Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ly Châu nhìn những thi thể đó, đã ngầm hiểu rõ thân phận của họ.
Còn có thể là ai?
Chắc chắn là đám tay sai dưới trướng Đàm Hoàng hậu!
Nàng mất tích ở gần khu vực này, tìm đến trại Lá Đỏ cũng không có gì lạ.
Nàng lắc đầu: “Cho dù có đến gần đây, Lục Dự là người cẩn thận, hắn ta nhất định sẽ thăm dò tình hình trong núi trước, tất nhiên sẽ biết ở đây có một trại Lá Đỏ, sẽ không mạo hiểm lên núi đâu, bây giờ ta chỉ sợ...”
“Sợ gì?”
Nàng phải tìm cách sớm thông báo với Lục Dự mới được.
Ly Châu và Trường Quân trốn sang một bên nhỏ giọng bàn bạc.
Nếu lúc này có một người rảnh rỗi quay đầu lại thì sẽ thấy dưới ánh trăng khuya, dưới tán phong, một đôi mắt sắc lạnh đang lạnh lùng dò xét họ.
Một thái giám.
Một nữ tử khiến Thái thú quận Uyển phải mượn lời Bùi gia báo cho Đô úy quận Y Lăng bắt người.
Việc tin vào lời biện hộ “vị hôn thê của Bùi Dận Chi” nàng nói e rằng quá đỗi ngu xuẩn.
Thực ra, hôm qua hắn đã phát hiện ra, tiểu thị vệ tên Trường Quân kia không phải thị vệ bình thường.
Giọng hắn ta the thé, mặt trắng không râu, hơn nữa hắn ta còn có thể hầu hạ sát bên cạnh tiểu nương tử, ngoài thái giám ra, hắn không nghĩ ra khả năng thứ hai.
Nói cách khác, nữ tử này đến từ Lạc Dương là thật nhưng thân phận con gái dược thương lại là giả.
Thêm nữa, hôm nay hắn xuống núi một chuyến, điều tra ra mấy người đến thăm Bùi gia là người trong công môn đến từ quận Uyển.
Toàn bộ sự việc đã lộ ra bảy, tám phần.
Đây là một nữ tử thuộc tông thất được thái giám hầu hạ.
Nàng làm giả thân phận trốn khỏi Lạc Dương, Thái thú quận Uyển đã nhận lệnh của ai đó, muốn bí mật đưa nàng trở về.
Đương nhiên, chuyện này vẫn còn nhiều điểm nghi vấn mà hắn chưa thể hiểu được.
Ví dụ như tại sao nàng lại có thư tiến cử của Bùi Dận Chi trong tay.
Những kẻ truy sát nàng là ai.
Tại sao nàng lại phải trốn khỏi Lạc Dương tới nơi xa xôi vạn dặm.
Tuy nhiên, Bùi Chiếu Dã không có ý định đào sâu thêm.
Bởi vì không có ý nghĩa gì.
Kể từ khi hắn cắt đứt mọi liên lạc với Bùi gia, vào rừng làm cướp, hắn chỉ lo làm sao để trại Lá Đỏ của hắn có thể sống yên ổn trong thời loạn lạc này, đâu có thời gian rảnh rỗi để quản chuyện sóng gió của tông thất triều đình, thế gia và quan trường?
Sớm đưa nàng về nhà đối với nàng và đối với trại Lá Đỏ đều là một chuyện tốt.
“—Nếu đã vậy, ngày mai ngươi có muốn cùng ta xuống núi một chuyến không? Biết đâu chúng ta có thể hỏi thăm được tin tức về những hộ vệ và tỳ nữ của ngươi.”
Ly Châu đang bàn bạc với Trường Quân đột nhiên quay đầu lại.
Bóng dáng Bùi Chiếu Dã chìm trong bóng tối của lá phong.
“Hả? Có thể sao?” Nàng kinh ngạc chớp mắt.
“Yên Đô Phú của ngươi bán được kha khá tiền, nhận tiền làm việc thôi.”
Đương nhiên Ly Châu mừng rỡ không thôi, nàng vội chống gậy đến bên cạnh hắn, nói: “Vậy chúng ta về sớm, ngày mai xuất phát sớm!”
“Ừm.”
Ba người mượn ánh trăng đi xuyên rừng đêm về phía sơn trại.
“À, ngươi vẫn chưa trả lời ta, tại sao nửa đêm lại ra đợi ta ở cổng trại?”
Đột nhiên, Bùi Chiếu Dã mở lời.
Suýt chút nữa Ly Châu đã quên mất chuyện này, lúc này được hắn nhắc nhở, nàng mang theo thái độ tố cáo kể lại cho hắn nghe cuộc đối thoại trong nhà ăn.
Cuối cùng kết luận: “Bọn họ thật quá đáng! Không có chút nhiệt huyết nào như vậy thì sao xứng làm thủ hạ của ngươi!”
Nghe xong lời nàng nói, Bùi Chiếu Dã liếc nàng một cái: “Ồ? Vậy ngươi thấy người thế nào mới xứng đáng làm thủ hạ của ta?”
“Đương nhiên là những hảo hán chí đồng đạo hợp đầy nhiệt huyết, cùng chung kẻ thù như ngươi, cho dù vào rừng làm cướp không có đường báo quốc cũng coi Bắc Việt là giặc cướp, một lòng muốn khôi phục lại đất Bắc!”
... Nàng đang nói mớ cái gì vậy?
Bùi Chiếu Dã thấy buồn cười.
Cái câu “giống như ngươi” trong miệng nàng sao nghe lại như “hoàn toàn trái ngược” vậy?
Nếu không phải nàng quá chân thành, hắn suýt nữa đã nghĩ nàng đang cố ý nói bóng gió châm chọc.
Nhưng Bùi Chiếu Dã cũng không muốn giải thích với nàng.
Nàng nghĩ về hắn như vậy cũng tốt, ít nhất ngày mai khi dẫn nàng xuống núi, nàng sẽ bớt cảnh giác đi vài phần.
“Ừm...”
Bùi Chiếu Dã trầm tư một lát, ra vẻ nghiêm trọng thở dài: “Cũng cần cho họ chút thời gian, ngươi cũng thấy rồi đấy, những huynh đệ này đa phần đều không biết chữ, làm sao ai cũng có thể có giác ngộ như ta?”
Ly Châu nghĩ đến đây cũng thấy có lý.
Những người thảo khấu này không biết chữ là mấy, có lẽ sau khi đến trại Lá Đỏ họ mới miễn cưỡng được no đủ, cũng không thể đòi hỏi quá khắt khe với họ.
“Ngươi nói đúng, biết chữ mới hiểu lý lẽ, không cần học nhiều học vấn, chỉ cần biết vài chữ, vừa có thể hiểu lý lẽ vừa có thể viết thư nhà, sau này còn có thể đọc binh pháp... Không thì, sau này ta sẽ dạy họ biết chữ!”
“Ngươi muốn dạy một đám thổ phỉ biết chữ?”
Bùi Chiếu Dã nhìn nàng từ trên xuống dưới một lúc lâu, khen ngợi nàng từ tận đáy lòng: “Mẹ nó, ngươi đúng là thiên tài.”
“Không được chửi bậy.” Ly Châu lườm hắn: “Sao thổ phỉ lại không cần biết chữ? Chẳng lẽ ngươi muốn họ làm thổ phỉ cả đời sao?”
Theo thời gian kiếp trước, còn bốn năm nữa hắn sẽ làm quan.
Vậy trại Lá Đỏ thì sao?
Nàng muốn Nam Ung loại bỏ những tệ nạn luôn tích tụ, mạnh mẽ đến mức có thể thu phục Bắc Việt, trục xuất Ô Hoàn, đương nhiên nàng không thể để những tên thổ phỉ này tiếp tục chiếm cứ một phương.
Trước khi triều đình phái binh tiêu trừ thổ phỉ, nàng muốn tìm cho họ một con đường khác, một con đường thực sự.
Bùi Chiếu Dã lại nói: “Làm thổ phỉ cả đời thì đã sao? Ngươi khinh thường những tên thổ phỉ thô bỉ nông cạn thiển cận, nhưng sao ngươi biết chúng ta có coi trọng những kẻ quyền quý cao sang bên ngoài vàng ngọc bên trong mục nát kia hay không?”
Hắn lạnh lùng, dứt khoát nói từng chữ, không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
Nhưng không biết dây thần kinh nào trên lưỡi bị chạm phải, vết thương cũ chưa lành lại đau âm ỉ.
Tiếng bước chân phía sau chợt dừng lại.
Bùi Chiếu Dã nhận ra hôm nay hắn nói quá nhiều.
Ngày mai sau khi đưa nàng về nhà an toàn, từ đó đường ai nấy đi, sống chết chẳng còn gặp lại, sao hắn phải nói những lời vô dụng này?
Chọc kiều nương tử này khóc lên lại càng phiền hơn.
Ngay khi Bùi Chiếu Dã đang suy nghĩ xem nên làm thế nào để xin lỗi dỗ dành nàng, nữ tử phía sau đột nhiên thò đầu ra, nghiêm túc nói với hắn: “Ta không hề khinh thường ngươi đâu, thật đấy, ngươi đừng giận nha.”
... Nàng lại quan tâm hắn có giận không.
Bùi Chiếu Dã thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi hắn lại phát hiện tính tình tiểu nương tử này thật sự quá tốt, hắn châm chọc nàng một câu mà lại như đấm vào bông.
“Ta không giận.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


