Lúc đưa cá, đội trưởng nhìn Giang Ý và Tần Xuyên đứng cạnh nhau, không khỏi cảm thán:
"Hai người thật sự rất xứng đôi! Thanh niên tri thức Giang giờ chịu yên ổn làm ăn, còn Tần Xuyên thì chăm chỉ. Sau này chắc chắn hai người sẽ sống sung túc thôi!"
Những lời này khiến mặt Giang Ý hơi đỏ lên, trong lòng lại có chút hụt hẫng. Người ta còn chẳng muốn sống tốt cùng cô cơ mà!
Giang Ý lén liếc nhìn Tần Xuyên. Tên khúc gỗ này, ngay cả ý tốt của cô cũng không nhận ra, đúng là hết thuốc chữa!
Tần Xuyên đáp lại bằng một câu hời hợt, sau đó xách xô cá, đi thẳng về phía trước, bỏ mặc cô ở lại.
Giang Ý đi theo sau, chu môi làm mặt quỷ về phía lưng anh.
Tần Xuyên bước rất nhanh, dần bỏ xa Giang Ý phía sau. Không chịu được, cô gọi lớn: "Tần Xuyên! Đợi em với!"
Nghe tiếng gọi, Tần Xuyên lập tức dừng lại. Giang Ý giận dỗi chạy tới, trừng mắt nhìn anh: "Đi nhanh thế làm gì? Muốn bỏ rơi em à?"
"Quen rồi, quên mất là em đi phía sau. Xin lỗi." Tần Xuyên cúi đầu xin lỗi, sau đó chậm rãi bước đi tiếp.
Lúc này tâm trạng Giang Ý không tốt chút nào. Đi phía sau anh, cô vừa đá những viên sỏi nhỏ vừa cảm thấy lòng đầy khó chịu.
Rõ ràng Tần Xuyên đang cố giữ khoảng cách với cô. Nếu vậy, thôi thì cứ xem như một mối quan hệ hợp tác đi, đừng nghĩ nhiều làm gì.
Giang Ý tự nhủ với lòng, cô nhất định không được để cảm xúc lung tung nữa!
Tuy nhiên, dù đã quyết định như vậy, sự bực bội trong lòng cô vẫn không giảm bớt, thay vào đó lại dấy lên một cảm giác không cam lòng.
Vừa về đến nhà, Giang Ý vẫn không hiểu nổi cảm giác khó chịu trong lòng mình bắt nguồn từ đâu. Chẳng lẽ chỉ vì cô có cảm tình với Tần Xuyên nhưng anh lại giữ khoảng cách với cô?
Nghĩ mãi không thông, cô quyết định không nghĩ nữa. Cô tự nhủ: “Chỉ cần mình không đi theo kịch bản cũ trong sách, bị lừa trở về thành phố, thì kết cục của mình chắc chắn sẽ khác. Chẳng ai nói là mình nhất định phải ở bên Tần Xuyên cả!”
Dằn lại sự bực bội và buồn bã, Giang Ý vớt hai con cá ra để chuẩn bị làm món cá kho, còn cá trạch thì phải chờ hai ngày nữa cho nhả hết bùn mới ăn được.
Hôm nay, người nhóm lửa là Tần Xuyên thay vì Tiểu Chiêu. Anh ít nói, mà Giang Ý cũng không chủ động trò chuyện. Cả căn bếp chỉ có tiếng xào nấu và tiếng va chạm của thìa và nồi, yên tĩnh đến kỳ lạ.
Tần Xuyên vừa nhóm lửa vừa lơ đãng suy nghĩ, nhớ lại cảm giác kỳ lạ trong lòng buổi chiều. Anh không kìm được, khẽ thở dài.
“Tần Xuyên, anh đang làm gì thế? Nồi sắp cháy rồi!”
Nghe tiếng gọi của cô, Tần Xuyên mới sực tỉnh, vội vàng rút củi ra, nhưng không may một cục than rơi xuống, đập trúng bắp chân anh.
Tần Xuyên chỉ khẽ rên một tiếng, định làm như không có gì rồi ra ngoài dội nước. Nhưng Giang Ý nghe thấy rõ, lập tức chạy đến.
Nồi không cần làm gì thêm, cô đậy nắp lại để om, rồi bước nhanh đến bên Tần Xuyên.
Nhìn vết bỏng đỏ rực trên bắp chân anh, cô nhíu mày, kéo anh đứng dậy ngay lập tức.
“Anh không thấy đau à? Mau đi xối nước lạnh!”
Không đợi Tần Xuyên phản ứng, cô kéo tay anh ra cạnh bể nước, múc một gáo nước dội thẳng lên chỗ bị bỏng.
“Không sao, anh né kịp rồi, không nghiêm trọng lắm.” Tần Xuyên cúi đầu nhìn cô, giọng trầm trầm.
Giang Ý ngẩng lên, trừng mắt: “Đây mà gọi là không nghiêm trọng à? Chẳng lẽ phải đợi cháy đen hết cả chân mới là nghiêm trọng?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
