Ta vốn là đích nữ phủ Lâm Quốc Công.
Ta cùng Đạo Diên thành thân đã được hai năm, chung ta có thể coi là thanh mai trúc mã.
Phu quân là một người lương thiện, rộng lượng, tình cảm với ta rất sâu đậm.
Dù sau hai năm thành thân vẫn chưa có thai nhưng hắn vẫn luôn nâng niu ta trong lòng.
Trước mặt thân mẫu, hắn luôn nói tốt về ta, luôn tươi cười với ta.
Nhưng kể từ khi Phù Ngọc vào phủ, những hành động ấm áp đó đã chẳng còn bao nhiêu.
Bây giờ phu quân rất ít khi tới Đông viện với ta.
Hắn vẫn nhẹ nhàng với ta như thế, nhưng không còn dịu dàng quan tâm như trước nữa.
Phu quân chín chắn điềm tĩnh ấy không do dự làm ngay, nàng ta đắc ý cười:
"Thiếp đùa với phu quân thôi, thịt đào này phải để phu nhân ăn mới đúng."
Thịt đào được đũa nàng đưa đến bên miệng ta, một giọt nước màu đỏ tươi từ thịt đào nhỏ xuống, màu sác đó như màu máu tươi.
Đêm khuya, ta lại mơ thấy cảnh phu quân cầu hôn ta.
Thiếu niên nhảy từ trên tường xuống, lấy từ trong ngực ra một gói bánh hoa quế mật ong còn ấm.
Hắn dẫn ta cưỡi ngựa trong rừng hoa mai, tiếng cười nói ngập tràn hoa mai ngày xuân.
Dưới gốc hoa đào, hắn tặng ta ngọc bội Cẩm Lý làm tín vật đính ước, nếu không lấy được ta hắn sẽ cô độc cả đời.
Hắn còn cầm bát tự sinh thần của ta, tự mình tới cửa hứa hẹn với phụ mẫu rằng sẽ cho ta một đời hạnh phúc không lo âu.
Lúc đó hắn nhìn ta rất thâm tình, như nhìn bảo vật quý giá nhất thế gian của hắn.
Trong mộng, chúng ta hạnh phúc thành thân, bái thiên địa và phụ mẫu.
Nhưng qua khăn voan, ta thấy khách khứa đang hướng về phía khác chúc mừng.
Nơi đó Phù Ngọc cũng mặc hỉ phục đỏ thẫm, tiếng cười vui mừng vang khắp đại điện.
Mà phu quân ta cũng vươn tay đón lấy nàng, ánh mắt thâm tình chân thành ôm nàng vào lòng.
Trên đầu hai người họ xuất hiện luồng khí đen dày đặc mà những người có mặt không ai để ý.
Ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


