Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạng Ta Do Rau Củ Không Phải Do Trời Chương 14: Cô Tìm Ai Đấy?

Cài Đặt

Chương 14: Cô Tìm Ai Đấy?

...

"Cô tìm ai đấy?"

Hùng Hoài Sơn vừa ngủ dậy đã thấy một cô gái trẻ lạ mặt đang thò đầu ngó nghiêng trước cửa nhà Minh Chanh, dường như đang tìm ai đó.

"Tôi tìm Minh Chanh." Người kia có phần sửng sốtánh mắt lại nhìn ngó khắp nơi xung quanh: "Đây có phải là số 23 phố nhỏ, thôn Trần Gia, thị trấn Ninh không?"

Hùng Hoài Sơn nhìn vào trong nhà, mẹ già của anh không có mặt ở đó, hơn phân nửa là bà ấy đã đi đâu cùng Minh Chanh rồi. Anh vừa ngẩng đầu lên, đã thấy chị Hồng Mai chống nạnh đứng ở cửa tiệm gia công nhà họ Chu, ây da... Khả năng cao là cả hai người bọn họ chạy qua bên đó rồi?

Người vừa đến không ai khác chính là bạn thân của Minh Chanh, chị Hình Nhất, đang theo học khóa đào tạo tiêu chuẩn hóa dành cho bác sĩ nội trú.

Cô cảm ơn Hùng Hoài Sơn rồi lập tức đi về phía cửa tiệm nhỏ đó.

"Em được lắm nha." Chị Hình Nhất như hung thần ác sát túm lấy tai Minh Chanh đang ngồi xổm dưới đất: "Giờ em còn không thèm trả lời tin nhắn của chị nữa hả?"

Lúc này Minh Chanh mới phát hiện ra cô ấy, vì mải mê với đống hành lá của mình, cô đã không để ý chiếc điện thoại còn đang nổ như ngô rang bên cạnh. Hóa ra chị Hình Nhất đã nhắn cho cô hàng loạt tin rồi.

Cô đứng dậy, ngượng ngùng hỏi: "Sao chị lại đột nhiên tìm về quê em thế?"

Chị Hình Nhất nghiêm mặt: "Về nhà rồi nói."

Lão Chu chưởng quầy cười ha hả vung tay: "Cô bé cứ đi làm việc với bạn đi, yên tâm, ở đây có chị Hồng Mai của em giám sát, tôi không dám lừa gạt gì đâu. Đảm bảo sẽ làm cho cô bé hài lòng, buổi trưa em cứ dẫn bạn đến nếm thử nhé!"

Dù Minh Chanh có quan tâm đến phần rễ hành của mình đến mức nào thì nói cho cùng điểm sinh mạng của cô cũng còn dư tới năm tháng, giờ người bạn thân đột nhiên chạy tới, không lẽ lại có chuyện gì ấm ức rồi? Sẽ không phải có ai bắt nạt chị ấy chứ? Là rắc rối y tế sao?

(Rắc rối y tế: đề cập đến những người kiếm được lợi ích bất hợp pháp bằng cách thổi phồng các tranh chấp y tế, là một từ nóng trong lĩnh vực y tế ở Trung Quốc đại lục. Người xúi giục gây rối y khoa có thể là người bệnh, người thân của người bệnh, tổ chức, cá nhân được người bệnh thuê làm việc nhằm mục đích kiếm lợi bất hợp pháp. Những kẻ bạo loạn y tế đã gây áp lực lên bệnh viện bằng các hình thức cản trở nghiêm trọng trật tự y tế, mở rộng tình hình và gây ảnh hưởng tiêu cực đến bệnh viện bằng nhiều cách khác nhau.)

Nghĩ đến đây, Minh Chanh căng thẳng vô cùng, cô lập tức kéo chị Hình Nhất về nhà.

Vừa bước vào cửa, chị Hình Nhất đã đóng sầm cửa lại, chưa nói chuyện mà đôi mắt đã đỏ hoe: "Minh Chanh à Minh Chanh, chúng ta tốt với nhau như vậy, em còn muốn giấu giếm chị sao? Em cái... Đồ đáng ghét như em, không phải chỉ là... Tiền thôi hả? Chị mang tiền đến cho em, dù phải đập nồi bán sắt chị cũng chữa bệnh cho em!"

Nói rồi, chị Hình Nhất lấy từ trong túi xách ra một tấm ngân phiếu, đập mạnh lên bàn: "Mật mã là ngày sinh nhật của chị, trong này có mười vạn tệ chị đã dành dụm suốt mấy năm nay. Chị còn một ít tiền tiết kiệm chưa đến kỳ hạn, khoảng năm - sáu vạn tệ nữa, cộng thêm khoản tiền tiết kiệm và bảo hiểm xã hội của chính em, chúng ta có thể chữa trị được!"

Hai chị em bọn họ vốn quen nhau từ hồi tiểu học, cấp hai, cấp ba đều học cùng trường.

