Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những tên sơn tặc ở khắp nơi trong rừng, người đứng gác, người khuân vác đồ, người luyện võ, người ngồi nghỉ trên bậc đá, không hiểu sao họ đều đột nhiên im lặng, đổ dồn ánh mắt cực kỳ nóng bỏng về phía nàng.
Ly Châu chưa từng bị nhiều cặp mắt nhìn thẳng như vậy, lông tơ sau gáy nàng dựng đứng hết cả lên.
“…Trường Quân, có phải kiểu tóc ngươi búi cho ta quá kỳ lạ không? Huyền Anh nói ngươi vụng về, bình thường không cho ngươi chải, biết vậy thì ta đã để ngươi theo học các nàng nhiều hơn rồi!”
Trường Quân quay lại nhìn quanh một vòng, có chút bất lực nói: “Nương tử, đây không phải là vấn đề kiểu tóc, cho dù người có cạo trọc đầu, trên đỉnh đầu không còn sợi tóc nào, đám chân lấm tay bùn vô lễ này vẫn sẽ nhìn chằm chằm người như vậy!”
Ly Châu vội vàng rụt về phía sau Trường Quân.
Đám thổ phỉ không những không sợ mà còn cười ha hả rộ lên.
“Tiểu lang quân, nam tử hán đại trượng phu, sao ngươi nói chuyện cứ như bị kẹp đít vậy!”
Cơn giận của Ly Châu bỗng chốc bùng lên.
Ngay lúc này, phía trên sườn núi, một giọng nói cười tủm tỉm vang lên từ một căn nhà nhỏ xây tựa vào núi: “Nhìn cái gì đấy?”
Tiếng cười ồn ào xung quanh cây cầu nhỏ dần tắt.
Sau những tán lá đỏ che khuất, một bóng dáng màu xanh lam nhạt lờ mờ xuất hiện, từ từ nói: “Nhìn nữa ta móc mắt các ngươi ra.”
Lúc này, cả khu rừng hoàn toàn lặng im.
Những ánh mắt đè nặng lên người nàng lập tức tản đi, Ly Châu ngẩng đầu lên, xuyên qua những tán lá đỏ sâu nông khác nhau, hắn đang nhìn nàng.
“Người ta nói, trước khi kết hôn, cô dâu chú rể gặp mặt là không may mắn, tiểu nương tử sao lại tự mình đến đây?”
Âm cuối hơi nhếch lên mang sự trêu chọc giễu cợt.
Ly Châu ngẩn ngơ một lúc.
Hôm nay người nàng đã đỡ hơn một chút, tiếng ù tai đã hết, gần như ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nói này, Ly Châu đã không kìm được mà nghẹn ngào.
Kể từ khi chàng mất, trải qua hai mùa xuân thu, nàng tưởng rằng kiếp này nàng không thể gặp lại chàng lần nào nữa.
“…Ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Giọng nàng mềm đến mức có hơi dễ bị bắt nạt, chẳng giận chút nào dù bị người lạ trêu chọc.
Người phía trên im lặng một lát.
Phản ứng của nàng luôn nằm ngoài dự liệu của hắn.
“Được.” Hắn lại nói: “Ngươi cứ đứng đó đợi một lát.”
Không lâu sau, trên sườn núi có hai người đến, khiêng một chiếc kiệu làm bằng tre đến đón Ly Châu.
Một người trong số đó nịnh nọt nói: “Sơn chủ nói phu nhân bị thương ở chân, người xót phu nhân đi đường núi, đặc biệt phái chúng tôi đến đón.”
“Ăn nói bậy bạ, phu nhân gì chứ!”
Trường Quân ghét lời nói trêu chọc nhẹ nhàng của những người này, hắn ta cố ý bày ra vẻ ta đây, khinh thường soi mói nhìn kiệu tre của họ.
Công chúa ra ngoài là ngồi xe kim căn sáu ngựa kéo của Thiên tử!
“Cái kiệu tre thô kệch đơn sơ như vậy mà cũng xứng đáng đến đón nương tử của chúng ta…”
“Cảm ơn các ngươi.”
Ly Châu vui vẻ ngồi lên.
Trường Quân: !!!
“Nương tử!”
Ly Châu chớp mắt đầy vẻ vô tội: “Nhưng chân ta thực sự rất đau.”
Trường Quân không làm gì được công chúa, đành phải trừng mắt nhìn hai người khiêng kiệu: “Khiêng cho vững vào, nếu làm nương tử nhà ta xóc nảy, cẩn thận cái đầu của các ngươi!”
Kiệu tre kêu cót két đi lên đỉnh núi.
Thực ra Ly Châu không bận tâm đến việc kiệu này được làm bằng vàng hay làm bằng tre.
Với những vật ngoài thân này, điều quan trọng nhất là chúng có thể phục vụ con người, nếu không giúp được gì mà còn thêm gây rắc rối cho chủ nhân, dù có hoa lệ đến đâu nó cũng chỉ là tai họa.
Xe kim căn của Thiên tử là vậy.
Phò mã của nàng cũng vậy.
Đến sườn núi, bầu trời dần sáng, sắc thu càng đậm, lá phong và bạch quả trải thành từng lớp trên mặt đất.
Bóng dáng cao lớn quen thuộc đó đang đứng trong sân trước một tiểu viện, vuốt ve lá của một chậu lan.
Góc nghiêng tuấn tú trùng khớp với người trong mộng, chỉ là trông hắn trẻ hơn nhiều.
Ly Châu như lại được thấy cảnh xưa.
Kiếp trước chàng cũng thường xuyên ngắm hoa lan trong thư phòng của nàng.
Lúc đó Ly Châu thấy vậy liền thầm ghi nhớ, đến sinh nhật chàng năm sau, nàng đặc biệt tặng chàng một chậu bạch lan trị giá ngàn vàng, chàng quả nhiên rất vui, coi nó như báu vật, ngày ngày tự tay lau lá.
Thế nhân đều nói, Đàm Tuần của Lạc Dương là quân tử như lan.
Nhưng trong lòng Ly Châu, phu quân của nàng mới là cây lan phẩm chất cao khiết, thoát tục.
Khóe mắt Ly Châu lại lập tức ngấn lệ.
Bất kể hắn tên là Bùi Dận Chi hay Bùi Chiếu Dã, nàng chỉ biết, người trước mắt chính là phu quân của nàng.
Chàng từng vì nàng mà chinh chiến nơi biên quan, để nàng không phải chịu nỗi khổ gả xa.
Cũng từng trao cho nàng quyền lực, giúp nàng giải quyết những chuyện bất bình thời niên thiếu.
Kiệu đặt xuống đất, Ly Châu chống nạng đi từ từ về phía hắn.
“…Ai đặt chậu hẹ này ở đây?”
Bùi Chiếu Dã nhướng mày hỏi, dùng ngón trỏ khẽ búng vào lá hoa lan.
“Sơn chủ, đây không phải hẹ, đây là thứ được mang xuống từ thuyền chở hàng hôm qua.”
Thủ hạ nói: “Nhị đương gia nói, cái chậu hoa trồng nó ít nhất cũng đáng giá một lượng vàng, nữ tử yếu đuối kia dù giàu có đến mấy cũng không đời nào dùng chậu hoa đắt tiền như vậy để trồng hẹ đâu, chắc chắn là loại hoa cỏ quý giá nào đó…”
Được mang xuống từ thuyền chở hàng, vậy chắc là thứ định mang đến cho Bùi Dận Chi rồi.
“Có gì quý giá chứ, chẳng phải giống hệt hẹ sao?”
Bùi Chiếu Dã cười lạnh một tiếng: “Nhổ cái chậu hẹ rách này đi… mang xuống bếp làm món trứng xào hẹ, giữ chậu hoa này lại, tùy tiện trồng vài loại hoa đỏ rực chẳng phải đẹp hơn hẹ sao?”
Đại tiểu thư nhà giàu cũng chẳng có gu thẩm mỹ gì, mấy cọng hẹ cũng coi là báu vật.
Đoàng—!
Một chiếc nạng bay đến đập vào chân Bùi Chiếu Dã.
“Ai!” Thủ hạ kinh hãi rút dao.
Bùi Chiếu Dã chậm rãi nhấc mí mắt lên.
Sắc thu rực rỡ trong núi đỏ đến chói mắt càng tôn lên vẻ trắng trẻo của thiếu nữ, tóc đen như sơn.
Nàng đứng trong khung cảnh mãnh liệt như vậy, đôi mắt đen láy trợn rất tròn, không hiểu sao lại khi nàng nổi giận lại…
Đẹp đến kinh người.
_____
Ngay từ cái nhìn đầu tiên Bùi Chiếu Dã thấy nàng, hắn đã biết nàng là một mỹ nhân.
Chỉ là hắn không ngờ nàng lại đẹp đến mức này.
Trời đã vào cuối thu, nàng đứng nơi đó lại như sắc xuân rực rỡ cháy thẳng tới mắt hắn.
“Độ chuẩn xác kém quá, ngươi nên lại gần thêm một chút rồi hãy ném, có muốn thử lại lần nữa không?”
Bùi Chiếu Dã nhặt chiếc nạng dưới đất lên, xoay nhẹ một vòng trên đầu ngón tay. Tên thủ lĩnh thổ phỉ trẻ tuổi cầm chiếc nạng cười tủm tỉm tiến lại gần họ.
…Cảm giác áp bức thật mạnh.
Trường Quân không tự chủ được lén nuốt nước bọt.
Cùng là người luyện võ, hắn ta có thể thấy tuy dáng vẻ người này lười biếng nhưng bước đi lại cực kỳ vững, lưng hổ eo ong, chắc chắn lực bộc phát của hắn không hề yếu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







