Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mạng Ta Do Rau Củ Không Phải Do Trời Chương 11: Quan Hệ Lao Động?

Cài Đặt

Chương 11: Quan Hệ Lao Động?

Có một điều Minh Chanh không biết, chính là có đôi khi người trong thôn này chỉ sợ có người nào đó mở đầu trước. Nói đơn giản là nếu có người chiếm dụng vườn nhà họ Minh trước thì những nhà xung quanh kiểu gì cũng sẽ nghĩ "Người ta đã chiếm rồi mình không chiếm thì cũng thiệt", vì thế bọn họ sẽ chiếm theo. Nhưng nếu không ai dám làm trước thì đến cuối cùng mọi thứ sẽ tuân theo quy củ.

"Chị à, vậy trong nhà còn nông cụ mà anh em thường dùng không?"

Minh Chanh chắp tay, cười hì hì: "Nếu có thì cho em mượn nhé, chiều nay em muốn sửa sang lại khu vườn nhà em."

Đây là thật sự định ở lại nơi đây, hay chỉ là người trẻ tuổi nhiều năng lượng nên nhất thời hứng khởi?

Chị Hồng Mai có chút ngạc nhiên dừng tay lại, sau khi do dự một lát, chị ấy cũng dẫn Minh Chanh đi ra phía sau nhà: "Tất cả nông cụ đều ở đây này, nhưng em có biết làm không đấy..."

Minh Chanh thật sự không biết làm.

Hồi nhỏ cô sống với ông bà nội ở quê, nhưng đó là chuyện trước nắm sáu tuổi. Tới hiện giờ, ký ức của cô về nông nghiệp chỉ còn là những hình ảnh bản thân chạy như điên trên cánh đồng hoa cải dầu vàng óng, sau đó lăn lộn trong đống hoa, làm sao còn nhớ nổi việc đồng áng phải làm thế nào?

Chờ tới lúc lớn lên, cô lại càng chìm đắm trong sách vở chốn thành thị, có thể nói là chăm chỉ học hành, nhưng “tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân".

( Tứ thể bất cần, ngũ cốc bất phân, câu này chỉ những người trí thức đã thoát ly lao động, thoát ly thực tiễn, không làm việc chân tay nên không phân biệt được ngũ cốc.)

Nhưng cô có niềm tin!

"Em sẽ video rồi học theo.”

Tại thời khắc sinh tử tồn vong như thế này, khi con người bị dồn vào đường cùng, bọn họ hoàn toàn có thể bộc phát năng lượng vô cùng khủng khiếp. Minh Chanh nắm chặt tay, dùng giọng điệu kiên quyết như đang bộc phát ra một đoạn tuyên ngôn về cuộc sống của mình: "Nhất định phải khai phá bằng được mảnh đất này!"

"Em gái, khai hoang thì cũng không đến nỗi phải liều mạng như vậy đâu."

Chị Hồng Mai bắt đầu giới thiệu các loại nông cụ cho Minh Chanh: Cuốc cán dài để làm cỏ, cái cào gom cỏ khô, cái cuốc xới đất, cuốc chim nhỏ để đào hố, cào cây giống và trồng cây giống...

Minh Chanh chưa từng nghĩ, một mảnh vườn rau nho nhỏ lại cần nhiều loại công cụ đến thế. Nếu không phải vì sự sống, có lẽ giờ này cô đã bỏ cuộc rồi.

"Không sao đâu, mới đầu ai cũng vậy thôi."

Chị Hồng Mai nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, lập tức lên tiếng an ủi: "Không phải trên Douyin người ta vẫn thường nói thế này sao? Người Đông Á, trong xương máu đều có thiên phú làm nông nghiệp đấy. Có người chỉ cần cầm lên là biết làm việc ngay... Hùng Hoài Sơn! Hùng Hoài Sơn! Xuống đây mau!"

Hùng Hoài Sơn vừa rửa bát xong, đang nằm nghỉ trưa, có chút bực bội đáp: "Lại còn việc gì nữa?"

Giọng nói của chị Hồng Mai còn to hơn: "Xuống dưới này dẫn dì nhỏ của con đi làm ruộng!"

Minh Chanh cảm thấy ù cả tai. Cô lặng lẽ xoa xoa vành tai, trong lòng khẽ hỏi hệ thống: "Hệ thống, nếu ta khai hoang vườn rau mà có người hỗ trợ thì có được không? Có bị trừ điểm sinh mạng không?"

Hệ thống trả lời rất thoải mái: [Có thể nhờ người hỗ trợ hướng dẫn, nhưng không thể để người khác làm thay hoàn toàn, trừ khi hai người thiết lập mối quan hệ lao động chính thức.]

Quan hệ lao động?

Cái này thì Minh Chanh quá quen thuộc rồi. Khi còn nhỏ ở trong nhà trẻ, mỗi ngày Hùng Hoài Sơn đều tự nguyện làm "Người hầu nhỏ" cho cô, không biết đó có được tính là quan hệ lao động không nhỉ?

Minh Chanh bắt đầu tò mò về nguồn gốc của nó rồi. Đợi khi giải quyết xong nguy cơ sinh mệnh, cô nhất định phải tìm hiểu cho kỹ mới được.

"Cô muốn trồng trọt?"

Hùng Hoài Sơn vác gương mặt buồn ngủ bước xuống từ trên gác, liếc nhìn cánh tay và chân nhỏ nhắn của Minh Chanh, có chút nghi ngờ hỏi: "Cô có thể làm được không đấy?"

Lúc này Minh Chanh đã vác cuốc lên vai: "Tôi có thể học, tôi học rất nhanh. Hôm nay, bằng mọi giá tôi cũng phải dọn cho bằng được chỗ này!"

"Sao không đợi lúc nắng dịu hơn?"

Nhưng còn chưa kịp nói gì người đã lao ra bên ngoài, đổ mồ hôi như tắm ngoài đồng.

Hùng Hoài Sơn bực bội một hồi, rốt cuộc cũng không nỡ nhìn "Dì nhỏ"

vật lộn như một chút ruồi không đầu vậy, anh liền xách đôi găng tay từ nhà sau bước ra, giả vờ hung dữ nói với Minh Chanh: "Cô phải đội mũ vào, không thì cái nắng gắt trưa nay sẽ chiêu đãi làn da của cô một phen thống khoái đấy!"

Minh Chanh nào còn tâm trạng đâu mà đội mũ?

Hy vọng sống đang ở trước mắt, và cô chưa từng cảm thấy cơ thể mình tràn đầy sinh lực như bây giờ, căn bản không thể dừng lại được.

Vẫn là câu nói kia, dù trước giờ chưa từng làm nông, nhưng cô vốn không phải là người vụng về, cũng chẳng phải một người được nuông chiều đến mức không làm nổi việc gì. Sau khi nhìn cái cách Hùng Hoài Sơn kia dùng xẻng xúc cỏ, sau khi thử vài lần cuối cùng cô cũng nhanh chóng tìm được mức độ phát lực phù hợp với sức mình.

Thấy trong bụi rậm có gai nhỏ, Hùng Hoài Sơn lập tức quay về nhà lấy hai đôi găng tay dày đến: "Đeo vào, không thì lại nổi mụn nước đấy."

Đã đến thời điểm cái cào để gom cỏ khô lên sân khấu rồi, gom mớ cỏ khô này qua một bên thì dễ nhưng việc chính là khai phá đất hoang giờ mới chuẩn bị bắt đầu.

Mảnh đất này có lẽ đã lâu ngày không ai canh tác, chưa nói đến chuyện đất cứng như bê tông, chỉ nói tới vấn đề bên trong còn lẫn vô số đá sỏi nhỏ và rễ cỏ là đủ hiểu quá trình này vất vả tới mức nào.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc