Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạng Ta Do Rau Củ Không Phải Do Trời Chương 13: Chị... Em Muốn Mời Chị Ăn...

Cài Đặt

Chương 13: Chị... Em Muốn Mời Chị Ăn...

...

Lại nói, nhu cầu trong nhà cũng không cần nhiều, chỉ cần trồng một ít là đủ rồi...

Sau khi vất vả lắm mới nhớ ra chuyện này, chị Hồng Mai vừa nghĩ vừa liếc nhìn thời tiết: "Thật ra thì cũng có hạt giống, nhưng hình như phải gieo vào mùa xuân hay mùa thu thì phải? Mùa hè nóng thế này, hạt khó nảy mầm lắm. Sắp tới còn nóng hơn nữa, em trồng hành lá cũng chỉ trồng được bên dưới mái hiên, tránh xa nắng gắt chúng mới phát triển tốt được."

Lúc này trời đã tối, Minh Chanh không thể đi mua số lượng lớn hạt giống hay là rễ hành lá trong đêm nay được. Cô đành kìm nén sự phấn khích trong lòng lại, nhẹ nhàng cảm ơn chị Hồng Mai và Hùng Hoài Sơn thêm mấy lần nữa rồi vội vã trở về nhà, dọn dẹp qua loa rồi nằm vật xuống, chăm chỉ tìm các video hướng dẫn trồng rau.

...

Sáng hôm sau, trời vừa sáng, không cần gà gáy, Minh Chanh đã mở to hai mắt – thậm chí hai mắt cô còn trực tiếp sáng rực như đèn pha!

Khi chị Hồng Mai đi chợ về, đã thấy Minh Chanh đang quét sân trước cửa thì buồn bực nói: "Hôm nay không hiểu vì sao, chẳng có nhà nào bán hành lá cả, chị định mua ít củ hành cho em mang đi trồng cũng không có. Thôi, nhà chị cũng có trồng, lát nữa em cứ qua mà trực tiếp lấy đi."

Đang nói chuyện, chị Hồng Mai chợt ngửi thấy mùi hành lá nồng nặc, ánh mắt không khỏi đảo qua Minh Chanh vừa mới xấu hổ đứng dậy. Cô gãi gãi đầu, sau đó mở toang cửa nhà: "Chị... Em muốn mời chị ăn... "Bánh hành"."

Chỉ thấy giữa nhà Minh Chanh đang chất đầy một núi hành lá xanh mơn mởn!

Đây là thành quả sau khi Minh Chanh từ sáng sớm đã lén mang chiếc xe đẩy ở đằng sau nhà tới rồi hì hụi đi khắp các ngõ chợ rau để càn quét mua về! Nếu không phải hệ thống không cho phép lách luật, có lẽ cô đã đi trồng toàn bộ chỗ hành này rồi.

Chị Hồng Mai thực sự hoa cả mắt rồi: "Không phải chứ, đứa bé ngốc này, làm bánh hành cũng không cần nhiều hành đến thế đâu... Đâu, em định làm bao nhiêu cái bánh đấy!"

Đang nói chuyện, đột nhiên điện thoại của Minh Chanh reo vang.

Cô thoáng nhìn một cái, hóa ra là chị Hình Nhất gọi tới.

Hai người bạn thân tuy biết nhau đã lâu nhưng lại rất ít khi gọi điện, Minh Chanh tưởng có chuyện gì gấp, mới vội vàng bắt máy.

Trời đất, chị Hình Nhất đang yên đang lành lại chạy đến đây làm gì? Hơn nữa, sao chị ấy lại biết cô đang ở thị trấn Ninh?

Dù trong lòng chứa đầy nghi hoặc, Minh Chanh vẫn nhanh chóng báo địa chỉ rồi nơm nớp lo sợ chờ chị Hình Nhất đến.

Chị Hồng Mai nghe thấy điện thoại cũng cảm thấy vui lây: "Ồ, thì ra là bạn của em đến chơi, thảo nào em lại làm bánh hành? Bánh hành trấn chúng ta tuyệt đối là ngon nổi tiếng đấy! Lại bảo bạn em mang một ít đi nhé, không tồi không tồi, coi như tạo dựng thương hiệu bánh hành của trấn Ninh chúng ta luôn! Đến đây nào, hôm nay chị cũng rảnh, để chị làm cùng em cho vui!"

Minh Chanh muốn khóc mà không thành tiếng, nhưng nghĩ lại thấy cách giải thích như vậy cũng được.

Nhà Minh Chanh nằm trên một con phố khá sầm uất trong thị trấn nhỏ, hai bên đường hầu hết đều là những cửa hàng buôn bán. Cô đã sớm để ý thấy một cơ sở gia công thực phẩm, có thể làm bánh bao, bánh nướng, viên thịt... Chỉ cần trả thêm một ít phí gia công là được.

Chị Hồng Mai đã lớn tuổi, làm phiền chị ấy nhiều quá cô cũng ngại, cho nên đống bánh hành lá này không thể làm phiền chị ấy được nữa.

Thấy tiệm gia công thực phẩm cách đó không xa đã mở cửa, Minh Chanh không kịp nghe chị Hồng Mai ngăn cản, đã vội vàng chạy tới: "Xin chào, tôi muốn nhờ làm bánh hành lá, có được không ạ?"

Chủ tiệm nhìn thấy khuôn mặt lạ của Minh Chanh, trong lòng lập tức tính toán, định cười híp mắt chuẩn bị báo giá, nhưng chị Hồng Mai đã xông tới: "Ông Chu, không được "Chém" em gái tôi đâu đấy, phải rẻ một chút đó!"

Ôi, những tính toán nhỏ nhoi kia đã hoàn toàn thất bại rồi, thậm chí có thể còn phải bù lỗ. Chủ tiệm Chu vung tay: "Sao có thể làm như vậy được chứ? Chắc chắn phải là rẻ rồi. Em gái à, em muốn làm bao nhiêu?"

Minh Chanh đứng từ xa chỉ về đống hành lá chất đống trước cửa nhà mình: "Ông chủ nhìn thấy đống hành lá kia chưa? Muốn làm loại nào cũng được, miễn là tiêu thụ hết đống hành lá đó. Chị gái tôi thích ăn hành, ha ha."

Xin lỗi nha, chị Hình Nhất.

Chủ tiệm sửng sốt, sao lại nhiều hành lá đến thế?

Được rồi, đây đúng là một vị khách lớn nha.

"Nhưng tôi có một yêu cầu." Minh Chanh nghiêm túc nói: "Tôi có thể trả thêm một trăm ngàn, phiền anh giữ lại toàn bộ phần rễ hành cho tôi, lát nữa tôi phải mang về trồng trong vườn."

Yêu cầu kỳ lạ như vậy, nhưng nể mặt một trăm tệ, chủ tiệm Chu vẫn cười đến mức đôi mắt còn không mở ra được: "Nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu này của cô!"

Chị Hồng Mai đau lòng đến mức vỗ một cái xuống đùi, trong lòng thầm nghĩ nhất định phải chọn một thời điểm nào đó đi nhắc nhở cô em gái này một chút. Giá cả ở thị trấn dưới quê không giống thành phố lớn, lại thêm dân quê chất phác, bất cứ việc gì bọn họ cũng nhiệt tình giúp đỡ, không cần thiết phải cho thêm tiền nhiều như vậy.

Phải biết rằng ở nông thôn, mở một cửa tiệm với đủ thứ chi phí, một tháng kiếm được ba bốn ngàn tệ đã là thu nhập khá lắm rồi!

...

Rất nhanh sau đó, một nhóm người đã ùa qua phía đối diện, di chuyển cả ngọn "Đồi Hành" vào gian phía sau cửa tiệm nhỏ bắt đầu gia công với khí thế ngất trời rồi.

Minh Chanh ngồi xổm bên cạnh cũng phụ giúp bọn họ nhặt hành lá, đồng thời tranh thủ thu dọn gọn gàng phần rễ hành - đây chính là mạng sống của cô đó nha!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc