Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 26:

Cài Đặt

Chương 26:

Ly Châu quan sát kỹ một lúc, thấy hắn thật sự không giận mới cười nói: “Vậy thì tốt rồi, ngươi nghĩ xem, nếu ta khinh thường ngươi, sao ta còn có thể đồng ý lời cầu hôn của ngươi chứ, đúng không?”

Bùi Chiếu Dã: “...?”

Mãi một lúc sau.

Hắn liếm môi, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn nàng, hỏi: “Ngươi vừa nói, ngươi đồng ý cái gì?”

____

Trăng sáng sao thưa, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Thiếu nữ nghiêng đầu chớp mắt nhìn hắn, nụ cười cong như vầng trăng khuyết.

“Ngươi quên rồi sao? Khi họ gọi ta là sơn chủ phu nhân, ta chưa từng phủ nhận lấy một lần.”

Mặc dù thân phận thổ phỉ của hắn quả thực đã làm nàng nhảy dựng lên.

Hắn giấu nàng nhiều chuyện cũng làm nàng rất giận.

Nhưng nàng cũng chỉ giận thôi chứ đâu phải không còn thích hắn nữa, nếu hắn muốn cưới nàng, sao nàng có thể từ chối?

Bùi Chiếu Dã: “...”

Chuyện tiến triển đến bước này từ lúc nào vậy?

Nàng lớn đến vậy rồi mà chưa từng thấy nửa người đàn ông nào trêu ghẹo nàng nên không phân biệt được lời nào là chiếm lợi, lời nào là thật sự cầu hôn sao?

“Không phải ngươi nói ngươi là hôn thê của Bùi Dận Chi sao?”

Người đàn ông lưng hổ eo ong từng bước tiến lại gần, ánh mắt sâu thẳm, bóng lớn đổ lên đầu Ly Châu.

Hắn nói từng chữ một, chậm rãi nhắc lại: “Còn nói hắn là lương duyên trời định của ngươi?”

“...”

Ly Châu đối đáp bình tĩnh tự nhiên: “Không giấu gì ngươi, thật ra lần này ta đến quận Y Lăng là để hủy hôn!”

Bùi Chiếu Dã cười như không cười nhìn vẻ nàng lý do lý trấu.

“Thật đấy, ta còn chưa từng gặp mặt Bùi Dận Chi, sao hắn có thể là lương duyên của ta chứ? So với hắn, chúng ta tình cờ gặp nhau ở núi Ngu không phải càng giống lương duyên trời định hơn sao?”

Ly Châu nói nửa thật nửa giả đến mức ngay cả bản thân nàng cũng suýt tin là thật.

Trường Quân đứng bên cạnh nghe, mắt hắn ta như sắp rớt ra ngoài.

Công chúa của họ vì cầu sinh dưới tay tên thổ phỉ này mà ngay cả những lời như vậy cũng có thể nói ra.

Thật là tội lỗi quá!

Bùi Chiếu Dã cười khẩy một tiếng, không biết hắn có tin hay không.

Nhưng hắn không tiếp tục truy hỏi nữa.

“Đến sân của ngươi rồi.”

Ly Châu quay đầu nhìn lại: “Vậy ta về đây?”

“Mấy ngày nay sống có quen không?”

“Quen chứ.” Ly Châu cười, rất thấu hiểu lòng tốt của con người: “Ta không đòi hỏi cao gì, đơn sơ một chút cũng không sao, như thế này đã là rất tốt rồi.”

“... Ha.”

Đơn sơ.

Ngoại trừ tiểu viện hắn ở, sân viện này là nơi tốt nhất trong trại Lá Đỏ rồi.

Hai bóng người dần đi xa.

Một lát sau, Cố Bỉnh An chậm rãi bước tới.

“Sơn chủ đã quyết định chưa? Ngày mai người còn muốn đưa Thẩm nương tử xuống núi không?”

Bùi Chiếu Dã nhìn đèn nến trong phòng trong sáng lên, bóng dáng thiếu nữ in trên cửa sổ mờ mờ ảo ảo.

Một lúc lâu sau hắn mới thu hồi ánh mắt.

Đồ lừa đảo.

Vì muốn sống mà lời gì cũng dám nói ra, cũng không nghe xem lời mình nói có đáng tin không.

“Đưa, sao lại không đưa.”

Cố Bỉnh An lộ vẻ bất ngờ.

Dưới ánh trăng xanh thẳm, Bùi Chiếu Dã quay người lại, chậm rãi xua tay.

“Giờ Thìn ba khắc sáng mai sẽ xuất phát, nhớ chuẩn bị xe ngựa.”

***

Trải qua mấy đêm sương lạnh, lá phong đỏ ở núi Ngu càng thêm đậm màu, nhuộm cả suối nước thành một màu đỏ tươi.

Thế nhưng, trong tiếng bánh xe lăn đều, Ly Châu vén rèm xe nhìn ra xa rồi lại dồn mắt vào những cánh đồng lúa vàng óng bạt ngàn phía xa.

“... Đồng lúa đẹp quá.”

Sương sớm mùa thu tan đi, dưới trời nắng, gió thổi lúa tạo thành từng đợt sóng lúa.

Bây giờ đang là mùa thu hoạch.

Bùi Chiếu Dã dựa vào vách xe chợp mắt, không mở mắt mà cười: “Cứ tưởng người thành thị đến từ Lạc Dương như ngươi không biết ngũ cốc là gì, không ngờ ngươi còn có thể nhận ra lúa, không tệ.”

Ly Châu quay đầu nhìn hắn một cái, bất mãn nói: “Khinh thường ai đấy, Trường Quân, dừng xe ở đây thôi, đừng cán lên lúa.”

Nơi này nằm ở phía đông núi Ngu, cách trại Lá Đỏ một đỉnh núi, quanh đây có vài thôn làng rải rác.

Xa hơn về phía đông, qua sông Ngu Thủy là thành trì quận Y Lăng.

“Ngươi đừng xuống.”

Ly Châu đưa tay chặn ngực hắn, ngăn Bùi Chiếu Dã đang định bước xuống xe theo nàng lại.

Hắn nhướng mày: “Vì sao?”

Ly Châu nghiêm nghị cảnh báo: “Ngươi không mang mặt nạ, ở đây người nhiều mắt tạp, đừng để quá nhiều người nhìn thấy mặt ngươi, không an toàn, cứ ở đây đợi chúng ta đi.”

Hắn nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu rồi nở một nụ cười kỳ quái, Ly Châu không biết hắn đang cười gì.

“Được, ngươi đi đi.”

Thấy hắn ngồi xuống, Ly Châu mới yên tâm.

Sau này hắn sẽ phải đến Lạc Dương làm tể tướng.

Tuy nói nơi này chỉ là vùng quê nghèo hẻo lánh nhưng dù sao nơi đây cũng gần trại Lá Đỏ như vậy, nếu sau này có kẻ cố tình lật lại chuyện cũ, người đó nhất định sẽ đến đây tìm nhân chứng.

Người biết thân phận thổ phỉ của hắn càng ít càng tốt.

“—Sơn chủ, tiểu nương tử này từ đâu ra vậy? Nãy vừa thấy, ôi mẹ ơi, sao nàng ấy lớn lên xinh thế?”

Thiếu niên đội nón lá ôm ba bốn quả lê đi ngang qua cửa sổ xe của Bùi Chiếu Dã.

Y vừa cắn một miếng lê tươi mọng nước vừa nhìn chằm chằm bóng lưng thiếu nữ, mắt không hề rời đi nửa phân.

Bùi Chiếu Dã liếc y một cái.

“Đẹp không?”

“Hỏi thừa, mắt ta đâu có mù... Ấy ấy mù thật rồi! Không thấy gì nữa! Sơn chủ tha mạng!”

Nước lê văng tung tóe vào mặt thiếu niên, Bùi Chiếu Dã lại lấy một quả lê khác từ lòng y rồi mới vén rèm xuống xe.

Thiếu nữ đã vén váy đi vào ruộng lúa.

Nàng nâng bông lúa lên ngắm nghía rồi quay đầu lại, cười tươi rói nói gì đó với đại nương đang gặt lúa.

Bùi Chiếu Dã cắn một miếng lê.

“Lén lút ghi chép gì đấy?”

Ly Châu vừa ngồi xuống bên bờ ruộng, cầm bút viết vài dòng chữ đã bị giọng nói đột ngột vang lên dọa giật mình.

“Không phải không cho ngươi xuống xe sao?” Ly Châu trách cứ lườm hắn.

“Mọi người đều bận thu hoạch mùa màng, ai có thời gian mà nhìn ta.”

Bùi Chiếu Dã giật lấy tấm gỗ trong tay nàng, xem xét kỹ lưỡng một lát.

Ly Châu chống cằm cười: “Mấy chữ này ngươi có nhận ra không?”

“...”

Bùi Chiếu Dã ném trả lại cho nàng, cười khẩy: “Mấy chữ này ta vẫn nhận ra, ngươi ghi lại những thứ này làm gì?”

Tấm gỗ đó ghi chép về việc nông dân ở đây mỗi năm thu hoạch tự ăn mấy phần, nộp công mấy phần và giữ lại mấy phần.

“Ta... Ta ghi cho phụ thân ta, bình thường ông ấy thích quan tâm những chuyện quốc gia đại sự này, ta ghi bừa chút, sau này về nhà cũng có thể nói chuyện với ông ấy vài câu.”

Ánh mắt Bùi Chiếu Dã dao động một chút.

Màn kịch này diễn trọn vẹn thật đấy.

Đừng nói là tông thất quyền quý, ngay cả những gia tộc đang gặp khó khăn như Bùi gia cũng chẳng có mấy con cháu chịu đến đồng ruộng quan tâm những chuyện này.

Họ chỉ lo lấy hết từng chút một, dùng như bùn đất là được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc