Mông đi lên lầu hai, dù phòng ngủ tại lầu hai khá là nóng bức nhưng lại không có ẩm ướt như bên dưới lầu một. Cô ấy lấy từ trong tủ một cái chăn mỏng, có chút mùi mốc, nhưng không nghiêm trọng lắm.
Cô ấy treo khăn và bàn chải lên ban cầu trên lầu, đưa mắt nhìn cái siêu thị ở cách không xa, âm thầm tính toán trong lòng, đợi lát nữa đi ăn cơm tối, cô sẽ xách cho chị Hồng Mai hai thùng sữa bò và hai hộp bánh, làm như vậy cũng có thể miễn cưỡng làm tròn lễ tiết.
Chị Hồng Mai thật sự là người tốt!
Đợi đến hơn sáu giờ, bóng đêm vừa phủ xuống, Minh Chanh mới miễn cưỡng sửa soạn xong căn nhà.
Vừa vặn lúc ấy, căn nhà sát vách đã truyền đến mùi thơm, cái bụng Minh Chanh cũng không nhịn được mà ùng ục kêu lên một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




