Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 24:

Cài Đặt

Chương 24:

Nhưng nàng và Trường Quân nhìn nhau đợi trong phòng nửa ngày cũng không thấy tin tức Bùi Chiếu Dã về.

Ly Châu đã đói đến mức bụng dán vào lưng, chỉ đành bảo Trường Quân canh lúc nào ít người rồi lén mang một phần về cho nàng.

Nàng không dám ở một mình trong phòng bèn ra cổng trại chờ Bùi Chiếu Dã.

Chỉ là không ngờ, người đến trước lại là Cố Nhị đương gia đi theo bên cạnh Bùi Chiếu Dã.

“Thẩm nương tử đứng đây là đang đợi sơn chủ về sao?”

Cố Bỉnh An cười nói: “Ta đã bảo tiểu thị vệ kia ở lại nhà ăn yên tâm dùng bữa rồi, hộp này là mang đến cho Thẩm nương tử, yên tâm, ta đã cảnh cáo bọn họ rồi, sơn chủ đích thân nói ngươi là sơn chủ phu nhân tương lai, bọn họ không dám động thủ với ngươi đâu.”

Nghe câu sau của y, Ly Châu hơi thả lỏng cảnh giác.

Nàng nhận lấy hộp thức ăn, nói lời cảm ơn nhưng không vội ăn mà ngẩng mặt lên hỏi: “Bao giờ sơn chủ các ngươi mới về?”

Cố Bỉnh An im lặng một chút.

Y thầm nghĩ nàng tốt nhất đừng mong hắn về sớm, nếu hắn về thật rồi nói không chừng sẽ bán nàng đi mất.

“... Không rõ, nhanh thì có lẽ tối nay, chậm thì ngày mai, ngày kia cũng không phải là không thể.”

Ly Châu gật đầu, rõ ràng nàng có hơi thất vọng.

“Vậy thôi, ta sẽ đợi hắn ở đây.”

“Ban đêm trên núi sương xuống nặng, lỡ đâu lại xảy ra chuyện gì. Thẩm nương tử vẫn nên về phòng đợi thì hơn.”

Nàng nhìn y: “Cảm ơn ngươi.”

Nhưng nàng không định rời đi.

Cố Bỉnh An đành chịu, mặc kệ nàng.

Trời dần tối, những cây phong đỏ rực rỡ ban ngày dần hóa thành màu đỏ thẫm dưới ánh chiều tà u ám.

Cố Bỉnh An nói không sai, đêm xuống, sương trên núi Ngu quả thực rất dày, lạnh đến mức Ly Châu không nhịn được mà run rẩy.

Trường Quân mang đến một chiếc đèn lồng, nàng liền mượn chút hơi ấm từ chiếc đèn lồng để sưởi.

Vầng trăng lưỡi liềm bò lên ngọn cây từng chút từng chút.

Vận số của Nam Ung còn mười một năm nữa.

Nàng đã từng tận mắt chứng kiến đại quân Bắc Việt và Ô Hoàn vượt sông xuống phía Nam, giẫm đạp lên thi thể của bách tính Nam Ung nhưng nàng phải làm sao để cứu vãn triều đại sắp sụp đổ này đây?

Chưa từng có ai chịu lắng nghe lời nàng nói.

Không biết đã qua bao lâu, dưới bậc thang dài truyền đến tiếng bước chân.

Trong bóng tối, người đó không thắp đèn nhưng vẫn thong thả bước đi, làm xao động hương hoa không tên trong rừng.

“Muốn nhân lúc lính gác ngủ gật mà trốn sao? Hay muốn nhân lúc trời tối, ám toán ta trên con đường ta nhất định phải đi qua?”

Nụ cười của hắn mang theo sự bỡn cợt nửa thật nửa giả.

Hắn thầm nghĩ.

Chẳng lẽ Cố Bỉnh An lỡ lời, để tiểu nương tử xảo quyệt này biết được mưu đồ của hắn?

Nhưng thiếu nữ đối diện chỉ hít hít mũi, vành mắt hơi đỏ.

“Không phải, ta chỉ đang đợi ngươi trở về.”

Đợi người duy nhất trên đời này sẽ nghiêm túc lắng nghe lời nàng nói trở về.

Bùi Chiếu Dã đột nhiên ngẩn ra.

____

... Đợi hắn?

Gió núi thổi lá cây rơi xào xạc, côn trùng mùa thu rả ríc trong rừng.

Bùi Chiếu Dã gần như nghi ngờ hắn có đang bị ảo giác hay không.

Thiếu nữ ngồi trên thềm đá trước mặt xách đèn lồng chờ hắn trở về trông như một yêu tinh nào đó trong núi hóa thành, chuyên dụ dỗ người đi đường.

“Sao ngươi về muộn thế?”

Nàng dụi mắt, giọng nói mang chút trách móc.

Khuôn mặt đón gió đêm sương khuya được ánh đèn lồng mờ ảo chiếu vào mỏng manh trong suốt như cánh mẫu đơn trắng muốt.

Giống như một miếng bánh bạch ngọc đã nguội lạnh.

Bùi Chiếu Dã nhìn chằm chằm vào mặt nàng, yết hầu khẽ nuốt xuống.

“Đan Chu và Bỉnh An không nói với ngươi sao? Ta xuống núi có việc, đêm nay vốn không chắc sẽ về được.”

“Họ đã nói rồi.” Thiếu nữ đặt hai tay lên đầu gối, đôi mắt cong cong nhìn hắn: “Nhưng ta cứ cảm thấy tối nay ngươi sẽ về, quả nhiên ta đã đợi được ngươi.”

Giọng điệu của nàng...

Giống hệt thê tử chờ trượng phu về đêm khuya.

Đột nhiên Bùi Chiếu Dã cảm thấy rất không tự nhiên.

Từ nhỏ hắn đã có tính phản nghịch, quen độc lai độc vãng(1).

(1) Độc lai độc vãng” nghĩa đen là “đến một mình, đi một mình”, nghĩa bóng là sống độc lập, tự chủ, không dựa dẫm hay lệ thuộc vào ai.

Khi ở Bùi phủ thì khỏi phải nói, nhưng ngay cả sau khi hắn vào rừng làm cướp, lập nên trại Lá Đỏ, có những huynh đệ đồng sinh cộng tử này, cũng chưa từng thấy có người nào như... như nàng...

Dính ríu rít thế này.

“Ngươi đợi ta làm gì?”

“Đợi ngươi...” Sắc mặt Ly Châu chợt thay đổi, nàng đột nhiên ghé sát vào người hắn, ngửi mạnh: “Sao trên người ngươi lại có mùi máu tanh? Trên đường xảy ra chuyện gì sao?”

“Cái này à?”

Bùi Chiếu Dã thờ ơ nhìn tay áo của mình.

“Gặp phải vài người thôi, nhưng...”

“Ngươi bị thương sao? Bị thương ở đâu? Trường Quân! Trường Quân, mau thắp đèn cho ta!”

Bùi Chiếu Dã ngẩn người, nhất thời bỏ lỡ cơ hội giải thích.

Khi hắn hoàn hồn trở lại, nử tử trước mặt đã bắt đầu sờ soạng lung tung trên người hắn một cách tự nhiên.

Là cánh tay?

Hay là eo?

Nàng nhớ rõ trên lưng hắn có hai vết kiếm rất dài, rất sâu, lẽ nào chính là lần này...

“Tiểu nương tử thật vô lễ, ta còn chưa làm gì ngươi mà ngươi đã chạy đến ổ thổ phỉ sàm sỡ thủ lĩnh thổ phỉ rồi.”

Bùi Chiếu Dã thấy buồn cười, hắn vươn một tay ra, dễ dàng giữ cả hai tay nàng lại.

Vốn dĩ hắn còn định trêu ghẹo cợt nhả vài câu nhưng khi đối diện với đôi mắt đầy lo lắng của nàng, hắn bỗng thấy hắn không thể nói ra được.

“... Ta không bị thương, máu này là của người khác.”

Hắn giải thích đơn giản về sự việc.

Trên đường trở về, hắn thấy vài người lén lút ở gần núi Ngu.

Vốn dĩ hắn còn định bắt về thẩm vấn nhưng không ngờ năm người này vừa thấy bị phát hiện liền độc ác ra tay, nhắm thẳng vào mạng hắn mà đến.

Bùi Chiếu Dã cũng không khách khí với họ, trực tiếp tiễn cả năm người nắm tay nhau về chầu trời.

Nỗi lo lắng sắp cháy thành lửa thật trong mắt Ly Châu cuối cùng cũng dịu đi phần nào.

Nàng sợ hãi nói: “May quá, may mà không xa trại Lá Đỏ, nếu không một mình ngươi làm sao đối phó nổi?”

Đuôi lông mày Bùi Chiếu Dã khẽ nhúc nhích.

Có câu nào hắn nói một mình hắn không đối phó nổi sao?

“Khoan đã—”

Ly Châu đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt tái nhợt.

“Năm người đó ăn mặc thế nào? Thi thể ở đâu? Ngươi, ngươi dẫn ta đi xem thử!”

Trường Quân cũng phản ứng lại: “Chẳng lẽ là người dưới trướng Lục đại... Lục Dự!”

Ly Châu không trả lời nhưng trong lòng nàng đang liên tục kêu không ổn, lẽ ra nàng nên nhắc nhở Bùi Chiếu Dã sớm hơn, nếu thật sự là Lục Dự, vậy chẳng phải là người nhà giết hại lẫn nhau sao?

Rất nhanh sau đó, Bùi Chiếu Dã đã dẫn Ly Châu đến nơi có thi thể.

Ly Châu lập tức tiến lên, nén cảm giác buồn nôn tới xem xét từng người một, sau khi nàng xác định trong số đó không có gương mặt nào nàng từng thấy trên thuyền mới thở phào nhẹ nhõm.

“Không phải bọn họ.”

Trường Quân nói: “Nhưng đã thất lạc ba ngày rồi, nếu Lục Dự còn sống thì cũng nên bơi đến gần núi Ngu này rồi chứ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc