Diệp Tích Nhân cúi đầu, không đáp lời.
Vị chủ nhân trong xe ngựa đối diện liếc nhìn Lưu Đa Hỉ một cái, rồi lại nhìn về phía Diệp Tích Nhân đang cúi đầu tránh sang một bên, chậm rãi lên tiếng: "Là thuộc hạ của bản vương không hiểu chuyện, va chạm với tiểu thư mới đúng."
Hắn nhìn sang tên phu xe, giọng nói bình thản: "Đi thôi, Mạc Lặc, về tự đi lĩnh phạt."
Nghe thấy vậy, Diệp Tích Nhân mới ngẩng đầu nhìn lại.
Ngồi trong xe là một nam tử trẻ tuổi, mặt trắng như ngọc, mày kiếm mắt sáng, khí chất khác hẳn với những người Bắc Yến làn da thô ráp khác. Dáng vẻ hắn lười biếng tựa vào thành xe, chiếc lò sưởi đặt cố định bên trong đang tỏa ra ánh lửa bập bùng.
Hắn nói lời xin lỗi nhưng trong giọng điệu chẳng mấy phần thành tâm, đầy vẻ tùy hứng. Trên người hắn khoác gấm vóc xa hoa, cổ áo lông chồn mềm mại ôm lấy khuôn mặt, càng làm nổi bật đôi môi đỏ và hàm răng trắng đều đặn. Ánh mắt hắn hờ hững quét qua Diệp Tích Nhân, khiến tầm mắt hai người vô tình chạm nhau.
Mí mắt Diệp Tích Nhân khẽ run lên, nàng lập tức thu hồi ánh nhìn, im lặng cúi đầu đứng sang một bên.
"Rõ." Tên phu xe Bắc Yến hằn học lườm phu xe nhà Diệp Tích Nhân một cái, nhưng rốt cuộc không dám nói thêm lời nào, cẩn thận đánh xe rời đi. Lưu Đa Hỉ và mấy quan viên khác cũng vội vã bám theo, tiếng trò chuyện xã giao dần dần xa khuất.
Một trận sóng gió cứ thế tan biến trong hư vô.
Phu xe cảm thấy hơi uất ức, lẩm bẩm: "Nhị tiểu thư, không phải lỗi tại ta. Là tên phu xe Bắc Yến kia ngang ngược chẳng coi quy tắc ra gì, đột nhiên lao vút tới, nếu ta không kịp thời ghìm cương thì e là..."
Diệp Tích Nhân từ từ thở ra một hơi dài, đôi vai đang căng cứng cũng thả lỏng xuống. Nàng nhìn lão, giọng bình thản: "Thế thì đã sao? Ngươi muốn đi đạo lý với Thái tử Bắc Yến à?"
Cho rằng những người khác đều mù cả sao mà không nhìn ra ai đúng ai sai?
Phu xe không còn tâm trí đâu mà tức giận nữa, lão kinh hãi thốt lên: "Thái tử Bắc Yến? Vị Đại vương tử được mệnh danh là quân sư của Bắc Yến đó sao?!"
Tiên đế tuổi nhỏ không có huynh đệ, Tân hoàng đương triều cũng còn trẻ chưa đại hôn, nên ngay khi nghe thấy hai chữ "Điện hạ", Diệp Tích Nhân đã đoán được ngoài các vương tử Bắc Yến ra thì không còn ai khác. Hơn nữa...
Thủ lĩnh sứ đoàn Bắc Yến lần này chính là Đại vương tử, cũng là người kế vị ngai vàng tương lai — Xích Trản Lan Sách.
Nếu là "Điện hạ" của đương triều thì còn có thể nói lý đôi câu. Hay nếu là chuyện của mười mấy ngày trước, nàng vẫn còn dám tranh luận đúng sai với người Bắc Yến. Nhưng ngay tại thời điểm hai nước đang hòa đàm nhạy cảm này, ai dám đi đắc tội với bọn họ cơ chứ?
Trong số các quan viên vừa kéo đến, dẫn đầu là Tham tri chính sự Lưu Đa Hỉ và Lễ bộ Thượng thư Lý Nhân Ý. Cả triều đình đều đang phải tâng bốc sứ đoàn Bắc Yến, hạng dân thường như bọn họ làm sao gánh nổi hậu quả? Diệp Tích Nhân vốn sợ chết, tính tình lại nhát gan.
Không rước thêm phiền phức vào thân, hôm nay coi như bọn họ đã gặp may.
Phu xe vẫn còn chưa hoàn hồn, không ngừng vỗ ngực trấn an: "Cũng may vị kia là người hiểu lễ nghĩa, không làm khó chúng ta."
Nghĩ đến người vừa trông thấy, lão không nhịn được mà cảm thán: "Thật không ngờ Đại vương tử Bắc Yến lại là một nhân vật khí chất như trích tiên, tính tình cũng tốt thật..."
"Đi thôi, chúng ta về nhà." Diệp Tích Nhân không đưa ra nhận xét gì, lẳng lặng lên xe ngựa.
Nàng chẳng có chút ấn tượng tốt đẹp nào về người Bắc Yến.
Chưa nói đến chuyện bọn chúng tùy ý xâm lược Đại Lương, gây ra bao tội ác tày đình.
Chỉ riêng chuyện gần đây thôi, Diệp Tích Nhân vẫn không quên những lời người của Hoàng Thành Tư đã nói khi tin tức "gian lận khoa cử" truyền vào cung. Nếu không phải do người Bắc Yến đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa, cười nhạo chế giễu, thì nhà nàng chưa chắc đã lập tức bị xử tử cả nhà... Quốc hận lẫn gia thù chồng chất, nàng lấy đâu ra ấn tượng tốt cho được?
Phu xe đánh xe rời đi, lần này lão chủ động đi chậm lại, sợ rằng lại va phải nhân vật lớn nào nữa.
Ở một diễn biến khác.
Xích Trản Lan Sách đột nhiên cất tiếng hỏi: "Đó là người nhà ai?"
Lý Nhân Ý ngẩn người ra một lúc.
Lưu Đa Hỉ khẽ mỉm cười đáp: "Nhìn xe ngựa thì chắc là người của Diệp phủ. Hộ bộ Thượng thư Diệp Phái chỉ có một trai một gái, chắc hẳn đó là nhị tiểu thư Diệp gia."
Xích Trản Lan Sách khẽ gật đầu.
Một lúc lâu sau, hắn mới thốt ra một câu: "Là một người thông minh."
….
Xe ngựa cuối cùng cũng về tới Diệp phủ.
Đứng ở cửa, Diệp Tích Nhân đã mơ hồ nghe thấy tiếng ồn ào bên trong, kèm theo đó là tiếng gào thét của Diệp Trường Minh và giọng dỗ dành của Liêu thị.
"Nương, con muốn đi thi Xuân!"
"Ai da, con bớt bớt lại đi cho nương. Kỳ thi Xuân đã bắt đầu rồi, con thành ra nông nỗi này còn thi làm sao? Bút có cầm nổi không? Hơn nữa con còn trẻ, đợi kỳ thi sau cũng không muộn."
"A a a!"
...
Thật đúng là cảnh gà bay chó chạy, náo nhiệt vô cùng.
Diệp Tích Nhân xách làn váy, bước nhanh vào trong.
Trong phòng, Diệp Trường Minh đang nằm trên giường rên rỉ: "Đau chết mất! Có thuốc gì cho cánh tay con hết đau không? Cái lão lang băm này làm ăn kiểu gì vậy!"
"Công tử cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để động vào vết thương ở tay." Kim Béo với khuôn mặt tròn xoe đầy vẻ ưu tư: "Đại phu đã dặn rồi, tuy không quá nguy kịch nhưng thương gân động cốt phải dưỡng trăm ngày, nhất định phải tĩnh dưỡng cho tốt."
"Đúng đấy, thuốc cũng đã uống rồi, có đau thì cũng phải ráng mà chịu thôi." Liêu thị đặt bát thuốc sang một bên.
Thấy Diệp Tích Nhân bước vào, Liêu thị đứng dậy: "Con mau vào xem ca ca con đi, từ lúc về cứ gào khóc mãi không thôi. Vết thương trên tay đã xử lý xong cả rồi, có điều vì không đi thi Xuân được nên hắn đang phát hỏa đấy."
Bà vừa nói vừa lắc đầu đầy bất lực.
Diệp Trường Minh đột nhiên bật dậy, dùng bàn tay lành lặn đập mạnh xuống giường, chửi đổng lên: "Cũng không biết cái thứ thất đức nào ám hại lão tử. Cứ đợi đấy, ta nhất định phải tóm bằng được kẻ đứng sau màn này! Cái loại hủy hoại tiền đồ người khác đúng là quân khốn nạn, thứ thất đức thấu trời xanh! Trù cho cả nhà hắn đều xui xẻo, không một ai thi đỗ!"
Cái này ….
Hay là... huynh đừng tự nguyền rủa chính mình nữa được không?
Diệp Tích Nhân theo bản năng rụt cổ lại, trong lòng có chút chột dạ.
Nhưng vừa nhớ đến mấy lần cả nhà bị xử chém thảm khốc, lại nghĩ đến ca ca can ngăn thế nào cũng nhất quyết đòi đi chịu chết, chút chột dạ ấy liền tan thành mây khói.
Liêu thị lắc đầu bước ra ngoài. Diệp Tích Nhân bèn bê đĩa đường phèn bên cạnh lại gần, giọng nói dịu dàng: "Ca ca, để lần sau huynh đi thi nhất định sẽ đỗ thủ khoa. Lần này ông trời không cho huynh dự thi, biết đâu là đang bảo vệ huynh đấy. Ăn viên đường cho bớt giận đi."
Nàng đút một viên đường vào miệng Diệp Trường Minh.
Diệp Trường Minh ngậm lấy, cảm động nói: "Vẫn chỉ có muội muội là quan tâm ta nhất."
Hắn nhai viên đường kêu "rôm rốp", rồi nghiến răng nghiến lợi rít qua kẽ răng: "Đừng để lão tử tóm được cái thứ thất đức đã hại ta!"
Muội muội - Diệp Tích Nhân - ngoan vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, mỉm cười không nói gì.
….
Diệp Phái đi làm về, có lẽ đã nhận được tin từ sớm nên ông đi thẳng tới phòng của Diệp Trường Minh.
"Cha." Diệp Tích Nhân đặt cuốn sách xuống, đứng dậy chào.
Diệp Phái tuổi không còn trẻ, đã ngoài bốn mươi. Mấy năm trước ông trông vẫn còn phong độ, nhưng từ khi nhậm chức Hộ bộ Thượng thư, Đại Lương lại liên miên chiến sự, tóc ông dần bạc trắng, những nếp nhăn trên mặt cũng hằn sâu hơn.
Dáng người ông thanh mảnh, nhìn gương mặt của Diệp Tích Nhân và Diệp Trường Minh là có thể đoán được thời trẻ Diệp Phái là một mỹ nam tử; giờ đây tuy đã có tuổi nhưng ông vẫn toát lên vẻ nho nhã, từ ái.
Diệp Tích Nhân bước ra khỏi phòng.
Bên ngoài, Liêu thị đã bày sẵn sổ sách, đang mải miết tính toán tiền nong. Diệp Tích Nhân đi tới, ngồi xuống chiếc ghế đá đối diện. Làn váy khẽ rủ, những ngón tay thanh mảnh của nàng cầm lấy cuốn sổ quen thuộc rồi lật xem một cách tự nhiên.
Liêu thị ngước lên nhìn nàng một cái rồi lại cúi đầu làm tiếp, bà lên tiếng: "Con đừng lo cho ca ca, cứ mặc kệ nó gào thét đi. Không tham gia kỳ thi Xuân lần này cũng chẳng phải chuyện xấu, ta và cha con vốn đều không đồng ý để nó vào triều lúc này. Thế cục quá hỗn loạn, mà tính nó lại nông nổi quá."
Nói đoạn, bà đẩy một cuốn sổ khác sang: "Con tính thử xem, tổng chi tiêu mua sắm tháng trước là bao nhiêu. Sau này gả đi rồi còn phải gánh vác việc nội trợ, nếu tính toán không rành mạch thì..."
Diệp Tích Nhân gần như đáp lại theo bản năng: "Hai mươi sáu lạng ba tiền."
Liêu thị ngẩn người, kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: "Con tính lúc nào thế?"
Diệp Tích Nhân khẽ cười, lắc đầu đáp: "Hôm qua con tính rồi ạ."
Chẳng phải đúng là "hôm qua" sao? Tuy rằng đối với mọi người, hôm nay vẫn chỉ là ngày mùng một tháng Ba của lần trước.
Liêu thị cảm thấy hơi lạ, nữ nhi bà tính sổ lúc nào mà bà lại không biết nhỉ?
Diệp Tích Nhân đặt bút viết xuống con số đó, khẽ lẩm bẩm: "Chi tiêu trong phủ ngày một tăng, đây mới chỉ là tiền mua gạo mua rau thôi mà đã thế này. Giá lương thực cao ngất ngưởng, hèn gì đâu đâu cũng thấy lưu dân."
Nghe vậy, Liêu thị thở dài thườn thượt, ánh mắt đầy vẻ bất lực: "Cũng là chuyện chẳng đặng đừng. Chiến tranh chưa dứt, tháng Ba lại đúng vào mùa giáp hạt, giá gạo từ mười đồng một thăng đã vọt lên tận năm mươi đồng. Nhà mình còn có miếng ăn là may lắm rồi, không biết ở phương Bắc hiện giờ có bao nhiêu người đang phải bỏ mạng vì đói khát?"
Kể từ khi triều đình dời đô xuống phía Nam, gần như toàn bộ Bắc Đô đã bị bỏ lại cho quân Bắc Yến. Khắp vùng phía bắc sông Hoài An mặc cho quân giặc lộng hành, lũ người man rợ hung ác đó chẳng biết đã giày xéo mảnh đất phương Bắc đến nông nỗi nào rồi?
Diệp Tích Nhân chợt nhớ đến Mã Sơn với chiếc liềm dắt ngang hông, nhớ đến những người đang phải ngủ vất vưởng nơi hẻm tối... Lưu dân không được phép vào kinh thành, những gì nàng thấy trong lòng Nam Đô này chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, và cũng là nơi yên bình nhất rồi.
Thấy nữ nhi cau mày, Liêu thị lại cất lời an ủi: "Cũng may là Bắc Yến đã chịu hòa đàm. Từ khi Xích Trản Lan Sách vào Nam Đô, tin tức đã được truyền đi khắp nơi, lại thêm triều đình ra sức trấn an nên mấy ngày trước giá lương thực đã hạ xuống còn hai mươi đồng một thăng. Ngày tháng sau này rồi sẽ ổn thôi."
Diệp Tích Nhân khẽ gật đầu.
Chiến tranh suy cho cùng vẫn là nỗi đau, hòa đàm dù chưa chính thức bắt đầu nhưng cảnh tượng khắp nơi đã có sự chuyển biến rõ rệt, đây có lẽ là một điềm lành chăng?
Nàng nhìn cuốn sổ sách, âm thầm tính toán thời gian.
Mặt trời dần khuất bóng, thời gian lẳng lặng trôi qua, bóng đổ trên sân mỗi lúc một dài thêm. Cánh cổng lớn vẫn đóng chặt im lìm, không hề có một chút động tĩnh bất thường nào, chỉ thỉnh thoảng mới nghe thấy tiếng chửi đổng của Diệp Trường Minh vọng ra.
Liêu thị đã rời đi từ lâu, chỉ còn mình Diệp Tích Nhân ngồi lại giữa sân, lặng lẽ chờ đợi.
Cộc, cộc, cộc.
Đầu ngón tay Diệp Tích Nhân khẽ gõ lên mặt bàn theo nhịp đếm thời gian. Khi vầng dương chạm đến đường chân trời, hốc mắt nàng dần đỏ hoe, hàng mi khẽ run rẩy rồi một giọt nước mắt rơi xuống, vỡ tan trên trang sổ sách.
"Tiểu thư?" Tuyết Thiền kinh ngạc, lo lắng bước tới gần.
Diệp Tích Nhân chỉ lắc đầu, không nói lời nào.
Ánh hoàng hôn vàng rực chiếu rọi lên gương mặt nàng. Nàng ngẩng đầu đón lấy ánh sáng ấy; mặt trời đỏ rực nơi chân trời lúc này đã không còn chói mắt, đang từ từ chìm xuống. Những tầng mây cuộn quanh vầng thái dương như một vòng hào quang, lớp lớp chồng lên nhau, nhuộm đỏ cả nửa bầu trời. Từng đàn chim chao lượn trên nền hoàng hôn, những làn khói trắng từ bếp nhà ai bắt đầu len lỏi bay lên từ những mái nhà, quyện vào không trung.
Diệp Tích Nhân nhìn cảnh tượng trước mắt, gương mặt đầm đìa nước mắt nhưng lại chậm rãi nở một nụ cười rạng rỡ. Đôi mắt đen láy của nàng càng lúc càng sáng lên, trái tim vốn luôn treo ngược trên cành cây cuối cùng cũng được đặt xuống theo bóng mặt trời khuất núi.
….Thế là nàng đã cứu được cả nhà rồi, phải không?
🍬🍬🍬 Lời tác giả: 🍬🍬🍬
Diệp Tích Nhân: Ta cứu được cả nhà rồi!
Người nhà họ Diệp: ... Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

