Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ly Châu Chương 18:

Cài Đặt

Chương 18:

Lời cầu hôn ban ngày hắn nói chẳng qua chỉ là lời nói đùa, chỉ là hắn không ngờ vậy mà hắn lại làm người ta sợ đến mức ngất xỉu ngay lập tức.

Ghét thổ phỉ đến vậy sao?

Hắn trông cũng đâu đến nỗi đáng sợ.

Không chịu gả cho hắn còn muốn chạy đến Bùi gia phò trợ cái tên khốn Bùi Dận Chi kia bái danh sư, làm quan lớn—

Chuyện này không được.

Chi bằng bẻ gãy chân nàng luôn cho rồi.

Hắn vừa nảy ra ý nghĩ này thì dưới lớp chăn gấm đột nhiên có một bàn tay thò ra, nắm lấy tay hắn.

Ly Châu đã uống thuốc giảm đau, nửa mơ nửa tỉnh, căn bản không phân biệt được mình đang ở đâu, nhưng khoảnh khắc nắm lấy bàn tay này, dù không mở mắt nàng cũng biết người trước mặt là ai.

Đây là phu quân của nàng mà.

Nắm lấy bàn tay to lớn xương xẩu đó, nàng không nói không rằng kéo tay hắn lại, dùng mu bàn tay hắn lau loạn xạ nước mắt trên mặt mình.

Ánh nến trong mắt hắn nhảy lên như ngọn lửa.

Ly Châu mơ màng nghĩ.

Thật đáng sợ.

Đợi nàng tỉnh lại, nàng nhất định phải nói với Dận Chi—

Nàng đã có một ác mộng thật kinh khủng!

_____

Đập vào mắt nàng là tấm rèm lụa vân thoi màu khói, chạm tay vào liền cảm nhận được xúc cảm tinh tế, hình như là gấm Tứ Xuyên.

Nhưng sau khi nhìn kỹ lại, mặt chăn là màu đỏ hoa trà, ga trải giường là màu xanh vỏ cua.

Cái cách phối màu xanh đỏ lòe loẹt này thật sự chẳng có chút thẩm mỹ nào.

Phóng mắt nhìn quanh.

Cả căn phòng chẳng có lấy một cuốn sách lụa điển tịch.

Thế nhưng trong phòng lại có những chiếc bàn sơn mài, bàn trang điểm, bình phong vô cùng hoa lệ tinh xảo, dù chúng không đồng bộ nhưng lại được nhồi nhét đầy phòng ngủ không lớn lắm, ánh vàng lấp lánh.

Mãi một lúc sau.

Ly Châu đang ngồi ngây người trên giường chợt nhớ lại.

Ban đêm bị tập kích, bị truy sát, lá đỏ, xác chết, còn có…

Tên thủ lĩnh thổ phỉ trông giống hệt Bùi Dận Chi.

Hắn nói, hắn tên là Bùi Chiếu Dã.

Ly Châu đột ngột đứng dậy.

Nàng không màng đến cơ thể đau nhức và vết thương chưa lành ở chân, vội vã bước xuống giường, lúc này nàng mới phát hiện y phục của nàng cũng đã bị thay thành một bộ quần áo sạch sẽ thơm tho.

Nhưng giờ nàng không thể bận tâm đến vấn đề nhỏ này.

Trên giá treo quần áo có treo một bộ váy, Ly Châu luống cuống mặc vào, nhặt lấy chiếc nạng không biết ai đặt bên cửa, kéo cửa phòng ra.

“Trường Quân! Sao ngươi lại ở đây!”

Ly Châu gần như không tin vào mắt mình.

Trường Quân lại bị trói vào cây cột dưới hành lang!

Nàng vội vàng tiến lên cởi trói cho hắn ta: “Ai trói ngươi? Vết thương của ngươi…”

“Đúng là một lũ thổ phỉ vô liêm sỉ!”

Trường Quân giật phăng miếng vải bịt miệng, giận dữ mắng: “Họ nói người là Sơn chủ phu nhân tương lai của họ, không cho ta vào phòng người, còn trói ta ở đây suốt cả đêm!”

Tuy Trường Quân bị trúng tên nhưng không mất quá nhiều máu, vết thương vẫn nhẹ hơn Ly Châu.

Đêm qua, sau khi rút mũi tên ra, băng bó vết thương xong hắn ta vội vàng đi tìm Ly Châu.

Ai ngờ vừa đến ngoài cửa phòng Ly Châu liền thấy ba người họ cùng nhau đi ra, nữ tử tên Đan Chu kia chẳng nói chẳng rằng liền trói hắn ta lại!

“Công chúa, nơi này là hang ổ thổ phỉ, không nên ở lâu…”

Ly Châu nhìn quanh, thấy trời chưa sáng, bốn phía không người, nàng vội kéo Trường Quân vào trong phòng.

Sau khi đóng cửa lại, Ly Châu trầm ngâm một lát, nghiêm nghị nói: “E rằng chúng ta không đi được.”

Trường Quân sốt ruột nói: “Tại sao? Tên thổ phỉ đó gan to bằng trời, đêm qua lúc đến ta thấy có người đang khiêng rượu, e là thật sự đang chuẩn bị tổ chức hôn lễ rồi!”

Hắn ta vốn tưởng công chúa sẽ sợ đến mặt mày tái mét, nào ngờ nàng chỉ ngây người một chút.

Sau đó nàng chớp chớp mắt, vừa tò mò vừa mong đợi: “Hắn làm thật à…”

“Công chúa! Người có nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề không!” Trường Quân kinh hãi.

“Ồ ồ, biết, biết chứ.”

Ly Châu nghiêm nghị nói: “Tuy nhiên, phàm là trại thổ phỉ, từ trên núi xuống dưới núi nhất định đã đặt nhiều chốt canh gác, hiện giờ vết thương của ngươi chưa lành, ta bị thương ở chân cũng là gánh nặng, không có sự cho phép của Sơn chủ, chúng ta không ra khỏi trại Lá Đỏ này được, đó là điều thứ nhất.”

Trường Quân bình tĩnh lại đôi chút.

“Thứ hai, ta cảm thấy vị Sơn chủ kia không phải là người không biết lý lẽ, lúc ngươi hôn mê, rõ ràng hắn đã ngầm đồng ý việc đưa chúng ta xuống núi, bây giờ chúng ta tự ý bỏ trốn sẽ lại thành gây ra chuyện.”

“Còn một điểm nữa, tuy Phương Tiệm và thủ hạ của hắn ta đã chết nhưng đã hai ngày rồi, chuyện ta bị tập kích chắc chắn đã lan truyền—ít nhất trong giới quan lại ở quận Y Lăng và quận Uyển, đây chẳng còn là bí mật gì. Tần thị vì đại cục rất có thể sẽ không cứu ta mà chỉ đảm bảo ta chết một cách dứt khoát để bảo toàn Hoàng hậu.”

Nghe đến đây, sắc mặt tiểu thái giám đã trắng bệch như giấy.

Bây giờ bên cạnh công chúa chỉ còn lại một mình hắn ta, nếu nàng thật sự xảy ra chuyện gì, hắn ta có chết vạn lần cũng không gánh nổi trách nhiệm.

“Vậy… công chúa, tiếp theo chúng ta…”

Ly Châu đặt ngón trỏ lên môi: “Suỵt— bước ra khỏi cánh cửa này nhớ gọi ta là Thẩm nương tử.”

Trường Quân gật đầu lia lịa.

“Trước hết hãy thăm dò tình hình của trại Lá Đỏ này đã, tuy là thổ phỉ… nhưng cũng chính vì họ là thổ phỉ, hơn nữa còn bị Hoàng hậu chọn làm kẻ thế mạng để giết ta, bọn họ tuyệt đối sẽ không cấu kết với Đàm thị, nói không chừng hiện giờ đây là đồng minh đáng tin cậy duy nhất của chúng ta.”

Nghe lời Ly Châu nói, Trường Quân cũng như tỉnh ngộ, cơ thể căng thẳng dần thả lỏng ra.

Nói như vậy, hiện tại trại Lá Đỏ này vẫn là nơi ẩn náu và dưỡng thương tốt nhất với họ.

“Nếu công chúa đã quyết, Trường Quân xin tuân theo lệnh công chúa.”

“Được.” Vẻ mặt Ly Châu nghiêm túc: “Trước hết ngươi búi tóc cho ta đi. Huyền Anh không ở đây, ta cũng không biết chải đầu.”

“…”

Tranh thủ lúc Trường Quân chải và búi tóc cho nàng, hai người xúm lại gần nhau, đối chất khẩu cung, bịa ra thân phận con gái Thẩm thị của thương gia dược liệu Lạc Dương nghe có vẻ khá hợp lý.

Chải chuốt xong xuôi, hai người bước ra khỏi phòng.

Đi qua cây bạch quả ngoài cửa, Ly Châu và Trường Quân trước sau bước qua chiếc cầu gỗ kêu cót két.

Cả hai đều sống lâu trong cung cấm, xa nhất cũng chỉ là đi Thượng Lâm Uyển ngắm cảnh săn bắn, tuy nói vườn ngự uyển hùng vĩ, cảnh sắc tươi đẹp nhưng nhìn lâu cũng chỉ là những cảnh sơn thủy được con người chạm khắc.

Núi Sơn lại là một cảnh tượng khác.

Ánh bình minh trong núi dịu dàng hơn, xuyên qua những tán phong xanh biếc, vàng nhạt, đỏ rực đan xen, rải xuống khe suối đầy lá đỏ.

Phong cảnh thiên nhiên không hề được chạm khắc mang một vẻ đẹp tự nhiên, trong lành khác biệt.

Trường Quân nói: “Bên kia quả nhiên có chốt canh gác, công… Nương tử, ta đi hỏi xem Sơn chủ của họ ở đâu.”

Ly Châu gật đầu.

Lúc Trường Quân đi hỏi thăm, nàng đứng bên cầu ngắm cảnh.

Tuy nhiên đứng một lúc, Ly Châu chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc