Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từng câu hỏi một hiện lên trong đầu nàng.
Hoang đường, nguy hiểm, không thể lý giải.
Đây là một người mà từ thân phận đến ngoại hình đều vượt xa kinh nghiệm hai đời của Ly Châu.
Trong khi Ly Châu đang đánh giá y, y cũng không nói lời nào rũ mắt nhìn Ly Châu.
Y chậm rãi nhìn nàng một lượt từ trên xuống dưới.
Dù y không làm gì, không nói gì nhưng ánh mắt đó như một sức mạnh vô hình liếm qua nàng từng tấc một từ da thịt đến tủy xương.
Thật đáng sợ.
Ly Châu vô thức nuốt nước bọt.
Gáy nàng lạnh toát, vô thức nảy sinh cảm giác như con mồi sắp bị săn.
Ly Châu không chịu nổi áp lực này, từ từ nặn ra một nụ cười hơi lấy lòng.
Nàng nói: “Đa, đa tạ hảo hán ra tay tương…”
Hảo hán không nói gì.
Khi nàng cười, bên má có một đôi lúm đồng tiền rất nông.
Rất vô hại, rất dịu dàng— vừa nãy nàng cũng dùng khuôn mặt này khi dứt khoát mổ bụng tên ngu xuẩn kia.
Ngay sau đó, y giơ tay cởi đai lưng của mình.
Nụ cười của Ly Châu đông cứng trên khóe môi.
_____
Âm thanh va chạm lạnh lẽo của chiếc thắt lưng da khiến nụ cười trên mặt Ly Châu trông có vẻ khá khôi hài.
Hai hơi thở sau, máu toàn thân Ly Châu dồn thẳng lên não.
“Sĩ khả sát bất khả nhục(1)!! Ta, ta liều mạng với ngươi—”
(1) Sĩ khả sát bất khả nhục: Kẻ sĩ có thể giết chứ không thể làm nhục
Ly Châu dốc hết sức bình sinh nhấc chân đá mạnh vào nửa thân dưới của y.
Tuy nhiên, người đàn ông đối diện đang định ngồi xổm xuống, cú đá này chẳng khác nào nhắm thẳng vào mặt y.
Y nhướng mày, lập tức hơi ngả người ra sau để tránh, đồng thời nắm chặt lấy mắt cá chân của Ly Châu một cách chính xác. Đôi tay mạnh mẽ và nóng bỏng đó nắm lấy mắt cá chân mảnh khảnh của Ly Châu chẳng hề tốn chút sức lực nào.
Vô cùng nhục nhã!
Ly Châu trợn mắt nghiến răng, nàng chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống y!
Nếu y thật sự dám mạo phạm nàng, nàng không thể dễ dàng chết đi, như vậy quá dễ dàng cho y rồi!
Chỉ cần hôm nay nàng còn một hơi thở, còn có thể thoát thân, nàng nhất định sẽ quay lại thiêu cháy núi của y, tàn sát trại của y, bắt y phải trả giá cho hành động ngày hôm nay…
Người đàn ông chỉ để lộ nửa khuôn mặt đột nhiên cười một tiếng mà không báo trước.
Ly Châu sững sờ.
Kỳ lạ quá, có phải nàng quá sợ hãi rồi không?
Tại sao lúc này nàng lại liên tưởng đến Bùi Dận Chi?
Nghĩ đến chàng, những nỗi sợ hãi và uất ức bị cơn giận nhất thời đè nén trong lòng nàng lập tức trào dâng.
Dận Chi, Dận Chi.
Nếu có chàng ở đây, nàng sao phải chịu nhục như vậy?
Đôi mắt Ly Châu ngấn lệ.
Trước sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối, lần này nàng thực sự chẳng còn cách nào, thực sự phải chấp nhận thất bại.
Đôi môi người đàn ông hé mở, dường như hắn đang nói điều gì đó. Ly Châu mơ hồ thấy hình như một bên đầu lưỡi hắn có gắn một vật cứng có chất liệu lạnh nào đó.
Nhưng chưa kịp bận tâm đó là thứ gì, vẻ mặt Ly Châu đã hiện lên sự hoang mang.
Hắn đang nói gì?
Một trận ù tai át đi mọi âm thanh bên ngoài, nàng nhận ra nàng căn bản không nghe rõ hắn đang nói gì.
Chưa kịp hiểu ra, trên mắt cá chân nàng đột nhiên truyền đến một lực kéo, một cảm giác hoảng loạn dâng lên như thủy triều trong lòng nàng.
Một bàn tay lớn nắm lấy bên đùi nàng.
Ly Châu nhắm mắt lại đánh loạn xạ, vừa cào vừa hét: “Ngươi dám động vào ta! Dám động vào ta một cái là cả tộc ngươi sẽ tiêu đời!”
Chân kia của nàng cũng bị hắn giữ chặt lại, ngón cái và ngón trỏ hắn siết chặt như gọng kìm, đầu ngón tay hằn sâu vào da thịt, lực mạnh đến mức nàng chẳng thể cử động dù chỉ một chút.
“Tên trộm hèn hạ! Trời đánh thánh vật! Ngươi ức hiếp nữ tử yếu đuối sẽ không được chết tử tế!”
Nghe những lời này, khóe môi hắn cong lên, hắn thực sự đang cười, cười có chút đáng ghét.
Ly Châu cùng đường, khóc lớn: “Mẫu thân! Cứu con!”
Người đàn ông vẫn luôn cúi đầu ngước mắt nhìn nàng một cái.
Giây tiếp theo, cổ hắn đau nhói.
“Ái chà—”
“Sơn chủ! Người không sao chứ!?” Văn sĩ áo xám bên cạnh lên tiếng.
“Không sao.”
Người đàn ông đưa tay ấn vào cổ mình, khi hắn bỏ tay xuống, lòng bàn tay hắn xuất hiện chút máu tươi.
Đó là máu do Ly Châu dùng mảnh đá giấu trong tay cứa ra.
Văn sĩ áo xám nhìn nữ tử đang khóc lóc thảm hại, khẽ nhíu mày nói: “Đúng là một nha đầu vong ơn bội nghĩa, Sơn chủ đã nói với ngươi rồi, nếu không băng bó vết thương ở chân, ngươi sẽ mất mạng, ngươi không cảm kích thì thôi, sao lại còn dám làm người khác bị thương, ra tay còn độc ác như vậy!”
Ngay lúc này, dù Ly Châu vẫn đang bị ù tai, nghe không rõ lắm nhưng nàng cũng nhận ra mọi chuyện hình như không giống như nàng tưởng tượng.
Nàng lau nước mắt, cúi đầu nhìn.
Chiếc thắt lưng da vừa nãy người đàn ông cởi ra đang được buộc chặt ở gốc đùi phải của nàng.
Ngay bên dưới chiếc thắt lưng da đó, vết thương do kiếm để lại khi giao chiến với người bịt mặt lúc trước máu chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả gấu váy của nàng.
…Thảo nào nàng lại choáng váng và ù tai, chảy nhiều máu như vậy mà không ngất sao được?
Sau quãng đường bị truy sát sinh tử, Ly Châu khó lòng tin được một tên thổ phỉ chưa từng quen biết lại ra tay cứu nàng.
Ly Châu ném mảnh đá sắc nhọn trong tay đi, trong mắt hiện lên vẻ hối lỗi: “Xin lỗi, ta bị ù tai nên nghe không rõ lắm, ta còn tưởng…”
Người đàn ông kia vẫn luôn đánh giá nàng, hắn thấy sự tức giận và cảnh giác trong mắt nàng dần tan biến.
Nàng ngước khuôn mặt dính đầy tơ hoa lau và bùn đất lên, khóe mắt còn vương những giọt nước mắt chưa kịp lau khô, long lanh, đen láy, trông như một chú chó nhỏ vừa được vớt lên từ vũng bùn lòng đầy cảm kích.
Lòng cảnh giác cũng quá thấp rồi.
Chưa đợi nữ tử nói xong những lời lầm bầm đó, hắn giơ tay vòng ra sau gáy nàng.
Ly Châu sững sờ, chỉ cảm thấy búi tóc nàng lỏng ra, mái tóc đen như mây tuôn chảy xuống vai, mềm mại phủ xuống trước ngực nàng.
Hắn rũ cổ tay xuống, chiếc trâm cài tóc vàng của Ly Châu xoay tròn giữa các ngón tay hắn.
Chiếc trâm phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh ánh vàng, chiếu lên mái tóc dài suôn mượt dày dặn đó, phản chiếu thành ánh lụa.
Đôi mắt hắn nhìn Ly Châu trầm lắng như màn đêm.
“Vàng hay đồng?” Hắn hỏi.
Tai nàng vẫn đang ù nên giọng hắn như xuyên qua một lớp sương mù, Ly Châu chỉ có thể miễn cưỡng nghe rõ nội dung.
Đó là chiếc trâm vàng cài tóc nàng thích nhất!
“Sơn chủ!”
Người đàn ông quay đầu lại nhìn, một người vội vàng chạy đến, mặt mày hớn hở nói: “Bên bờ có một chiếc thuyền chở hàng, bên trong đầy các rương hòm, Tiểu Thất đã mở vài cái ra xem, có vàng có bạc còn có đông trùng hạ thảo, linh chi nhung hươu các loại, chuyến hàng này ít nhất cũng đáng giá số này!”
Người nói chuyện xòe mười ngón tay ra, miêu tả khoa trương.
“Thật sao?” Hắn nhận lấy một dải khăn bịt trán do người bên cạnh đưa, tùy tiện buộc ngang eo làm thắt lưng: “Đi xem đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







