Sau khi đánh trận trở về không cần phải ra quân nữa, phu quân ta ở lại kinh thành.
Hắn như bị mê hoặc, dung túng nuông chiều nàng ta.
Còn dẫn nàng ta cưỡi ngựa ra phố, dẫn nàng đến phủ các quan viên có quan hệ tốt uống rượu.
Mấy ngày ở kinh thành này, hắn giao du rộng rãi, quan hệ lôi kéo không ít triều thần.
Hắn còn âm thầm tham gia dưới trướng Bát hoàng tử, chỉ chờ hưởng lộc hoàng tử lên ngôi.
Nhìn qua cũng thấy hắn mặt mũi hồng hào, đắc ý tự mãn.
Nhưng mà ta lo thay cho hắn.
Khi ta còn ở khuê phòng, phụ thân thường than thở, mặc dù bệ hạ nhìn như ông già lẩm cẩm.
Thật ra là người tai mắt khắp nơi, lòng nghi ngờ mạnh, lại cực kỳ ghét việc tranh quyền đoạt vị.
Trong bữa tiệc, phu quân uống vui vẻ, vung tay gọi Phù Ngọc tới nhảy múa.
Nàng mặc váy lụa đỏ nhạt, lộ ra cái cổ trắng nõn như thiên nga.
Từng động tác phong tình, trong trắng như trăng sáng, nhẹ nhàng như gió.
Từng cái chớp mắt cũng quyến rũ hút hồn người.
Đừng nói những nam nhân có mặt ở đây, ngay cả ta cũng ngơ ngẩn nhìn nàng.
Múa xong, Phù Ngọc lui xuống ngồi bên cạnh phu quân.
Tri phủ bụng phệ Triệu thị lang, gào hét muốn mỹ nhân kính rượu.
Lợi dụng lúc Phù Ngọc rót rượu, gã ta lén lút sờ mó nàng.
Phu quân say rượu chắc hẳn không thấy được. Ta lại đứng ngồi không yên, bước nhanh tới kéo Phù Ngọc quần áo mỏng manh ra sau lưng.
"Thường nghe phu nhân Tri phủ nói đại nhân phong độ nho nhã, hôm nay có thể gặp trong yến tiệc, ta lại không biết tửu lượng Tri phủ đại nhân cao như thế. Người đâu, đổi chén lớn cho đại nhân!"
Ta cười híp mắt rót một chén đầy cho Triệu thị lang.
"Tri phủ đại nhân phải cạn chén này đấy, coi như thù lao muội ta hiến vũ. Nếu không, chỗ Tôn phu nhân ta cũng không biết phải báo cáo thế nào."
Trong tiếng hô hào cổ vũ của đồng liêu, Triệu thị lang cắn răng uống hết chén rượu còn ta dẫn Phù Ngọc về lại chỗ ngồi.
Nàng chọc chọc ta, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi không sợ phật ý gã sao?"
Ta nói: "Không sợ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


