Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chị Hình Nhất đang tham gia lớp đào tạo tiêu chuẩn hóa dành cho bác sĩ nội trú ở bên ngoài, vừa nhận được tin tức của Minh Chanh, đã lập tức rút kết quả kiểm tra ra, đọc một hồi, lại cẩn thận đi hỏi giáo viên, sau đó trực tiếp gọi điện thoại lại cho cô: "Chanh à, người họ hàng xa này của em bị bệnh rất nặng, đã tiến vào giai đoạn di căn rồi. Nói thật, dù giải phẫu cũng không có quá nhiều tác dụng. Trước tiên hãy bảo họ thử dùng thuốc đi. Nhưng theo phác đồ này sẽ tốn rất nhiều tiền đó, tài sản của họ như thế nào?"
Minh Chanh ứng phó đơn giản hai câu, sau đó tắt điện thoại, lại qua quít lau đi những giọt nước mắt trên mặt, cuối cùng mới bước nhanh ra khỏi bệnh viện.
Đang lúc cô ngồi trong tàu tốc hành, lại nhận được những cuộc gọi “liên hoàn đoạt mệnh” của cấp trên: "Minh Chanh, dự án tiến hành đến đâu rồi, sao cô còn không gửi qua cho tôi? Cô đang ở đâu vậy..."
Minh Chanh mệt mỏi xoa trán nói: "Hôm nay tôi xin nghỉ bệnh, anh hãy tìm người khác trong tổ tới làm thay tôi đi."
Thủ trưởng có chút dừng lại, sau đó tự mình nói tiếp: "Nhớ là đêm nay nhất định phải gửi cho tôi đó, ngày mai chúng ta phải tổ chức họp báo rồi."
Một đám lửa giận vô danh trực tiếp bùng lên trong lòng, tâm trí chợt bay biến đâu hết, Minh Chanh chỉ có thể nghe thấy âm thanh của mình tực tiếp giãy giụa, thoát khỏi vòng kiềm kẹp của lý trí, sau đó hung hăng hét lên: "Anh có nghe hiểu tiếng người không? Tôi đang nghỉ bệnh! Tôi sắp chết đến nơi rồi, anh còn bắt tôi tăng ca viết báo cáo cho anh, cả ngày chỉ biết coi tôi là một con dê để đè ra cạo lông, sao con người anh tàn ác thế hả?"
"Cô..."
"Bà đây mặc kệ!"
Má nó, làm trâu ngựa cũng biết cáu giận chứ?
Cuộc đời tựa như một cái đèn kéo quân nhanh chóng lướt qua trong đầu Minh Chanh, dường như hết thảy mọi chuyện từ sau khi cô được 7 tuổi đi vào thành phố S học hành, đều bị tăng tốc, vùn vụt lướt qua.
Nhằm hăng hái phấn đấu vì cha mẹ, cũng vì kiếm một mảnh tương lai tốt đẹp cho chính mình, cô đã liều mạng học tập, đọc sách, thi cử, công việc... Bận rộn đến xoay vòng vòng.
Nhưng hiện giờ cô đã quá mệt mỏi rồi.
Tại thời khắc cuối cùng của sinh mệnh này, bỗng nhiên cô lại muốn ích kỷ một chút. Cô không muốn tiêu hết khoản tiền dưỡng lão của cha mẹ vào cái bệnh như động không đáy trên người mình, cô chỉ muốn về lại căn nhà thuở ấu thơ một chút.
Trở lại quê hương yên bình, trở lại với tuổi thơ vô lo vô âu của mình.
Trước đó, Minh Chanh đã gửi lá thư từ chức theo đường hỏa tốc đến công ty, cũng làm xong việc bàn giao với người mới rồi. Tiếp sau, cô chỉ nói với cha mẹ mình muốn đi làm công tác một đoạn thời gian rồi dứt khoát đặt vé xe, một đường chạy thẳng đến quê hương.
...
Cô tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng tìm được cái điều khiển từ xa của điều hoa, lắp hai cục pin vào là lập tức hướng về phía điều hòa, ấn một cái.
Chiếc điều hòa cũ kỹ duỗi lưng, phát ra một chuỗi tiếng động ong ong tựa như cực kỳ khó nhọc. Cũng may sau một hồi ông ông vang dội, khí lạnh cũng từ trong cái điều hòa thoát ra, đúng là không làm Minh Chanh thất vọng.
Cô vừa quét dọn xong, giọng chị Hồng Mai lại bỗng nhiên truyền tới từ ngoài cửa: "Tiểu Chanh, em đang thu dọn sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)