Chẳng mấy chốc, Minh Chanh đã cảm thấy lưng và tay mình đau nhức.
"Tôi đi múc ít nước tưới cho ẩm đất lát nữa sẽ xới lên."
Hùng Hoài Sơn xách xô nước, nhanh nhẹn đi về phía con mương nhỏ.
Minh Chanh nghiêm mặt, bắt đầu mở di động, lên Baidu tìm kiếm - khai hoang vườn rau, nhân viên khai hoang, phải bỏ ra ưu đãi mức nào mới có người tình nguyện nhận việc khai hoang này.
(Nguyên văn là phải cho mức bảo hiểm cỡ nào mới có người tình nguyện nhân việc khai hoang này. Trong này đề cập đến năm loại bảo hiểm và một gian nhà ở công quỹ, bao gồm bảo hiểm dưỡng già, bảo hiểm chữa bệnh, bảo hiểm thất nghiệp, bảo hiểm tai nạn lao động và bảo hiểm sinh sản.)
...
Tay cô thật sự rất đau!
Hùng Hoài Sơn vốn không biết "Dì nhỏ” của mình rõ ràng “chưa bắt đầu khởi nghiệp dã nghĩ tới chuyện đứt gánh nửa đường”, anh vẫn tận tình vừa giúp đỡ vừa phổ cập kiến thức cho cô: "Thông thường thì nên xới đất lên rồi mới tưới nước, nhưng đất khô quá, chúng ta nên tưới ướt đất trước, để đất ở trạng thái nửa ướt nửa khô sẽ dễ xới hơn. Nếu cô thực sự muốn trồng thì ngày mai nên mua ít phân bón, trộn vào khi xới đất, rau sẽ phát triển tươi tốt hơn. Còn nữa, sau này trồng rau rồi thì không nên tưới nước vào giữa trưa, rau sẽ bị chết héo..."
Lời của Hùng Hoài Sơn nói cứ như nước chảy bên tai, Minh Chanh thì đang thả hồn đi phiêu bạt, chỉ biết máy móc làm theo. Cô theo sát đằng sau cái xô nước, chăm chỉ xới đất, thi thoảng cũng cúi xuống nhặt rễ cỏ ném vào đống cỏ giữa vườn.
Hai người bận rộn đến tận năm - sáu giờ chiều mới xới xong toàn bộ mảnh vườn.
"Đến nhà tôi ăn cơm tối đi."
Hùng Hoài Sơn cũng không khách khí: "Đồ ăn trưa còn thừa, cô đừng chê."
Sao dám chê chứ? Chỉ ăn mỗi cái bánh từ sáng, cô đã đói từ lâu rồi, chỉ biết uống ít nước lã cho đỡ đói mà thôi, giờ chân tay đã mềm nhũn, cô yếu ớt lắc đầu: "Không, thật là làm phiền nhà cậu quá rồi, tôi lại đến ăn ké một bữa vậy..."
"Không có gì."
Hùng Hoài Sơn cười: "Có lẽ cô không còn nhớ mấy chuyện lúc nhỏ nữa, nhưng ngày xưa tôi thường xuyên qua nhà ông bà nội cô ăn cơm ké đó."
Một đoạn ký ức chợt lóe lên...
Nhắc đến chuyện đi ăn ké... Minh Chanh chợt rơi vào im lặng. Sao trong ký ức của cô, hình như chỉ toàn là cảnh mình ức hiếp Hùng Hoài Sơn nhỉ?
Nhiều năm trước...
"Qua đây nào, Tiểu Hùng."
Bà nội Minh Chanh vui vẻ gắp cho đứa nhỏ kia một cái đùi gà: "Hôm nay cháu và dì nhỏ mỗi người một cái đùi gà nhé."
Cậu bé bốn tuổi mập mạp còn không biết lòng người phức tạp, đã vui vẻ đưa bát ra đón lấy cái đùi gà thơm phức, miệng nhỏ cắn một miếng thật to, ăn đến ngon lành.
"A a a..."
Ánh mắt Tiểu Minh Chanh như bốc lửa, cô lập tức nhào tới, làm cậu bé mập mạp ấy giật mình suýt nữa thì nhảy dựng lên.
Chỉ thấy cô bé như nữ chiến sĩ giận dữ hét: "Đưa đùi gà của bà nội tao đây!"
Ở trong lòng Tiểu Minh Chanh, con gà chỉ có mỗi hai cái đùi, một cái thuộc về mình, một cái khác thuộc về bà nội, sao có thể rơi vào bát của thằng nhóc kia được?
Cậu bé mập kia đã bao giờ bị người ta quát nạt như thế đâu? Nó lập tức buông bát xuống rồi oà lên khóc.
Một hồi gà bay chó sủa loạn xạ.
Cuối cùng, Minh Chanh bị bà nội mắng một trận vì "Không lịch sự khi chiêu đãi khách" rồi mới chịu thôi. May mà trẻ con giận nhanh cũng quên nhanh, hôm sau hai đứa lại cùng nhau đến trường mầm non, tương thân tương ái.
"Ha ha."
Minh Chanh thực sự không biết Hùng Hoài Sơn còn nhớ câu chuyện đó hay không, riêng bản thân cô thì xấu hổ cười hai tiếng: "Cậu còn nhớ chuyện đùi gà đó không... Lúc đó tôi còn nhỏ, không hiểu chuyện..."
Minh Chanh lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Ủa? Số một sao? Vậy ra nhiệm vụ tân thủ vẫn còn phần 2, 3, 4, 5 nữa hả?
Quả nhiên, hệ thống lại tiếp tục: [Nhiệm vụ tân thủ 2 - Trồng sống một gốc hành, sống lâu thêm bà ấy phút! Đề nghị ký chủ sắp tới hãy gieo trồng và thu hoạch một lô hành lá, hệ thống sẽ tính thưởng dựa trên số lượng cây sống sót!]
Máu nóng sôi sùng sục!
Trồng một lô hành lá khẳng định là số lượng rất nhiều, nếu trồng được một ngàn cây, phần thưởng nhận lại được sẽ tương đương với ba ngàn phút, ước tính rơi vào khoảng hai ngày điểm sinh mạng!
Phải biết rằng hành lá vừa dễ trồng lại nhanh lớn, đời đời con cháu vô cùng tận, nó vốn không phải là cỏ xanh, mà là vàng ròng đó!
Đứng trước viễn cảnh quá mức sáng lạn, Minh Chanh chỉ hận không thể ăn xong cơm là lập tức bắt tay vào việc.
Chị Hồng Mai vừa nghe nói cô muốn trồng hành lá, đã nhiệt tình chỉ dẫn: "Được đấy, giờ hành lá ngoài chợ khá là đắt nha, cũng phải năm hào một bó, tự mình trồng mới có lời. Sáng mai để chị ra chợ mua một ít về, phần lá xanh dùng để nấu ăn, phần gốc trắng cho em mang đi trồng xuống là được. Trồng cái này dễ lên lắm, đợt này hái xong đợt khác lại mọc, cứ thế lặp đi lặp lại."
Minh Chanh kiên nhẫn thỉnh giáo: "Chị à, nếu em muốn trồng số lượng lớn thì dùng gốc hành có nhanh hơn gieo hạt không?"
Câu hỏi này đã khiến chị Hồng Mai sửng sốt. Bọn họ đều không phải nông dân chuyên nghiệp bởi vậy trong ấn tượng của chị ấy, hình như chẳng có ai mang hạt giống đi trồng hành cả, loại đồ chơi này thực sự.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)