Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nàng cầm kiếm định đâm tiếp nhưng lần này đối phương đã có phòng bị, không còn coi thường nàng nữa, một người giơ chân đá vào cổ tay nàng làm nàng đau điếng, ngay sau đó, một người khác tới giơ tay cướp kiếm.
Tuy Ly Châu biết dùng kiếm nhưng nàng chưa từng thực chiến, sức của nàng lại càng không bằng những võ phu này.
Trong lúc giằng co, đùi Ly Châu đau nhói, người đột ngột trở nên loạng choạng.
Những kẻ bịt mặt nhân cơ hội này xông lên, chúng vừa giữ chặt tay Ly Châu vừa tóm lấy Trường Quân đang nằm dưới đất.
Phương Tiệm đau gần chết, nổi cơn thịnh nộ: “…Tiện nhân! Ngươi vậy mà dám giả vờ giả vịt khiến ta lơ là, giết tên nằm dưới đất trước! Băm hắn thành thịt vụn cho ta! Giữ chặt nàng lại, để nàng tận mắt nhìn!”
Ly Châu hoàn toàn không để ý đến chỗ đùi đã rách da rách thịt, máu chảy đầm đìa, nàng đột nhiên nhào về phía Trường Quân.
Xoẹt—!
Kèm theo tiếng tên rít.
Cái chết không ập đến như dự tính, Ly Châu chỉ cảm thấy một thứ gì đó nóng hổi đổ ập lên người nàng.
Mở mắt ra, Ly Châu không kịp chuẩn bị đã đối diện với một khuôn mặt chết không nhắm mắt, đồng tử nàng co rút lại.
Có người đánh lén!
“Ai?”
Tất cả những kẻ bịt mặt đồng loạt rút kiếm, cảnh giác nhìn quanh, nhưng còn chưa kịp xác địch vị trí kẻ địch, ba người nữa lại đồng loạt ngã xuống đất!
Ly Châu đá xác chết bị một mũi tên xuyên thủng đầu trước mặt ra.
“Chắc chắn là Lục Dự!”
Nàng không màng đến vết máu trên người, ôm lấy Trường Quân đang thoi thóp, vừa vỗ mạnh vào mặt hắn ta vừa mừng rỡ đến phát khóc: “Lục Dự đến cứu chúng ta rồi!”
Nàng biết mà!
Trời không tuyệt đường người!
“Phương đại nhân, tên bắn từ phía bắc…”
Lại một người nữa bị tên bắn ngã xuống.
Phương Tiệm ôm bụng kinh hãi.
Không phải là nhóm Lục Dự.
Đêm qua hắn ta đã sắp xếp một nhóm tử sĩ chuyên dùng để kiềm chế Lục Dự, họ không thể đến nhanh như vậy.
Chạy! Bảo toàn tính mạng là quan trọng nhất, mất mạng rồi Hoàng hậu có hứa hẹn thêm bao nhiêu vàng bạc quyền thế cũng vô ích—
Ngay lúc hắn ta đang nghĩ, trong rừng đột nhiên có người hô to một tiếng “Thu”.
Ngay sau đó, lá đỏ phủ kín rừng bay lên, Phương Tiệm chỉ kịp cảm thấy dưới chân hắn ta nhẹ bẫng, một tấm lưới lớn chôn dưới đất từ lâu nhanh chóng trói hắn vào trong!
Tưởng rằng đã thoát chết nhưng sắc mặt Ly Châu đột nhiên thay đổi.
Không đúng.
Trường Quân cũng cảm thấy có gì đó không đúng, hắn ta vật lộn chống người dậy che chắn trước Ly Châu, yếu ớt nói: “Nếu thực sự là Lục đại nhân… Họ vội vàng đuổi theo sao kịp đặt bẫy trong rừng phong rộng lớn như vậy?”
Nếu không phải Lục Dự, vậy là ai?
Ly Châu lập tức liên tưởng đến câu trả lời đáng sợ nhất.
Sau khi Phương Tiệm bị trói, một thòng lọng lạnh lùng nữa bay đến, chính xác móc lấy những kẻ bịt mặt đang hoảng loạn.
Cổ họng chúng bị siết chặt, không thể giãy dụa, ngay sau đó chúng bị kéo vào sâu trong rừng.
Mọi chuyện xảy ra nhanh chóng và có trật tự.
Trong rừng phong, tiếng cười đùa ồn ào truyền đến từ bốn phương tám hướng nhưng lại chẳng thấy nửa bóng người.
“Chỉ có chút thủ đoạn này mà cũng dám đến trước trại Lá Đỏ ta giở trò?”
“Tam đương gia quả nhiên trâu bò, mười mấy mũi tên liên tiếp không trượt cái nào!”
Phía sau sườn núi, mặt trời ban mai dần nhô lên, xua tan bóng tối trong rừng, cũng chiếu sáng những bóng người dày đặc không biết đã ẩn nấp trong rừng phong từ lúc nào.
Mười người, hai mươi người, năm mươi người… không đúng! Ít nhất phải có gần một trăm người!
Đầu Ly Châu nổ tung.
Thực sự gặp phải thổ phỉ rồi!
Tiếng bước chân giẫm lên lá đỏ hỗn loạn tiến về phía họ.
Đầu óc Ly Châu trống rỗng, nàng vô thức lùi về sau.
“Cừu nhị ca mau nhìn! Vừa nãy huynh còn nói cả hai đều là tiểu nương tử, sao ta thấy tên bị ngất trên đất này hình như là một tiểu tử ấy nhỉ!”
“Tiểu tử này da dẻ mịn màng, ngay cả râu cũng không có, sao lại trông giống con gái thế?”
“Kỳ lạ, chẳng lẽ lại là một tiểu nương tử?”
“Tiểu nương tử cái gì, trên cổ rõ ràng có yết hầu, các ngươi tự xem xem có phải hay không?”
“Ta cá là tiểu tử! Ai đặt cược tiểu nương tử! Hề hề, mọi người đặt cược xong ta đi kiểm…”
“Hỗn xược, trước mặt Sơn chủ làm loạn cái gì! Trong mắt có còn chính sự không!”
Một nữ tử áo đỏ cầm cung đá vào mông người kia một cái.
Giọng nàng ta lảnh lót, vóc dáng cao ráo. Sau cú đá đó, những tên thô lỗ đang nhìn chằm chằm phía trước nhanh chóng nhường ra một con đường.
Ngoài nàng ta ra còn có hai người đàn ông khác dẫn đầu.
Một người mặc áo choàng xám vải bố, khuôn mặt nho nhã thanh tú, trông như một văn sĩ.
Người còn lại thì lại đeo một chiếc mặt nạ đồng hình vượn dữ, che nửa trên khuôn mặt, chỉ để lộ phần cằm sắc nét và đôi môi mỏng.
Tim Ly Châu đập mạnh một cách khó hiểu.
Kỳ lạ quá.
Sao nàng lại thấy có cảm giác quen thuộc?
Nữ tử áo đỏ đi về phía Phương Tiệm đang bị treo trên cây, ngẩng đầu nhìn một lượt rồi tặc lưỡi, quay đầu nói với người thanh niên đeo mặt nạ: “Tsk, ruột gan đều chảy ra rồi, Sơn chủ, người này không cứu được nữa đâu.”
Nói xong, ánh mắt nàng ta lướt qua Ly Châu một cái.
“Nhát kiếm này rạch sạch sẽ thật.”
Văn sĩ áo xám nói: “Thôi bớt lời đi, Sơn chủ, bên này đã xử lý xong, hai người kia nên sắp xếp thế nào? Có cần cử người đi dò xét lai lịch trước không?”
Ánh mắt người nọ dừng lại trên khuôn mặt Ly Châu.
Nàng không nhịn được rùng mình một cái.
Trang phục của y rất là không giống ai.
Chiếc áo gấm màu xanh khổng tước hoa lệ nhìn qua thì tao nhã nhưng y lại mặc theo kiểu nửa kín nửa hở.
Ống tay áo buông thõng được tùy tiện cài bên hông cho gọn, bộ đồ bó sát màu đen tuyền bên trong bó chặt lấy cổ tay như để tiện rút kiếm, không hề rườm rà.
Nhìn xuống dưới, đai lưng da có móc khóa, treo lủng lẳng những thanh đoản kiếm, dao găm nặng trịch.
Theo từng bước y đi, tiếng kim loại va vào nhau vang lên trầm đục, một luồng sát khí lạnh lẽo thấu xương ập đến.
Không biết có phải do áp lực từ người này quá mạnh hay không.
Đột nhiên Ly Châu cảm thấy đầu nàng choáng váng từng cơn, tim đập cực nhanh, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, bên tai có tiếng ù ù chói tai, gần như không thể nghe rõ xung quanh.
Ly Châu cố hết sức giữ mình tỉnh táo.
Không, không thể ngất.
Nàng tuyệt đối không thể sợ đến ngất xỉu!
Nghĩ theo hướng tích cực, ít nhất bây giờ thì họ có kẻ thù chung.
Hơn nữa, họ đã bắt người của Phương Tiệm nhưng lại không động đến nàng và Trường Quân, điều này cho thấy những tên thổ phỉ này hình như cũng không phải những kẻ giết người bừa bãi?
Có lẽ còn có thể thương lượng với họ?
Tóc y cắt ngắn như vậy rồi thì bình thường búi tóc đội mũ kiểu gì?
Thân thể, tóc tai, da dẻ đều do cha mẹ ban cho, người thân của y không ai ngăn cản sao?
Không đúng, thổ phỉ sống ngoài vòng pháp luật còn có người thân sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







