Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Lân nhi nói thật sao? Để Đàm Ngọc Huy đi cùng, con đồng ý thật à?"
"Hôn sự đã định rồi, có gì đâu mà không đồng ý ạ?" Ly Châu hỏi ngược lại.
Minh Chiêu Đế nhìn chằm chằm Ly Châu hồi lâu, xác nhận trên mặt nàng không có vẻ miễn cưỡng, mới vỗ nhẹ mu bàn tay nàng.
"Đã định là chuyện khác, trẫm chỉ sợ dù con nhận lời hôn sự, nhưng..."
Nói đến cuối, lực trên mu bàn tay Ly Châu thêm mạnh, giọng điệu mang chút xót xa.
Ly Châu hiểu ý chưa nói hết của ông.
Năm nàng mới 12 tuổi, Đàm hoàng hậu thường xuyên triệu cháu trai trong mẫu tộc vào cung.
Bề ngoài là làm thư đồng cho Thẩm Phụ, nhưng lúc đó Thẩm Phụ mới bốn năm tuổi nên thư đồng chỉ là cái cớ, mục đích chính là để Ly Châu và Đàm Tuần có nhiều cơ hội gặp gỡ hơn.
Với Ly Châu thuở nhỏ, Đàm Tuần là người huynh trưởng vô cùng đáng tin cậy.
Từ nhỏ Thẩm Phụ đã ngang ngược, có ác cảm rất lớn với Ly Châu.
4 tuổi, hắn vẽ mực lên váy yêu thích của Ly Châu. 5 tuổi, Thẩm Phụ đập vỡ vòng tay tiên hoàng hậu từng đeo. 6 tuổi, hắn còn dùng súng cao su bắn Ly Châu rơi xuống hồ sen, suýt chút nữa khiến nàng mất nửa cái mạng.
Minh Chiêu Đế có thể trừng phạt Thẩm Phụ, nhưng không thể canh giữ bên Ly Châu mọi lúc.
Chính Đàm Tuần đã hòa giải giữa họ, cũng chỉ có thân phận như hắn mới khiến Thẩm Phụ thu liễm đôi phần.
Từ nhỏ Ly Châu đã rất biết ơn hắn.
Vì vậy, khi nghe nói Đàm Tuần có ý cưới công chúa, Ly Châu mơ hồ không hiểu nhưng cũng không quá chống cự.
Thì cứ để hắn làm đi.
Hắn có dung mạo đẹp, tài học tốt, chưa từng tranh cãi với nàng, không có chỗ nào xấu cả.
Hắn là cháu của Đàm hoàng hậu, là biểu huynh của Thẩm Phụ hoàng tử, chọn hắn, liên minh giữa Đàm gia và phụ hoàng sẽ khăng khít hơn, triều cục ổn định hơn, tất cả mọi người đều hài lòng.
Dù Minh Chiêu Đế biết nàng không quá nhiệt tình với hôn sự này nhưng có hỏi đi hỏi lại thì Ly Châu vẫn nói với Minh Chiêu Đế rằng:
Nàng nguyện chọn Đàm Tuần làm phò mã.
Nhưng lần này, nhìn Minh Chiêu Đế đang do dự trước mắt, Ly Châu chợt cất tiếng hỏi:
"... Nếu con thật sự rất ghét Đàm Tuần, không muốn chọn hắn làm phò mã, phụ hoàng có thấy khó xử không?"
Lò trầm Bác Sơn tỏa khói giáng chân hương nhè nhẹ, trong điện yên lặng hồi lâu.
"Sẽ."
Minh Chiêu Đế thản nhiên đáp:
"Triều đình trải dài từ Yên Đô về phía nam đến Lạc Dương, những thế gia hào tộc bản địa Lạc Dương gây nhiều cản trở. Nam Ung có thể đứng vững ở Lạc Dương cũng nhờ Đàm gia đóng góp rất nhiều. Đàm Ngọc Huy là đích trưởng tử trong tộc, muốn cầu hôn vinh thượng công chúa, theo lẽ nào trẫm cũng không nên cự tuyệt."
Nhưng ông lại chuyển giọng, Minh Chiêu Đế nhìn con gái giống người thương đến bảy phần, lại thở dài:
"Nhưng điều hạnh phúc nhất trên đời không gì bằng được ở bên người mình yêu suốt đời. Phụ hoàng đã không còn cơ hội này, sao nỡ cướp đi hạnh phúc của con? Vì vậy trẫm mới hỏi đi hỏi lại, rốt cuộc con có muốn hay không? Nếu con không muốn, trẫm sẽ nghĩ cách khác."
Phận làm con nghe những lời này mà nói không cảm động là giả.
Với điều kiện phụ thân nàng không phải Minh Chiêu Đế, không phải bậc đế quân hành xử thế nào cũng ảnh hưởng đến hưng suy một nước.
Nhớ lại kết cục quốc phá gia vong kiếp trước, chỉ có thể đồng quy vu tận cùng kẻ thù, trong lòng Ly Châu trào dâng bi phẫn.
"Nếu phụ hoàng có thể nghĩ ra cách khác thì từ chối thay con từ lâu, để con tự chọn phò mã rồi!"
Minh Chiêu Đế chống trán bằng ngón trỏ, thản nhiên nói:
"Chuyện này..."
"Thật sự muốn con sống tốt, phụ hoàng nên chăm lo việc nước, giúp dân giàu mạnh. Bằng không quốc gia không còn, lấy gì giữ gia đình? Nhà đã không còn, dù con có người yêu, cũng phải cùng hắn sống đời long đong, liệu có hạnh phúc?"
"Suốt ngày chỉ biết bái thần, tu đạo. Nếu một ngày kia, thiết kỵ Bắc Việt vượt Thần Nữ Khuyết, phụ hoàng sẽ rắc đậu thành binh? Hay sẽ thỉnh thần triệu tướng?"
"Công chúa điện hạ."
Thị vệ thường trực Ngọc điện Đường bỗng quỳ xuống đất, nói:
"Khó khăn lắm mới giữ được hòa khí, người đừng cãi cọ nữa được không? Công chúa có tức giận, xin trút lên thân bọn nô tài. Mấy hôm trước bệ hạ mới khỏi cảm hàn, mong công chúa thương xót."
Minh Chiêu Đế lại không nỡ lời nặng với Ly Châu.
Chỉ khẽ thở dài, vỗ vỗ tay của thường thị La Phong ra hiệu cho gã đứng dậy, dường như đã nhận lấy tấm chân tình của gã.
Ly Châu thấy cảnh này liền nổi giận, đứng phắt dậy.
Thế là nàng trở thành kẻ xấu!
Kiếp trước khi nàng ngăn cản Minh Chiêu Đế dùng máu người luyện đan, chẳng bao lâu sau đã có đạo sĩ dựa vào thuyết thiên tượng mơ hồ mà tấu lên Minh Chiêu Đế, nói rằng tốt nhất Thanh Hà công chúa nên đến biệt cung tránh họa một năm.
Mà Đàm hoàng hậu cũng lập tức ba lần cam đoan với Minh Chiêu Đế, nhất định sẽ sai người chăm sóc chu đáo cho Thanh Hà công chúa.
Ly Châu cứ thế bị giam lỏng ở biệt cung một năm, ngay cả một bức thư cũng không thể gửi đi.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì tông chính quan phụ trách gia lệnh của công chúa chính là môn sinh của Đàm gia ở Uyển Quận.
So ra, dù Ly Châu mang danh công chúa nhưng mẫu thân nàng là Mật Khương - tức tiên hoàng hậu - chỉ là một thị nữ giặt đồ bình thường.
Ly Châu không có thân tộc bên ngoại để nương tựa, chỉ có sự sủng ái của thiên tử đã mất quyền lực.
Dù trọng sinh một lần, những quân bài trong tay nàng vẫn không thay đổi.
Thất bại là mẹ thành công.
Lần này không phải lúc cãi tay đôi, Ly Châu nuốt lời đã đến cổ họng xuống, tức tối ngồi xuống.
"...Bình thường Ly Châu không thể theo hầu phụ hoàng, còn phải nhờ cậy La thường thị ân cần chăm sóc, sao dám trách phạt, mau mau xin đứng dậy đi."
"Công chúa khiến nô tài hổ thẹn."
La Phong đứng lên. Gã là tổng quản thái giám trong cung, dáng vẻ ngoài bốn mươi, lông mày thưa nhạt, đôi mắt phượng dài hẹp vươn tận đuôi mắt, nếu không vì giọng nói the thé, trông gã chẳng khác nào một văn nhân nho nhã. Gã tươi cười rạng rỡ nói:
"Từ sau khi công chúa định hôn, hôn sự của công chúa chính là việc trọng đại bậc nhất của bệ hạ. Hôm nay nô tài liều mạng hỏi một câu, cũng coi như thay bệ hạ giải quyết một tâm sự - không biết trong lòng công chúa, trưởng công tử đích tôn Đàm gia có phải là lương phối hay không?"
Lời vừa dứt, trong điện yên lặng giây lát, sau đó mới vang lên câu trả lời của Ly Châu.
"Thiên hạ đều nói Đàm Tuần có phẩm chất ngọc lan, thần đồng tuổi trẻ, không biết là mộng tình lang của bao thiếu nữ Lạc Dương. Phụ hoàng yên tâm, con nguyện, ý, lắm, ạ."
Ly Châu nghiến răng, ép mình nở nụ cười.
Minh Chiêu Đế vui mừng khôn xiết, cười híp mắt đi đến bên cây lan cạnh cửa sổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


