Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Còn có thể làm gì nữa.” Bùi Chiếu Dã nói: “Đến gặp nhạc phụ làm đô úy của ông ta, nhờ nhạc phụ giúp tìm vị hôn thê thất lạc của nhi tử ông ta.”
Cố Bỉnh An đứng thẳng dậy, nói đầy ẩn ý: “Người chỉ đoán đúng một nửa.”
Bùi Chiếu Dã nhướng mắt.
“Bùi nhị bá quả thực đã đi gặp đô úy, vị đô úy đó cũng đã phái người đến các bến đò trong quận Y Lăng nhưng mệnh lệnh mà những sai dịch đó nhận được không phải là tìm người, mà là—”
“Bắt người?”
“Không sai.”
Trong mắt Bùi Chiếu Dã hiện lên vài phần hứng thú: “Nàng ấy đang nói dối.”
Dường như biết Bùi Chiếu Dã định hỏi gì, Cố Bỉnh An nói: “Mấy người lạ đến Bùi phủ kia đều đã được phái người theo dõi, nhưng họ không dám theo quá sát, sợ đánh rắn động cỏ, sơn chủ... có muốn đích thân đi một chuyến không?”
Bùi Chiếu Dã phẩy nhẹ qua tấm lụa mềm mại trên bàn, thản nhiên nói: “Đương nhiên, nếu nàng ấy là một củ khoai nóng bỏng tay thì chẳng bằng vứt đi sớm cho rồi, có lẽ còn bán được giá tốt.”
Củ khoai nóng bỏng tay?
Cố Bỉnh An suy ngẫm ý của câu nói này, có vẻ đăm chiêu.
Chẳng lẽ vị Thẩm nương tử kia có bí mật gì không thể để người khác biết?
***
“... Thẩm nương tử đến rồi! Giữ chỗ cho ngươi rồi, ngồi đây!”
Sáng hôm sau, Ly Châu vừa bước vào phòng trong dưới sự dẫn dắt của người dẫn đường thì đã nghe thấy giọng nói sang sảng của Tam đương gia Đan Chu vang lên.
Nàng ngẩng đầu lên, thấy căn phòng vốn ồn ào đã im lặng, hàng chục ánh mắt đều đang đổ dồn về phía Ly Châu.
Da đầu nàng lập tức tê dại.
Ly Châu không dám ngẩng đầu, vội chống gậy lao nhanh đến bên Đan Chu. Lúc này nàng mới cảm thấy những ánh mắt im lặng nhưng sắc bén kia dần dời đi.
Đan Chu nhiệt tình kéo nàng ngồi xuống.
“Đây là nhà ăn của trại Lá Đỏ chủng ta, thường thì giờ Thìn, giờ Ngọ, giờ Dậu và giờ Tý đều có đồ ăn, nhưng ngươi phải đến sớm một chút, tất cả bọn họ đều là những kẻ bụng to như quỷ đói, ăn uống như hùm như sói, đến lượt ngươi chỉ còn lại chút nước súp thôi... Ngươi thơm quá, dùng hương cao gì mà thơm thế!”
“Không, không có gì đặc biệt, chỉ là một ít xà phòng tắm thông thường...”
Ly Châu rụt người lại khi bị Đan Chu túm cổ áo sau hít hà.
Sao ngay cả nữ tử trong cái sơn trại này mà cũng có phong thái lưu manh vậy!
“Sao không thấy sơn chủ của các người đâu?” Trường Quân hỏi.
“Sơn chủ à, huynh ấy bảo là có việc, sáng sớm nay đã xuống núi rồi.”
Nghe nói Bùi Chiếu Dã không có ở đây, tâm trí Ly Châu lại bắt đầu hoạt động.
“Đan Chu tỷ.” Nàng nghiêng đầu, chớp mắt nhìn Đan Chu: “Ngươi quen sơn chủ được bao lâu rồi?”
“Chắc khoảng ba năm rồi.”
Nàng ta bẻ ngón tay đếm, gật đầu: “Trại được lập vào năm Minh Chiêu thứ mười bảy, đến nay vừa tròn ba năm.”
Ly Châu nhớ, năm Minh Chiêu thứ hai mươi ba, Bùi Dận Chi bắt đầu làm quan.
Bây giờ là năm Minh Chiêu thứ mười chín, nghĩa là bốn năm nữa, Bùi Chiếu Dã sẽ rời trại Lá Đỏ và dùng thân phận Bùi Dận Chi đi gánh vác vinh quang Bùi thị.
Còn trại Lá Đỏ thì sao?
Tại sao kiếp trước nàng chưa từng nghe nói đến sơn trại này, lại càng chưa từng nghe Bùi Dận Chi nhắc đến bất kỳ manh mối nào?
“Vậy... bình thường các người thật sự chỉ ở quanh núi Ngu này, không nộp tô thuế triều đình, chiếm núi xưng vương, sống bằng nghề cướp bóc sao?”
Lời này vừa thốt ra, không ít người xung quanh đều đưa mắt nhìn lại.
Có lẽ biết lời mình nói có phần mạo phạm, Ly Châu vội vàng nói thêm: “Ta không có ý chỉ trích các ngươi, ta biết thời buổi này không tốt, các ngươi làm giặc cướp cũng có nỗi khổ riêng, chẳng qua dù sao thổ phỉ cũng là sống liếm mau trên đao... Các ngươi có từng nghĩ đến sau này sẽ làm gì không?”
“Sau này?”
Một gã râu quai nón cười khẩy một tiếng.
“Làm cướp có hôm nay không có ngày mai, quản làm gì, ta chỉ biết ở đây được ăn thịt uống rượu, không phải chịu cái thứ ấm ức đó là sướng rồi!”
Ly Châu bị giọng nói to của người này dọa giật mình, vô thức nhích về phía Đan Chu.
Nàng cố gắng mạnh dạn nói: “Chư vị hảo hán tuổi trẻ tươi đẹp lại có sức lực như vậy, tiêu phí tuổi xuân như thế chẳng phải quá uổng phí sao? Hiện nay Nam Ung và Bắc Việt thường xuyên xảy ra xích mích, chiến tranh sắp nổ ra, chi bằng tòng quân nhập ngũ...”
“Tòng quân? Tòng cái trứng chim!”
Một người khác bên cạnh Đan Chu lại lớn giọng nói: “Ta chính là kẻ trốn từ trong quân ra, còn không biết bọn quan quân đó tính nết thế nào sao? Quân lương đều bị bọn chúng trắng trợn lọc hết từng lớp từng lớp, đến cả chút bã cũng không còn, năm ngoái Ô Hoàn gây loạn ở Sóc Châu, áo giáp ra trận còn phải tự bỏ tiền mình ra mua!”
“Ta thà mong quân Bắc Việt sớm vượt sông, ai làm hoàng đế mà chẳng được? Nói không chừng dưới tay Hoàng đế Bắc Việt, cuộc sống còn dễ chịu hơn!”
Lời này vừa dứt, nhiều người vỗ tay hưởng ứng.
Thậm chí họ còn bắt đầu hứng thú tưởng tượng về cuộc sống dưới trướng dân Bắc Việt.
Ly Châu vốn bị giọng nói lớn của những người này dọa cho không dám lên tiếng nhưng vừa nghe những lời này, nàng không biết đã lấy đâu ra dũng khí mà dám giận dữ nói: “Mơ tưởng hão huyền!”
Đám người đang cười đùa ồn ào nhìn về phía nàng.
“Chư vị có biết bách tính Nam Ung mười một châu phía Bắc đang sống những ngày tháng ra sao không? Bắc Việt Đế muốn mua ngựa của người Ô Hoàn, thuế đã tăng lên thành mười thu một. Để vơ vét nữ tử trong dân gian đưa sang Ô Hoàn, vô số án oan sai được dựng lên, biến lương dân thành nô lệ!”
“Các ngươi chỉ nghĩ là đổi một vị hoàng đế mà không biết Bắc Việt Đế đang bảo hổ lột da, sớm muộn gì cũng sẽ rước sói vào nhà, đến lúc đó, các ngươi thật sự nghĩ sẽ có ngày tháng tốt đẹp sao? Bất kể là người Nam hay người Bắc, tất cả chẳng qua chỉ là vong hồn và nô lệ dưới vó sắt của người Ô Hoàn mà thôi!”
Nói xong những lời này, Ly Châu đã thở hổn hển, mặt đỏ bừng.
Nàng đặt đũa xuống, đột ngột đứng dậy.
“Trường Quân, chúng ta đi, ta không cùng ăn với một lũ nhu nhược trong phòng này!”
Cả căn phòng im lặng.
Cố Bỉnh An cùng những tên sơn phỉ khác lặng lẽ nhìn theo bóng dáng hừng hực khí thế đó rời đi.
Sau khi ra khỏi cửa, Trường Quân mới hoàn hồn.
Hắn ta vô cùng kinh ngạc, cảm thán: “Hôm nay nương tử khí thế ngút trời, oai phong lẫm liệt...”
“Đừng lôi thôi nữa.”
Ly Châu chống gậy, gần như nhảy cẫng lên, giục: “Đi nhanh lên! Ta sợ bọn họ đuổi theo đánh ta!”
Trường Quân: ...
Vì sợ bị đánh, kể từ sau bữa sáng, cả hai bữa trưa và bữa tối nàng đều không dám đến nhà ăn.
Ly Châu nghĩ, đợi Bùi Chiếu Dã về thì tốt rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







