Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Loại người này không động thì thôi, đã động thì như hổ dữ sói đói, người bình thường khó có thể chống đỡ được.
Trường Quân như gặp đại địch chặn trước Ly Châu, không nhịn được nghiêng đầu hạ giọng hỏi: “Sao đột nhiên nương tử lại giận? Trước đó không phải người nói nên lấy đại cục làm trọng sao? Bọn họ người đông thế mạnh, một mình Trường Quân e rằng khó có thể đối phó!”
Lúc nãy hắn ta còn lo công chúa sẽ bị cảm động bởi chút ân huệ nhỏ của tên này.
Không ngờ vừa quay đầu lại, công chúa lại vô duyên vô cớ nổi cơn thịnh nộ lớn như vậy.
Quan trọng là, tại sao cơ chứ?
Ly Châu không thể trả lời hắn ta.
Sau đó khi tặng quà, chàng đã biết cách làm hài lòng nàng, tặng nàng văn phòng tứ bảo, cổ thư danh họa, như vậy, cả hai đều sẽ vui.
—Những lời này khó nói ra đến vậy sao?
Nếu ngay cả chuyện nhỏ như vậy mà chàng cũng giấu nàng, nàng không dám nghĩ chàng còn giấu nàng bao nhiêu chuyện!
Tiếng lá khô bị giẫm lên dừng lại trước mặt Trường Quân.
Người đàn ông cao hơn Trường Quân cả một cái vai, dùng chiếc nạng không nặng không nhẹ trong tay gạt hắn ta sang một bên.
“Ta có lòng tốt cứu ngươi, chữa thương cho ngươi, còn phái kiệu đến đón ngươi lên đây, nào ngờ ngươi không nói một lời đã muốn dùng nạng đập ta, tiểu nương tử, ngươi nóng tính quá đấy.”
Dường như khi ở trong trại hắn sẽ không đeo chiếc mặt nạ đó.
Khuôn mặt sắc nét chỉ buộc một dải khăn đỏ bịt trán, da hắn trắng lạnh càng tôn lên vẻ tươi sáng của dải khăn đó, đỏ rực như muốn hút trọn màu sắc của cả một mùa thu.
Ly Châu rũ mắt, đưa tay đón lấy chiếc nạng hắn đưa, nhưng rồi nàng lại phát hiện hắn hoàn toàn không có ý định buông tay.
Trường Quân nghẹn một hơi ở cổ họng, siết chặt vỏ kiếm.
Tuy nhiên, biểu cảm của Ly Châu lại rất biình tĩnh.
“…Ta không cầm chắc, không cố ý.” Nàng nói một cách hợp tình hợp lý.
Bùi Chiếu Dã nhìn nàng một lúc, trong mắt có sự khó hiểu.
Đột nhiên hắn cười một tiếng.
Hắn rũ mắt nhìn bàn tay đang nắm chặt chiếc nạng của Ly Châu, hỏi thủ hạ phía sau: “Cừu Nhị, có phải gần đây ta dễ tính quá rồi không, đến nỗi ngay cả một tiểu nương tử nuôi trong khuê phòng cũng không sợ ta?”
Cừu Nhị cười gượng không dám đáp lời.
“…Sơn chủ lòng dạ rộng lớn, hành sự tự có quy tắc, không phải loại mãng phu sơn dã chỉ biết đánh giết cướp bóc, giờ đây ta cùng Sơn chủ cùng chung kẻ thù, là châu chấu trên cùng một sợi dây, tại sao ta phải sợ ngươi?”
Ly Châu ngước mắt lên, thản nhiên đối diện với sự dò xét của hắn.
“Cùng chung kẻ thù?” Thái độ của Bùi Chiếu Dã mơ hồ như thể hắn không biết nàng đang nói gì.
Ly Châu nghiêng đầu nhìn hắn: “Những người truy sát ta hôm qua, Sơn chủ có điều tra không?”
“Tại sao ta phải điều tra họ?” Bùi Chiếu Dã cười: “Người những người đó muốn giết là ngươi, đâu phải ta, liên quan gì đến ta?”
Ly Châu thấy hắn thờ ơ, giọng điệu trở nên cứng rắn hơn một chút, nắm chiếc nạng kéo hắn về phía mình.
“Ngươi chưa từng nghĩ tại sao bọn họ lại chọn ra tay ở đây sao?”
Bùi Chiếu Dã không chống cự, mặc cho nàng kéo.
“Núi Ngu bốn mặt giáp nước, hệ thống sông ngòi phức tạp, chọn ra tay ở nơi hoang vắng như thế này rất hợp lý, rất bình thường.”
“Ngươi không nhìn ra bọn họ muốn vu oan cho trại Lá Đỏ sao?”
“Không nhìn ra.” Hắn tỏ vẻ không quan tâm: “Dù có vu oan cho chúng ta thì đã sao? Một vụ án nhỏ thường thấy như giết một tiểu thư nhà giàu, ngươi thật sự nghĩ quan phủ sẽ huy động lực lượng lớn xông vào núi Ngu?”
“Sao có thể là vụ án nhỏ thường thấy, ta…” Giọng Ly Châu đột ngột dừng lại.
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, đối phương lại đột nhiên như một con rắn thuận theo thân gậy mà bò lên, ánh mắt sắc bén như muốn lột trần cả người nàng.
“Không phải vụ án nhỏ thường thấy thì là gì? Tiểu nương tử, lẽ nào ngươi có thân phận không tầm thường, hay đằng sau có liên quan đến bí mật gì?”
…Đáng ghét!
Ly Châu lúc này mới phát hiện hắn là đang lấy lui làm tiến, chờ thời cơ lừa nàng lỡ lời!
Trước đây nàng chỉ cảm thấy phò mã của nàng thông minh hơn người, nhưng khi sự thông minh đó dùng trên người nàng, nàng mới chợt nhận ra sự xảo quyệt gian trá dưới vẻ thông minh của hắn.
Nàng không thể dễ dàng tiết lộ chuyện nàng là Thanh Hà công chúa.
Dù nàng có tin tưởng Bùi Dận Chi trước kia đến đâu, nhưng người trước mắt này, bây giờ còn có thân phận Sơn chủ trại Lá Đỏ ở Ngu Sơn.
Một khi hắn phát hiện người hắn bắt được không phải con gái nhà giàu nào đó mà là công chúa được Hoàng đế sủng ái—
Ly Châu không thể đoán trước hắn sẽ có hành động gì, cũng không muốn đặt mình vào thế bị động như vậy.
“Ta không phải là tiểu nương tử.”
Ly Châu khẽ giận, nhìn chằm chằm hắn nói từng chữ một: “Ta tên Thẩm Ly Châu, Ly Châu trong Ngọc quý Ly Châu.”
Bùi Chiếu Dã xoa cằm, quan sát vẻ mặt nàng: “Tên thật hay tên giả?”
Trên đời này, nguời biết tên húy của Thanh Hà công chúa không quá mười người, họ Thẩm lại là họ lớn, ngay cả trong dân thường ở Lạc Dương cũng có rất nhiều, Ly Châu không sợ hắn liên tưởng đến điều gì.
Nàng lạnh lùng hừ một tiếng: “Ta làm việc quang minh chính đại, không phải loại tiểu nhân cần dùng tên giả để che đậy.”
Bùi Chiếu Dã nhướng mày.
Mặc dù không biết sao nàng lại nói với giọng điệu âm dương quái khí như vậy nhưng cái từ tiểu nhân kia dường như có ý ám chỉ.
Đúng lúc hắn định nói gì đó, một tiếng bụng réo rắt âm vang rất lâu sau mới dứt cắt ngang lời hắn.
Nữ tử vừa rồi còn khí thế ngang bằng với hắn dưới ánh mắt của hắn, khuôn mặt trắng như ngọc từ từ chuyển sang màu hồng.
Hắn không nhịn được cười nhìn nàng: “Đói rồi?”
“…”
Sao bụng nàng lại réo đúng lúc này cơ chứ, như này bảo nàng tiếp tục đàm phán kiểu gì?
Chưa đợi Ly Châu kịp điều chỉnh tâm trạng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra tiếp tục nói, Bùi Chiếu Dã đã buông tay nắm chiếc nạng ra.
Hắn nghiêng đầu ngoắc ngón trỏ, nói với thủ hạ tên Cừu Nhị: “Bảo nhà bếp mang chút đồ ăn lên.”
Cừu Nhị vẫn đang ôm chậu lan nhìn Ly Châu rồi lại nhìn Sơn chủ nhà mình, do dự một chút.
“Món trứng xào hẹ đó, còn xào…”
Hắn cười quay đầu lại.
“Xào chứ, xào cùng với cái đầu ngu xuẩn của ngươi được không?”
Cừu Nhị đặt chậu hoa xuống, nhanh chóng lui ra.
Không lâu sau đó, nhà bếp mang thức ăn lên, tuy không tinh tế bằng ẩm thực trong cung nhưng sau khi nếm thử một miếng, hương vị của nó tốt hơn so với những tưởng tượng trước đó của Ly Châu nhiều.
Nàng ngước mắt liếc nhìn Bùi Chiếu Dã ngồi phía đối diện.
Chủ đề vừa rồi không thể tiếp tục được nữa, nếu thật sự bị hắn nắm được manh mối, truy hỏi ra thêm nhiều điểm nghi vấn, thân phận của nàng sẽ không giữ được.
Nàng cần phải làm rối loạn thế trận của hắn trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







