Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“... Sao trước đây ngươi lại nói Bùi Dận Chi là… chim sẻ? Ngươi quen hắn sao?”
Bàn tay cầm đũa tre hơi khựng lại.
“Ngươi cũng họ Bùi.” Ly Châu chớp mắt: “Ngươi với hắn có quan hệ gì vậy?”
Bùi Chiếu Dã cười rạng rỡ: “Ta là cha hắn.”
Ly Châu: “…”
Trường Quân giận dữ che tai Ly Châu.
“Lời lẽ thô tục chợ búa, sao ngươi dám làm ô uế tai nương tử!”
Hôm qua nàng còn nghe những lời thô tục hơn rồi, chuyện này chẳng là gì.
“Được rồi, được rồi, không sao đâu.” Ly Châu nắm tay Trường Quân, gỡ ra.
“Ngươi còn lo lắng ta xuống núi gặp Bùi Dận Chi sẽ cùng hắn liên thủ trả thù trại Lá Đỏ của các ngươi, đúng không?”
Ly Châu cảm thấy mình phân tích rất có lý.
Dù Bùi thị Y Lăng có sa sút thành hàn môn nhưng lục lọi trong tộc cũng vẫn tìm ra vài người thân làm quan.
Bất kể quan lớn quan nhỏ, làm thổ phỉ, ai mà không sợ quan?
Tên thổ phỉ trẻ tuổi đối diện cầm đũa, chống tay đặt bên má, cười như không cười nhìn vẻ mặt nghiêm túc phân tích của nàng.
“Đúng vậy.” Hắn thong thả nói: “Ta sợ lắm.”
“Ngươi yên tâm, dù ta có xuống núi cũng sẽ không báo quan bắt các ngươi, ngươi đã cứu ta, ta cũng đâu phải hạng người vong ơn bội nghĩa?”
Nàng tỏ vẻ thành khẩn, đảo mắt một cái: “Nếu ngươi thật sự không tin ta, ta cũng không vội xuống núi, chỉ cần ngươi giúp ta tìm người thân cận bị thất lạc, dù có ở lại đây một tháng, hai tháng, ta cũng chẳng bận tâm.”
Hắn không ngẩng đầu, tiếp tục chọn món: “Muốn mượn địa bàn của ta để tránh họa, còn muốn ta giúp ngươi tìm người, cái bàn tính của ngươi tính to thật đấy.”
Bị hắn nói trúng ý đồ, Ly Châu cũng không giả vờ nữa.
“Ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, trên đường này trước là bị lạc người thân, sau là bị mưu sát cướp của, hiện giờ không nơi nương tựa, sống chết đều nằm trong một ý niệm của Sơn chủ, tự mình tính toán cho bản thân thì có gì sai?”
“Nếu Sơn chủ cảm thấy bị thiệt thòi, ta có thể lấy tính mạng mình ra đảm bảo, nếu ta bình an về nhà, nhất định sẽ trọng thưởng Sơn chủ bằng vàng bạc.”
Bùi Chiếu Dã: “Vẽ bánh trên không, vô vị, ta vẫn thích cái gì đó thực tế hơn.”
“…Ngươi đã cướp hết tài sản trên thuyền của ta rồi, thế còn chưa đủ thực tế sao!”
Ly Châu giận dữ đặt đũa xuống.
“Cái đó không tính, thứ ta cướp được bằng bản lĩnh chỉ có thể coi là lễ vật tạ ơn vì ta đã cứu cô một mạng, trại Lá Đỏ chúng ta tuy nói là ham tài không ham sắc, nhưng ngươi đã thân không một xu dính túi lại có việc cần nhờ chúng ta, vậy thì chỉ có…”
“Khoan đã, khoan đã.” Ly Châu bướng bỉnh, bình tĩnh nói: “Ai nói ta thân không một xu dính túi?”
Khoảng hai khắc sau.
Nhị đương gia Cố Bỉnh An, Tam đương gia Đan Chu và một đám thổ phỉ chạy đến xem náo nhiệt, tất cả đều tụ tập bên ngoài tiểu viện của Sơn chủ.
Nghe nói tiểu nương tử được cứu hôm qua muốn không cần tiền mà biến ra năm mươi lượng vàng cho Sơn chủ, nhiều người đều muốn đến xem là chuyện gì.
Tuy nhiên đến bên ngoài tiểu viện, không thấy mở đàn làm phép, lại thấy cô gái nhỏ đó có vẻ uy nghi lớn.
Trong sân trải chiếu xương bồ, đặt án thư sơn mài, trên bàn, lư hương bác sơn lượn lờ khói hương, thị vệ gầy gò bên cạnh nữ tử ngồi ngay ngắn đang nghiêm túc mài mực cho nàng.
“Nói rồi nhé, chỉ cần ta có thể biến ra năm mươi lượng vàng thì ngươi phải giúp ta tìm người thân cận bị thất lạc.”
Bùi Chiếu Dã gật gù: “Ngươi biến ra được rồi hãy nói.”
Ly Châu ngước mắt nhìn Cố Bỉnh An.
Nghe nói thư phòng phẩm trên thuyền chở hàng không ai cần, tất cả đều nằm trong tay y, xem ra trong cả cái trại này có lẽ chỉ có tên thư sinh nghèo kiết xác này là người biết nhìn hàng.
May mắn là còn có một người biết nhìn hàng.
Ly Châu hít sâu một hơi, gạt bỏ những âm thanh ồn ào xung quanh, tập trung tinh thần đặt bút xuống lụa.
Ban đầu Cố Bỉnh An chỉ đến để đưa thư phòng phẩm, tiện thể xem náo nhiệt.
Khi Ly Châu vừa đặt bút xuống viết chữ đầu tiên, y thầm nghĩ.
Tuy tiểu nương tử này là nữ tử khuê các nhưng nét bút vừa đặt xuống đã phóng khoáng có chừng mực, còn thong dong hơn một số lão nho sinh.
Đợi nàng viết xong cột đầu tiên, Cố Bỉnh An nhận ra nàng viết là một bài phú, hơn nữa còn là danh tác Yên Đô Phú.
Bài phú này là tác phẩm thời trẻ của Tạ Nhuận, cha của đại nho Tạ Kê đương thời.
Bài phú viết nỗi đau của bá tánh Nam Ung khi phải ly tán, hoảng loạn chạy về phương Nam, bi thương nhìn về mười một châu phía Bắc cùng với hào khí thiếu niên một lòng thu phục đất Bắc.
Không chỉ văn phong hùng vĩ hoa lệ, hào hùng cảm động mà nét chữ còn cực kì tinh tế, giữa các nét chấm, nét phẩy, không đâu là không hài hòa.
Đan Chu dùng khuỷu tay chọc y: “Ngươi hiểu nghề, thấy nàng viết thế nào?”
Cố Bỉnh An chỉ nhìn lướt qua liền nói: “Bài này vốn là tác phẩm hay mà người học chữ nào cũng phải luyện, người bắt chước khắp thiên hạ nhiều không đếm xuể, muốn dựa vào bài chữ này kiếm năm mươi lượng vàng, e rằng ngay cả chi phí tấm lụa cũng không lấy lại được.”
Bùi Chiếu Dã lại không nhìn chữ.
Nữ tử tập trung điều khiển cổ tay hạ bút một cách lạ thường, trên trán nàng lấm tấm mồ hôi mỏng nhưng phong thái được rèn luyện từ nhỏ không hề thay đổi chút nào.
Cổ hơi cúi xuống, cổ tay thon thả trắng nõn nà.
Dưới ngòi bút nàng, nét chữ thanh tú chảy ra, dáng vẻ của nàng ung dung tự tại không giống người phàm mà như tiên nữ hóa từ hương mực, thoát tục phi phàm, không vướng bụi trần.
Ly Châu đặt bút xuống.
“Cố Nhị đương gia.” Nàng cười với Cố Bỉnh An: “Bức thư pháp này có đáng tiền hay không, xin ngài bình phẩm đôi chút.”
Cố Bỉnh An từ phía sau đám đông đi đến.
Sau khi tập trung nhìn khoảng ba hơi thở, y ngẩng đầu lên.
“Ngươi là Tạ Nhuận nguyên gốc sao?”
Ly Châu chớp mắt: “Ta già đến thế sao?”
Nhưng bức thư pháp này rõ ràng có phong cốt của Tạ Công hơn bất kỳ bản Yên Đô Phú nào đang lưu truyền trên các hiệu sách ngoài thị trường!
Cố Bỉnh An hết nhìn trái lại nhìn phải, lắc đầu: “Nếu không phải ta tận mắt nhìn ngươi viết ra, e rằng nói đây là bút tích thật của Tạ Công ta cũng tin, nếu thật sự mang ra hiệu sách bên ngoài, đừng nói năm mươi lượng vàng, e rằng một trăm lượng vàng cũng có người mua.”
Đó là lẽ tự nhiên, bút tích Yên Đô Phú thật của Tạ Công được treo trong điện của nàng, kiếp trước nàng đã mô phỏng nó không biết bao nhiêu lần.
Có lẽ Tạ Công cũng không thể viết ra một bản Yên Đô Phú giống hệt, nhưng nàng thì có thể.
Ly Châu sửa lại ống tay áo, ngồi thẳng hơn, quay đầu cười tủm tỉm nhìn Bùi Chiếu Dã.
“Nhị đương gia của ngươi đã nói rồi, bức thư pháp này đáng tiền, ngươi không được nuốt lời…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







