Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lời nói đến nửa chừng, hơi thở đặc trưng của đàn ông đã áp sát ngay bên cạnh nàng.
Hắn dựa rất gần, chiếc khóa vàng đỏ trên bím tóc mỏng manh lúc lắc trượt xuống từ vai hắn, tản ra một luồng hương bạc hà the mát.
Tuy nhiên, cơ thể hắn lại cực kì nóng.
Nóng đến mức khiến người ta không tự chủ được mà dần thở nhanh hơn.
Hắn cầm tấm lụa lên, nhìn rất lâu mới dời tầm mắt, rũ mắt nhìn chằm chằm Ly Châu, nói: “Yên tâm, ta không bao giờ nuốt lời.”
Nụ cười của Ly Châu chợt đông cứng lại.
Nàng không thể yên tâm được.
Ánh mắt vừa rồi.
Quét từ tay nàng đến mặt nàng.
Nàng liền biết, hiện tại nàng không cần lo hắn sẽ nổi sát tâm nữa, bởi vì—
Hắn động sắc tâm rồi.
____
Giờ Tuất, trời đầy sao.
Trường Quân vừa dọn giường cho Ly Châu xong thì đã thấy công chúa nhỏ thả tóc, vùi đầu vào chăn. Không biết nàng đang mắng mỏ điều gì mà vừa mắng vừa đấm vào giường.
Năm xưa, khi hai người kết hôn, nàng giận chàng không báo trước với nàng mà đã đường đột dựa vào quân công xin thánh chỉ ban hôn ngay giữa đại điện.
Một thời gian dài sau khi cưới, Ly Châu vẫn không cho chàng lên giường.
Ban ngày chàng là lãnh tụ Bùi đảng quyền khuynh triều dã. Đêm xuống chàng lại nằm dưới giường công chúa, ngay cả tư cách chạm vào mép giường cũng không có.
Thế nhưng chàng không hề giận, ngày nào cũng mặt mày rạng rỡ, bày đủ trò để chọc Ly Châu vui.
Lòng Ly Châu mềm đi từng ngày.
Không biết từ lúc nào, chàng không còn phải ngủ dưới đất nữa, nụ cười trên mặt Ly Châu cũng ngày càng nhiều hơn.
Trong ấn tượng của nàng, rõ ràng phu quân nàng là một quân tử đoan chính, ôn hòa, giữ lễ như vậy.
Thế nhưng, cái nhìn mà nàng bắt gặp hôm nay—
Ly Châu vô cùng nhạy cảm với ánh mắt đó.
Ngày trước, khi nàng cầm tay dạy chàng luyện chữ trong thư phòng, lần nào cũng chưa tới nửa canh giờ tâm trí chàng đã không còn đặt vào bút mực nữa.
Lúc thì thương nàng đứng mỏi, bảo nàng ngồi lên đùi chàng.
Lúc lại nói trên mặt nàng dính mực, muốn giúp nàng lau đi.
Và rồi, không hiểu sao tay chàng lại mò vào trong áo nàng, chàng nhìn chằm chằm nàng bằng đôi mắt đen láy như muốn nuốt trọn nàng vào trong đáy mắt.
... Nhưng lúc đó hai người đã là phu thê.
Bây giờ họ chỉ mới gặp nhau được mấy lần!
Rốt cuộc trong đầu hắn đang nghĩ cái gì vậy!
Đợi một lúc vẫn không thấy Trường Quân phụ họa, Ly Châu nghiêng đầu nhìn hắn ta.
“Sao ngươi không mắng hắn cùng ta?”
“Ừm...” Trường Quân tỏ vẻ khó xử, nói khẽ: “Thật ra, Trường Quân nghĩ tuy thỉnh thoảng tên sơn chủ này có hơi bỡn cợt nhưng hắn không phải loại đê tiện vô liêm sỉ.”
Trường Quân thử độ ấm của nước rồi mang chậu nước lại, hầu hạ công chúa rửa chân.
Tiểu thái giám cụp mắt xuống dưới ánh đèn: “Công chúa là minh châu quý hiếm, những quý nhân trong cung dù có thâm sâu đến mấy cũng không thể so được với sự man rợ, ngu muội của những kẻ chân lấm tay bùn này đâu. Khi Trường Quân còn nhỏ, gia đình gặp nạn, nữ quyến trong nhà bị sung làm kỹ nữ trong quân. Nếu kể ra những gì họ phải trải qua khi bị lưu đày, ta sợ công chúa không thể an giấc.”
Vẻ tức giận trên mặt Ly Châu dần tiêu tan, nàng lặng lẽ nhìn Trường Quân.
“Trước đây công chúa thân phận tôn quý, ai nấy cũng đối xử với công chúa hiền hòa dễ mến, nay công chúa gặp nạn, không nơi nương tựa, tất nhiên chỗ nào cũng sẽ thấy được những mặt hiểm ác nhất trong lòng người.”
“Tuy nhiên, với loại chuyện này, đôi khi người cũng nên xét hành vi chứ không nên xét ý định, lúc hiểm ác nhất mà hắn vẫn có thể ham sắc nhưng không dâm loạn cũng đã được xem là quân tử rồi, công chúa thấy sao?”
Trường Quân ngẩng đầu lên, mặt hắn ta bị Ly Châu giữ lại bóp bóp lung tung.
“Trường Quân nói đều đúng hết, nể mặt Trường Quân, ta sẽ đại nhân không chấp tiểu nhân vậy.”
Tiểu thái giám bị nàng nhéo đến kêu oai oái.
“Nhưng, có một câu ngươi nói ngược rồi.”
Khi Trường Quân chuẩn bị về phòng, Ly Châu đã nằm xuống, mơ màng lẩm bẩm: “Những quý nhân trên vị trí cao kia... khi họ trở nên xấu xa mới thực sự là tội ác chồng chất đến cùng cực.”
Trường Quân sững sờ một chút rồi bất lực lắc đầu.
Công chúa quả thực rất ngây thơ và thiện lương.
Hắn ta thổi tắt đèn nến, lặng lẽ lui ra, khép cửa lại.
***
Lúc này, bên tiểu viện trên đỉnh núi đèn đuốc sáng trưng.
Cố Bỉnh An, người rời núi sau giờ ngọ, đã quay lại núi Ngu và đi thẳng đến tiểu viện.
“... Trương Trường sử và Lưu Hộ tào đều ra giá, cao nhất là một trăm năm mươi lượng vàng. Mạnh Chưởng quỹ nói nó còn có thể tăng thêm, ông ta bảo ta đợi thêm một ngày, có lẽ sẽ lên tới hai trăm lượng vàng.”
Trong phòng treo ba chiếc đèn lồng xương trắng, chiếu sáng khắp nơi.
Bùi Chiếu Dã vắt chéo chân, hắn đang xem xét kỹ Yên Đô Phú dưới ánh nến nghe vậy thì cười cười: “Không chỉ vậy đâu, nếu ngươi nói bài Yên Đô Phú này gần như có thể giả làm hàng thật, ta thấy nếu cho Mạnh Chưởng quỹ thêm chút thời gian nữa, giá này còn có thể đẩy lên cao hơn.”
Cố Bỉnh An không hiểu: “Hai trăm lượng vàng đã là rất nhiều rồi, cho dù có là hàng thật, e rằng nó cũng không thể hơn được bao nhiêu.”
“Thật hay không có quan trọng sao? Ngươi nghĩ họ mua về để tự mình thưởng thức à?”
Bùi Chiếu Dã cười nhưng ánh mắt hắn lại rất lạnh lùng: “Cho dù hắn ta có mua về với giá ba trăm lượng vàng, sau này hắn ta chỉ cần tổ chức một buổi thư họa, tự nhiên sẽ có người mang ba ngàn lượng vàng đến mua bản Yên Đô Phú này từ tay hắn ta, bất kể thật giả.”
Lúc này Cố Bỉnh An mới hiểu ra.
Hộ tào nắm giữ hộ tịch, lao dịch, nông nghiệp, tất cả đều là thực quyền.
Những kẻ muốn hối lộ hắn ta mà không có cửa, từ dân thường muốn trốn lao dịch cho đến các gia tộc quyền quý muốn giấu giếm hộ tịch nhiều không sao kể xiết.
“Đám gian thần vô lại bẩn thỉu này!” Cố Bỉnh An đập bàn đứng dậy: “Chính vì những con sâu mọt này mà Nam Ung không thái bình!”
Hắn ta đi đi lại lại, vừa đi vừa mắng.
“Những thứ khác thì thôi đi, nhưng bài Yên Đô Phú này là danh tác than thở nỗi khổ của bách tính, tưởng niệm chiến sĩ biên quan, mong triều đình trên dưới đồng lòng thu hồi lại đất đai đã mất, vậy mà những kẻ này lại muốn dùng nó để làm chuyện hối lộ, thật đáng hổ thẹn!”
“Cứ tiếp tục thế này, ngày Nam Ung diệt vong sẽ không còn xa nữa!”
Cố Bỉnh An vô cùng phẫn nộ nhưng Bùi Chiếu Dã vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hắn chống tay lên trán, điềm tĩnh nói: “Những lời này ta đã nghe đến chai cả tai rồi, nghỉ ngơi chút đi, vong hay không vong chẳng liên quan gì đến một tiểu lại như ngươi đâu, à, ta quên mất, bây giờ ngươi ngay cả tiểu lại cũng không thể làm được.”
“Tồn vong của đất nước, thất phu cũng có trách nhiệm!”
Bùi Chiếu Dã vỗ vai hắn ta: “Ngươi tốt nhất là nên mong Nam Ung sớm diệt vong đi, nếu nó không vong thì sẽ đến lượt tên cướp như ngươi vong mạng đấy.”
“...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







