Ngày sinh thần, ta còn chưa kịp lên yến tiệc ăn bát mì mừng thọ.
Thì nghe tin báo từ cổng lớn đến, phu quân ta ở tiền tuyến toàn thắng, khải hoàn.
Ta dìu mẫu thân ra cổng trước đón hắn, từ xa đã thấy phu quân giục ngựa chạy đến.
Không giống mọi khi, lần này trở về hắn còn ôm theo một nữ tử trẻ tuổi mặc hồng y.
Nàng ta mặc bộ hồng y dựa sát vào ngực phu quân ta, đẹp đến yêu kiều.
Bá tánh xung quanh vây xem chỉ trỏ bàn tán, hai người bọn họ lại như không thấy.
Phu quân ta ôm nàng xuống ngựa, hai người nhìn nhau chăm chú ngọt ngào.
Ai cũng nhìn ta bằng đôi mắt tràn ngập sự thương hại, còn có cả đồng cảm.
"Không ngờ phu nhân mới vào Hầu phủ chưa được hai năm đã mất lòng phu quân rồi. "
Mẫu thân thương con trai đi đường mệt nhọc, vội vàng đến hỏi han ân cần.
Lại trách hắn cưỡi chung ngựa với một nữ tử rêu rao ngoài đường như thế không phép tắc, mất mặt Hầu phủ.
Nữ tử chỉ thản nhiên cười, lạy mẫu thân và ta.
"Tiểu nữ Phù Ngọc, bái kiến mẫu thân, bái kiến phu nhân."
Nhưng trong lòng ta bây giờ chua xót không thôi.
Sau khi tiễn khách ra về, vào trong phòng rồi phu quân ta mới kể rõ mọi chuyện.
Thì ra, khi ở trên chiến trường, hắn bị trúng tên của địch khiến tính mạng rơi vào tình trạng nguy cấp.
Lúc ngất xỉu trong đống rơm bên đường, vị cô nương Phù Ngọc này đã cứu hắn.
Trong thời gian dưỡng thương ấy, hai người họ cùng ăn cùng ngủ như vợ chồng.
Phu quân nói, nàng vốn là con gái của một thế gia giàu có.
Gia tộc suy vong nên giờ chỉ còn một mình nàng.
"Mẫu thân, con không nỡ để nàng bơ vơ một mình bên ngoài. Hơn nữa nàng là ân nhân cứu mạng con, con phải đưa nàng vào phủ đối xử thật tốt."
Mẫu thân ta mất chồng từ sớm, bà là một người cay nghiệt vô tình.
Đối với nữ nhân không rõ lai lịch này, trong lòng bà chẳng thích chút nào.
Nhưng vì nhi tử còn đang đắm chìm trong tình yêu, bà chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu:
"Vốn dĩ các con chưa thành thân đã sinh hoạt vợ chồng, dễ mang tiếng xấu. Vì con có ơn cứu mạng Đạo Diên nên coi như ngoại lệ. Hầu phủ không nhỏ, không sợ không nuôi được con, vậy cứ sống ở Tây viện là được."
Mẫu thân đã đồng ý, ta không thể nói thêm gì, chỉ có thể hùa theo: "Dạ, con sẽ sắp xếp đồ hàng ngày cho nàng."
Phù Ngọc đáp lời: "Vâng, Phù Ngọc đa tạ ý tốt của mẫu thân, phu nhân."
Nàng ta từ từ ngẩng đầu, làn da trắng tuyết, đôi mắt hoa đào khẽ cong như cười duyên.
Nàng nhìn ta như thể muốn biết mọi suy nghĩ trong đầu ta.
Ta mỉm cười nắm lấy tay nàng nói: "Sau này, chúng ta sẽ là tỉ muội."
Từ đó, phủ Trung Nghĩa Hầu có thêm một quý thiếp tên là Phù Ngọc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
Hay