Hai người không có quan hệ huyết thống nhưng lại thân thiết còn hơn cả chị em ruột.

Chị Hình Nhất dám cam đoan rằng, nếu tờ giấy kia thực sự là của người thân thích xa nào đó thì Minh Chanh tuyệt đối sẽ không nhờ cô ấy xem giúp phim chụp vào ngay thời điểm cô ấy còn đang bận rộn làm việc như vậy.

Lại thêm cô ấy nghe được tin tức Minh Chanh kích động xin từ chức từ trong nhóm bạn bè của hai người, nhưng bố mẹ Minh Chanh lại nói khẳng định rằng cô chỉ đi công tác.

Lật đi lật lại, suy nghĩ cặn kẽ nhiều lần, lại nhớ đến giọng điệu buồn bã nản lòng thoái chí trong tin nhắn Minh Chanh phản hồi cho mình, chị Hình Nhất lập tức toát mồ hôi lạnh: “Không lẽ tấm phim ung thư giai đoạn cuối kia lại là kết quả kiểm tra sức khỏe của chính Minh Chanh?”

Bởi Minh Chanh cứ trốn tránh không nói rõ mình đang ở đâu, chị Hình Nhất không nhịn nổi nữa, đã quyết tâm mua vé tàu điện ngầm, sắp xếp công việc xong là lập tức chạy đến, quả nhiên chặn được người ở quê Minh Chanh.

Gì cơ là cái gì cơ?

Minh Chanh thực sự dở khóc dở cười: "Chị vừa nói…"

Chị Hình Nhất lập tức bịt miệng Minh Chanh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em thành thật khai ra, cái bệnh án đó có phải là của em không?"

Minh Chanh hơi chột dạ, khoảnh khắc cô trốn tránh tầm mắt đó đã bị chị Hình Nhất tinh ý bắt được. Chị ấy lập tức buông tay Minh Chanh ra, đôi mắt đỏ lên: "Là thật hả? Vậy thì chúng ta cần phải nắm chặt thời gian đi chữa trị thôi cô bé ngốc ạ. Chị có tiền, chị lo được, em cứ yên tâm."

Chị mà có tiền á?

Minh Chanh lén lút lườm chị ấy một cái, chỉ có chút xíu tiền lương nhận được trong thời kỳ đào tạo bác sĩ nội trú thì đủ làm sao được?

Nhưng nghĩ đến Hệ thống vui thú điền viên, trong lòng cô bỗng có thêm vài phần sức mạnh, cô ưỡn ngực: "Nói bậy, không phải của em, em rất khỏe mạnh đấy. Chỉ là... Ở công ty bận quá, sếp không phải người nên em quyết định từ chức về quê trồng khoai lang!"

Chị Hình Nhất nhìn Minh Chanh ăn nói hùng hồn đầy lý lẽ, trong lòng có chút bán tín bán nghi, đưa tay lên, lắc qua nhìn một lúc, xác định sắc mặt Minh Chanh không tệ, lúc này cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn kiên quyết nói: "Không được, chị không tin, em phải đi chụp CT với chị, coi như kiểm tra sức khỏe định kỳ vậy, dù sao em cũng chưa yêu đương với ai, không sợ ảnh hưởng gì đến chuyện mang thai."

Minh Chanh nắm lấy tay chị Hình Nhất, hít sâu một hơi nói: "Em biết chị đang rất lo lắng, nhưng chị đừng nóng, chị đợi em đi trồng hết đống hành đã, cái này mới là gấp nhất!"

Nếu không phải mỗi lần cô muốn nói về hệ thống đều bị một loại lực lượng vô hình nào đó ngăn lại thì khẳng định là cô đã nói thẳng sự thật với chị Hình Nhất rồi – làm như vậy... Biết đâu lại có thêm sức lao động giúp việc cho mình?

"Không được, hành lá sẽ héo, đây là thứ em bỏ ra rất nhiều tiền để mua về đó, còn em thì trong khoảng thời gian ngắn sắp tới sẽ không chết ngay được đâu." Minh Chanh cố gắng giải thích.

"Phù phù phù." Chị Hình Nhất vô thức phủi bỏ mấy lời xui xẻo đó rồi mới miễn cưỡng nói: "Được rồi, chiều nay đi đăng ký hẹn trước. Có nói gì thì nói cũng phải đợi em có kết quả rồi, chị mới yên tâm được."

Chắc chắn phải chụp CT não bộ rồi, sắc mặt chị Hình Nhất trầm xuống.

Bên cạnh có một nam thanh niên bị giọng điệu nghiêm túc đầy diễn cảm của Minh Chanh chọc cho cười phá lên.

Hai người ngẩng đầu nhìn tới, hóa ra là Hùng Hoài Sơn, anh đang hỏi chị Hồng Mai xem trưa nay sẽ ăn món gì.

"Trưa nay chúng ta cứ ăn bánh đi, bánh này thơm quá."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc