Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chẳng mấy chốc, Minh Chanh đã cảm thấy lưng và tay mình đau nhức.
"Tôi đi múc ít nước tưới cho ẩm đất lát nữa sẽ xới lên."
Hùng Hoài Sơn xách xô nước, nhanh nhẹn đi về phía con mương nhỏ.
Minh Chanh nghiêm mặt, bắt đầu mở di động, lên Baidu tìm kiếm - khai hoang vườn rau, nhân viên khai hoang, phải bỏ ra ưu đãi mức nào mới có người tình nguyện nhận việc khai hoang này.
(Nguyên văn là phải cho mức bảo hiểm cỡ nào mới có người tình nguyện nhân việc khai hoang này. Trong này đề cập đến năm loại bảo hiểm và một gian nhà ở công quỹ, bao gồm bảo hiểm dưỡng già, bảo hiểm chữa bệnh, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm tai nạn lao động và bảo hiểm sinh sản.)
...
Hai người bận rộn đến tận năm - sáu giờ chiều mới xới xong toàn bộ mảnh vườn.
"Đến nhà tôi ăn cơm tối đi."
Hùng Hoài Sơn cũng không khách khí: "Đồ ăn trưa còn thừa, cô đừng chê."
Sao dám chê chứ? Chỉ ăn mỗi cái bánh từ sáng, cô đã đói từ lâu rồi, chỉ biết uống ít nước lã cho đỡ đói mà thôi, giờ chân tay đã mềm nhũn, cô yếu ớt lắc đầu: "Không, thật là làm phiền nhà cậu quá rồi, tôi lại đến ăn ké một bữa vậy..."
"Không có gì."
Hùng Hoài Sơn cười: "Có lẽ cô không còn nhớ mấy chuyện lúc nhỏ nữa, nhưng ngày xưa tôi thường xuyên qua nhà ông bà nội cô ăn cơm ké đó."
Một đoạn ký ức chợt lóe lên...
Nhắc đến chuyện đi ăn ké... Minh Chanh chợt rơi vào im lặng. Sao trong ký ức của cô, hình như chỉ toàn là cảnh mình ức hiếp Hùng Hoài Sơn nhỉ?
Nhiều năm trước...
"Qua đây nào, Tiểu Hùng."
Bà nội Minh Chanh vui vẻ gắp cho đứa nhỏ kia một cái đùi gà: "Hôm nay cháu và dì nhỏ mỗi người một cái đùi gà nhé."
Cậu bé bốn tuổi mập mạp còn không biết lòng người phức tạp, đã vui vẻ đưa bát ra đón lấy cái đùi gà thơm phức, miệng nhỏ cắn một miếng thật to, ăn đến ngon lành.
"A a a..."
Ánh mắt Tiểu Minh Chanh như bốc lửa, cô lập tức nhào tới, làm cậu bé mập mạp ấy giật mình suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Chỉ thấy cô bé như nữ chiến sĩ giận dữ hét: "Đưa đùi gà của bà nội tao đây!"
Ở trong lòng Tiểu Minh Chanh, con gà chỉ có mỗi hai cái đùi, một cái thuộc về mình, một cái khác thuộc về bà nội, sao có thể rơi vào bát của thằng nhóc kia được?
Cậu bé mập kia đã bao giờ bị người ta quát nạt như thế đâu? Nó lập tức buông bát xuống rồi oà lên khóc.
Một hồi gà bay chó sủa loạn xạ.
Cuối cùng, Minh Chanh bị bà nội mắng một trận vì "Không lịch sự khi chiêu đãi khách" rồi mới chịu thôi. May mà trẻ con giận nhanh cũng quên nhanh, hôm sau hai đứa lại cùng nhau đến trường mầm non, tương thân tương ái.
"Ha ha."
Minh Chanh thực sự không biết Hùng Hoài Sơn còn nhớ câu chuyện đó hay không, riêng bản thân cô thì xấu hổ cười hai tiếng: "Cậu còn nhớ chuyện đùi gà đó không... Lúc đó tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện..."
Hùng Hoài Sơn cuối cùng cũng gom mớ cỏ thành một đống gọn gàng, nên không nghe thấy Minh Chanh nói gì, chỉ thấy nóng bức khó chịu, muốn nhanh chóng trở về ăn một bữa cơm no nên đồng thời đi tắm rửa cho sảng khoái: "Đi thôi dì nhỏ, về ăn cơm nào!"
[Đinh đông!] Tiếng nhắc nhở của hệ thống lại vang lên.
Hệ thống vui thú điền viên chậm rãi thông báo: [Nhiệm vụ tân thủ số một – sáng sớm đi dọn đất hoang đã hoàn thành, ban thưởng cho ký chủ một ngày điểm sinh mạng.]
Minh Chanh lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Ủa? Số một sao? Vậy ra nhiệm vụ tân thủ vẫn còn phần 2, 3, 4, 5 nữa hả?
Quả nhiên, hệ thống lại tiếp tục: [Nhiệm vụ tân thủ 2 - Trồng sống một gốc hành, sống lâu thêm bà ấy phút! Đề nghị ký chủ sắp tới hãy gieo trồng và thu hoạch một lô hành lá, hệ thống sẽ tính thưởng dựa trên số lượng cây sống sót!]
Máu nóng sôi sùng sục!
Trồng một lô hành lá khẳng định là số lượng rất nhiều, nếu trồng được một ngàn cây, phần thưởng nhận lại được sẽ tương đương với ba ngàn phút, ước tính rơi vào khoảng hai ngày điểm sinh mạng!
Phải biết rằng hành lá vừa dễ trồng lại nhanh lớn, đời đời con cháu vô cùng tận, nó vốn không phải là cỏ xanh, mà là vàng ròng đó!
Đứng trước viễn cảnh quá mức sáng lạn, Minh Chanh chỉ hận không thể ăn xong cơm là lập tức bắt tay vào việc.
Chị Hồng Mai vừa nghe nói cô muốn trồng hành lá, đã nhiệt tình chỉ dẫn: "Được đấy, giờ hành lá ngoài chợ khá là đắt nha, cũng phải năm hào một bó, tự mình trồng mới có lời. Sáng mai để chị ra chợ mua một ít về, phần lá xanh dùng để nấu ăn, phần gốc trắng cho em mang đi trồng xuống là được. Trồng cái này dễ lên lắm, đợt này hái xong đợt khác lại mọc, cứ thế lặp đi lặp lại."
Minh Chanh kiên nhẫn thỉnh giáo: "Chị à, nếu em muốn trồng số lượng lớn thì dùng gốc hành có nhanh hơn gieo hạt không?"
Câu hỏi này đã khiến chị Hồng Mai sửng sốt. Bọn họ đều không phải nông dân chuyên nghiệp bởi vậy trong ấn tượng của chị ấy, hình như chẳng có ai mang hạt giống đi trồng hành cả, loại đồ chơi này thực sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







